MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 565
Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:31:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
nhanh ch.óng tung tin sốt dẻo—— Du Điềm Hy và Du Thời Nguyệt chị em ruột, chỉ là hồi nhỏ bế nhầm, hiện giờ đều đang sống ở Du gia mà thôi.
"Tiểu Hy, nhà cha đẻ của bạn trông như thế nào?"
"Tiểu Hy, bạn đổi tên ?"
"Tiểu Hy và Nguyệt Nguyệt vẫn còn sống cùng ?"
...
Bên cạnh Du Điềm Hy chốc chốc tới hỏi han, tính tình cô đến mấy cũng trụ vững nữa, dứt khoát trả lời bất cứ điều gì.
"Mọi đừng hỏi nữa, hiện tại là thời điểm mấu chốt, gia đình chúng dự định kỳ thi đại học mới xem xét những việc ." Thời Nguyệt xoay ôn tồn giải thích.
Tính khí của Ninh Thiến Thiến thì như , trực tiếp đập bàn : "Rảnh rỗi thì học thuộc thêm mấy từ vựng , phiền phức quá mất?"
Cứ như , cho dù hóng hớt thì cũng sẽ đến hỏi thẳng mặt nữa.
"Chị ơi, chị chứ?" Thời Nguyệt về phía Du Điềm Hy, đưa tay định nắm tay cô , nhưng cô hất .
Ninh Thiến Thiến tình cờ thấy cảnh , chút lúng túng hì hì.
Tâm trạng của Tiểu Hy dạo đặc biệt nhạy cảm.
cũng nên trút giận lên Nguyệt Nguyệt chứ...
Hơn nữa, ban đầu tự vạch trần thế cẩu huyết của hai chính là bản Tiểu Hy, liên quan gì đến Nguyệt Nguyệt.
"Nguyệt Nguyệt, học ." Trái tim Ninh Thiến Thiến tự chủ mà thiên về phía Thời Nguyệt.
"Vâng." Lúc Thời Nguyệt mới xoay .
Tai Du Điềm Hy yên tĩnh, nhưng trong lòng nghẹn ứ, cô cảm giác tất cả đều đang đến xem trò của .
Họ sẽ cô mặt dày ở Du gia!
Sau khi tan học, Du Điềm Hy thấy tiếng chuông lao khỏi lớp, Thời Nguyệt và Ninh Thiến Thiến phản ứng đuổi theo, nhưng cuối cùng vẫn trơ mắt cô bắt taxi rời .
Thời Nguyệt gọi điện cho Du Thiên Đàm, nhanh ch.óng chạy tới.
"Tiểu Hà, đưa Nguyệt Nguyệt về , tìm Tiểu Hy."
Thời Nguyệt xe về nhà, Du khi chuyện , phái Tiểu Hà ngoài tìm .
Thời Nguyệt vẫn luôn ở trong phòng, cơm tối cũng là do dì giúp việc mang lên, những khác đều đang bận tìm , tâm trạng ăn cơm.
Cuối cùng cha Trần gọi điện tới, Du Điềm Hy đang ở nhà họ Trần.
Mẹ Du và Du Thiên Đàm đích qua đó, tiêu tốn cả một đêm cũng thể đón Du Điềm Hy về.
Thời Nguyệt từ những tin nhắn chốc chốc gửi tới của hai đứa em trai, về cơ bản là xem một buổi livestream.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-565.html.]
Du Điềm Hy dọn về nhà họ Trần sinh sống, ai cũng khuyên nổi, cuối cùng Du trở về nhà còn nổi trận lôi đình, chỉ dâu mắng hòe, Thời Nguyệt là ngôi chổi.
Du Thiên Đàm thấy , bèn giúp Thời Nguyệt vài câu, dẫn đến việc hai con cũng cãi , náo loạn đến mức thể hòa giải.
Mà khi đó, Thời Nguyệt đang ngủ say trong phòng, cho dù nhà họ Du cãi vã đến lật trời thì cũng chẳng liên quan gì đến cô.
Ngày đầu tiên Du Điềm Hy sống ở nhà họ Trần, cô mang theo quầng thâm mắt học, cả ngày ngủ gà ngủ gật, còn giáo viên gọi tên.
Ngày thứ hai sống ở nhà họ Trần, Du Điềm Hy thể học, là sốt nên đưa bệnh viện, đó Du Điềm Hy cưỡng ép đưa về Du gia.
