Thời Nguyệt: "...Ồ."
Vậy nên, cái "đồ nhỏ" mà cô quên cởi , là do cởi giúp!
Tô Cửu đối diện với ánh mắt của cô, cũng tránh né, "Có gì ?"
"..." Thời Nguyệt định da mặt thật dày, nhưng sợ da mặt thật sự dày thêm, thế là chỉ đành nén lời , bóp giọng : "Tô Cửu đối với em thật đấy, nhất thiên hạ luôn, chính là yêu em nhất thế giới ."
Tô Cửu: "..."
Anh ghé gần, ánh mắt thâm thúy nguy hiểm, "Cô đang hạ chú đấy ?"
Trên mặt Thời Nguyệt nở nụ , " ."
Anh khi nào nghĩ rằng độ hảo cảm của dành cho cô là vì cái miệng bậy của cô ?
Tô Cửu dùng ngón trỏ ấn lên trán cô, "Muốn khống chế khó lắm, cô hạ thêm vài nữa."
Thời Nguyệt bĩu môi, "Anh nên là niệm chú cũng yêu em."
Ai ngờ Tô Cửu thuận theo ngay: "Em niệm chú cũng yêu em."
Thời Nguyệt: "..."
Thấy đôi má phấn hồng của cô nhuộm thêm sắc thẹn thùng đậm nét, Tô Cửu nhịn trêu chọc, "Để cho công bằng, em trả lời một câu hỏi."
"Câu hỏi gì?" Thời Nguyệt thấp thỏm.
Tô Cửu: "Nếu như ——"
Thời Nguyệt ngắt lời , thề thốt đảm bảo, "Cứu ! Nếu và ruột em cùng rơi xuống nước, em nhất định cứu !"
Tô Cửu: "..."
"Anh là hỏi, nếu đính hôn khi khai giảng, em chấp nhận , còn nữa, em mặc lễ phục phong cách nào khi đính hôn, để sai chuẩn ."
Thời Nguyệt hổ c.h.ế.t: "...Ồ, cũng ."
Tô Cửu thần sắc quẫn bách của cô cho vui vẻ, cánh tay ôm c.h.ặ.t cô lòng, giọng mang theo ý : "Cảm ơn em đến cứu nhé?"
Thời Nguyệt: "..." Mệt , thế giới thể hủy diệt .
Chương 204 Thật thiên kim đoản mệnh 22
Thời Nguyệt cứ ngỡ nhà họ Tô khi chuyện của Du chắc chắn sẽ dễ dàng đồng ý chuyện cô và Tô Cửu đính hôn, ít nhiều cũng trải qua mấy đợt sóng gió, nhưng ai ngờ thái độ đối phương tích cực như , dường như hận thể lập tức bắt cóc cô về nhà họ Tô ngay.
Trên bàn ăn nhà họ Tô, Thời Nguyệt gặp những thành viên khác của gia đình Tô Cửu.
Nói thế nào nhỉ, trông ai cũng đều nghiêm nghị, nhưng đối với cô đặc biệt bao dung.
Sau bữa ăn, Tô Cửu ông nội gọi , đó do Tô mặt, đưa Thời Nguyệt đến thư phòng.
Mẹ Tô mang đến một cuốn album ảnh, kể cho Thời Nguyệt một chuyện từ nhỏ đến lớn của Tô Cửu, đợi bà khép album , bà thở hắt một : "Thằng bé thích chụp ảnh lắm, cũng chỉ bấy nhiêu tấm thôi."
"Con cũng chụp nhiều."
"Chao ôi, hồi nhỏ tính tình nó còn cô độc hơn, lớn lên mới đỡ đấy..."
Giọng Tô chút cảm khái, Thời Nguyệt ngửi thấy mùi trầm hương thoang thoảng trong khí, hai tay đặt đùi, ngay ngắn, cảm giác như sắp một bí mật lớn nào đó.
"Nguyệt Nguyệt, thực Tiểu Cửu nó..."
Mẹ Tô dường như khó mở lời, giải thích thế nào.
Thời Nguyệt cũng thúc giục, chỉ ngoan ngoãn chờ đợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-596.html.]