Khi Thời Nguyệt về đến nhà, chỉ thấy Du đang ôm cô nức nở, cha Du và Du Thiên Đàm một bên im lặng, mặt là vẻ xót xa.
Tiếng nức nở khe khẽ của Du Điềm Hy vang vọng trong phòng khách lâu dứt, mà khiến khỏi đau lòng.
"Tiểu Hy, con cho rốt cuộc là chuyện gì? Có trong trường bắt nạt con ?"
Du Điềm Hy đúng lúc ngẩng đầu thấy Thời Nguyệt , cô lập tức đẩy Du , khi lắc đầu thì sụt sùi : "Không ai bắt nạt con cả, con chỉ cảm thấy các bạn đúng, con vốn dĩ là chiếm chỗ của khác, hiện giờ còn lý do gì để tiếp tục sống ở Du gia nữa, tất cả những gì con đều nên là của Nguyệt Nguyệt..."
Mẹ Du thấy nổi hỏa: "Rốt cuộc là ai đang bậy! Con là một đứa trẻ thì gì chứ? Con là con gái , tất cả những gì con hưởng đều là lẽ đương nhiên! Ai còn dám bậy nữa, sẽ chuyện với giáo viên các con!"
"Mẹ, đừng như ..." Du Điềm Hy nắm lấy tay bà , cuống quýt đến mức rơi nước mắt.
Sau khi thấy Thời Nguyệt, Du kìm chất vấn: "Nguyệt Nguyệt, con bậy gì với các bạn ?"
Bước chân Thời Nguyệt khựng , ngơ ngác hỏi vặn : "Nói gì cơ ạ?"
Mẹ Du vẻ mặt vô tội của cô, nhất thời nghẹn lời.
Trước mặt chồng và con trai, bà vẫn cần duy trì sự đoan trang của , bà hừ lạnh một tiếng, đầu thèm để ý đến Thời Nguyệt nữa.
Thời Nguyệt há há miệng, tủi cúi đầu xuống, Du Thiên Đàm thấy , kìm bên cạnh cô, đưa tay đặt lên vai cô an ủi: "Nguyệt Nguyệt, liên quan đến em, lên lầu ."
Anh sợ mất kiểm soát cảm xúc, bậy điều gì đó tổn thương trái tim Nguyệt Nguyệt.
Tuy nhiên Thời Nguyệt còn lên tiếng, Du nổ tung : "Sao liên quan đến nó? Nếu tại nó——"
"Mẹ, Nguyệt Nguyệt chẳng gì cả, đừng cái gì cũng đổ cho em ." Du Thiên Đàm ngắt lời bà : "Tiểu Hy và Nguyệt Nguyệt học cùng một lớp, các bạn tò mò cũng là chuyện bình thường, vốn dĩ cũng chẳng chuyện gì to tát, nếu Tiểu Hy nhớ cha đẻ thì về đó ở vài ngày cũng là , Nguyệt Nguyệt sống ở nhà đó mười mấy năm, chẳng vẫn khỏe mạnh đó ? Nơi đó cũng hang rắn hang sói gì ."
"Được , đều đừng nữa." Cha Du nhíu c.h.ặ.t mày: "Tiểu Hy về là , đều là một nhà, đừng gây chuyện nữa, ngoài sẽ xem trò ."
Mọi lời của ông thì ông chút giận dữ .
" mà cha ..." Giọng điệu của Du Điềm Hy đầy vẻ bất lực: "Rõ ràng con của gia đình mà."
Cha Du xót xa cho cô , nhưng cô náo loạn mấy ngày nay khiến ông cũng thấy phiền não, thế là trong cơn tức giận ông liền : "Vậy con định dọn về nhà họ Trần ? Vậy con suy nghĩ cho kỹ, thì đừng nữa!"
Nói xong, cha Du liền lên lầu.
Đây là đầu tiên ông dùng giọng điệu nghiêm khắc và lạnh lùng như để chuyện với Du Điềm Hy, khiến cô sợ tới mức sững sờ tại chỗ, nước mắt rơi càng hăng hơn.
Mẹ Du ồn ào đến mức tinh thần căng thẳng, bà lướt qua Thời Nguyệt ngoan ngoãn, sang Du Điềm Hy đang ngừng, trong đáy mắt lóe lên tia sáng tinh ranh, giống như khi cân nhắc, bà : "Tiểu Hy, như thì để Tiểu Hà đưa con về nhà họ Trần ở vài ngày , nếu thích ứng thì con gọi điện cho , cha con đang trong cơn nóng giận, lời đều tính ."