Tô Cửu đúng lúc , bước chân chút vội vã, còn tưởng Tô định gì Thời Nguyệt bằng.
"Con trai con đây?" Mẹ Tô bất lực, bà chỉ là Nguyệt Nguyệt chuẩn tâm lý thôi mà.
Người bình thường ở nhà họ Tô quá nhiều .
Còn Thời Nguyệt hai con, thầm nghĩ, lẽ nào Tô Cửu chứng bệnh thầm kín gì?
Tô Cửu cũng hàm ý trong ánh mắt cô, nhất thời cảm thấy cạn lời.
Anh Tô, "Không cần giải thích gì , cô từ lâu ."
Mẹ Tô: "???"
Tô Cửu : "Cô tự đấy."
Thời Nguyệt lúc mới bừng tỉnh đại ngộ, hóa Tô chuyện Tô Cửu thể thấy thời gian t.ử vong của khác, cô gật đầu như gà mổ thóc, " ạ, dì ơi, con mà."
Để đạt mục tiêu cùng một phe, Thời Nguyệt còn tự bóc phốt tin tức của , "Dì ơi, con cũng điểm đặc biệt, con ——"
Tô Cửu chút nương tay đưa tay bịt miệng cô , giúp cô thành câu một cách hàm súc, "Nói chuyện đặc biệt linh nghiệm."
Anh thể chủ động tiết lộ tính đặc thù của , nhắc tới cũng chỉ thể kiểu đ.á.n.h đố, cho nên theo bản năng cũng để cô chủ động nhắc tới, tránh xảy một ảnh hưởng .
Mẹ Tô ngẩn , "...Hóa là ."
Sau đó bà thể tin nổi chỉ : "Vậy cả nhà họ Tô, chẳng lẽ là phế thải nhất?"
Tô Cửu, Thời Nguyệt: "..."
Xem bà lời kìa...
Mẹ Tô chút , ông nội của Tiểu Cửu hồi trẻ xem quẻ cực siêu, bố Tiểu Cửu thỉnh thoảng thể lấy đồ từ xa...
họ đều giống Tiểu Cửu, thể kiểm soát , cũng như luôn phản phệ bởi năng lực của chính .
"Vậy Nguyệt Nguyệt, cơ thể con vấn đề gì chứ?" Mẹ Tô quan tâm hỏi.
Thời Nguyệt lắc đầu, "Cơ thể con ."
Mẹ Tô chớp mắt, ồ, đúng , cô chuyện linh nghiệm, là ý ?
Mẹ Tô tiện tay ngắt một chiếc lá từ bình hoa, đặt lòng bàn tay đưa đến mặt Thời Nguyệt, "Nguyệt Nguyệt, con xem... đây là lá vàng ?"
Tô Cửu: "..."
Thời Nguyệt: "..." Cô là ngôn linh (lời linh nghiệm) sai, nhưng cô cũng chuyện biến lá thành vàng .
Tô Cửu lấy chiếc lá , bất lực : "Mẹ, bình thường chút ."
Thời Nguyệt thấy Tô vẫn tràn đầy mong đợi như , bèn nảy sinh ham thể hiện mạnh mẽ, cô thấy Tô Cửu đang định vứt chiếc lá thùng rác, lập tức : "Vứt qua chỗ con ."
Sau đó liền thấy, chiếc lá rơi xuống từ tay Tô Cửu, vốn dĩ thể rơi chuẩn xác thùng rác, nhưng nó bỗng nhiên xoay vần bay lượn trung, cuối cùng trong điều kiện gió, bay lòng bàn tay đang xòe của Thời Nguyệt.
Tô Cửu: "..."
Mẹ Tô: "!!"
Thời Nguyệt tự hào cực kỳ, chỉ giá sách lưng hai : "Có một cuốn sách rơi xuống kìa."
Giây tiếp theo, một cuốn sách bìa cứng dày cộm rơi xuống đất một điềm báo, phát tiếng động lớn.
Mẹ Tô đôi mắt phát sáng, "Nguyệt Nguyệt, con còn đỉnh hơn cả bọn họ!"