Phải rằng, cha Du lúc đó đúng thật là một kẻ lụy tình.
Chẳng bao lâu , đứa con trai đầu lòng của hai chào đời, Du củng cố vị trí chủ mẫu đương gia của . Trước khi sinh đứa con thứ hai, bà sàng lọc sinh, đứa bé chẩn đoán mắc bệnh tan m.á.u bẩm sinh (Thalassemia) thể nặng, bác sĩ khuyên giữ .
Lúc Du mới phát hiện và cha Du hóa đều là mang gen bệnh tan m.á.u bẩm sinh.
Mà ban đầu để gả cho cha Du, bà sửa đổi kết quả kiểm tra sức khỏe, cách khác, một khi cha Du triệu chứng của đứa con gái , phận của bà khả năng bại lộ.
Thế là Du hề do dự, tìm cách để đứa con thứ hai “tai nạn” mà sảy mất, tuy nhiên đứa bé kiên cường, thế mà trụ đến lúc bà sinh .
Cuối cùng Du còn cách nào khác, đành bỏ tiền thuê đổi lấy một đứa con gái khỏe mạnh.
Đây chính là chân tướng của việc Thời Nguyệt và Du Điềm Hy “bế nhầm”.
Vì , Du đối với Thời Nguyệt khi trở về Du gia luôn mặc kệ quan tâm, thậm chí còn bới lông tìm vết, cũng là vì lo sợ bí mật của tiết lộ.
là đặc sắc thật.
Thời Nguyệt rõ lắm tình hình bệnh tật của nguyên chủ lúc nhỏ, nhưng vẻ cũng chữa khỏi khá thuận lợi, gia đình vì thế mà rơi tình cảnh túng quẫn, cho nên cô ơn nhà họ Trần.
Trong bầu khí yên tĩnh, Thời Nguyệt nhanh ch.óng ăn xong bữa cơm, chạy hoa viên dạo tiêu thực.
【Độ hảo cảm của Tô Cửu +1%!】
Thời Nguyệt sực nhớ , mở lịch sử trò chuyện với Tô Cửu, vẫn dừng ở đêm giao thừa khi cô gửi tin nhắn hàng loạt.
Đang lúc rảnh rỗi, cô bắt đầu gửi tin nhắn cho .
Nguyệt Nguyệt: Sao thèm trả lời thế?
Nguyệt Nguyệt: Đàn ông ai cũng giống , theo đuổi một nửa là chơi trò mất tích.
Nguyệt Nguyệt: Em thèm để ý đến nữa.
Tại một căn biệt thự sang trọng, Tô Cửu những tin nhắn liên tục nhảy điện thoại, khẽ ho một tiếng.
Sau đêm hôm đó, đổ bệnh suốt hơn nửa tháng.
Tiếp cận cô đúng là chẳng khác nào tìm đường c.h.ế.t.
Khó khăn lắm mới hồi phục nguyên khí, khoác thêm áo khoác, cầm chìa khóa xe rời .
Anh lái xe đến căn hộ tên , khi cửa thấy trong phòng tắm, đoán chừng cô chắc đang tắm, lát nữa sẽ đến quán bar.
Anh xách theo món lẩu Oden và một chiếc túi lớn, xuống ghế sofa, hiểu còn chút cảm giác căng thẳng kỳ lạ.
Tô Cửu hôm nay tới đây, vẫn là xem thử trong những ngày tham gia, tương lai của cô trở về quỹ đạo ban đầu .
Nghĩ đến cô nhắc tới thích ăn Oden, tiện tay mua đến.
Anh còn mang cho cô một chiếc điện thoại mới và một chiếc túi xách.
Con gái cần dỗ dành, rõ điều đó.
Điện thoại rung lên, cúi đầu xem tin nhắn, nghi hoặc.
Nguyệt Nguyệt: Anh vẫn trả lời ?
Anh ngẩng đầu về phía phòng tắm, thoang thoảng thấy tiếng nước chảy.
Chẳng lẽ cô tắm chơi điện thoại?
Anh trả lời tin nhắn: Em đang ở ?
Nguyệt Nguyệt: Em khai giảng , đang ở nhà.
Nguyệt Nguyệt: Cuối tuần mới thêm nhé.
Tô Cửu xem xong, đột ngột ngẩng đầu về phía phòng tắm, cô ở Du gia, trong phòng tắm là ai??
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-562.html.]
“Cạch”.
lúc , cửa phòng tắm ứng thanh mở .
Cậu thiếu niên trần, chỉ mặc chiếc quần đùi rộng rãi lau tóc bước , bỗng nhiên thấy Tô Cửu, cũng kinh ngạc.
nhanh ch.óng phản ứng , khẽ gật đầu, đó về phía căn phòng nhỏ.
Căn hộ bốn phòng, một phòng sửa thành phòng sách, ngoại trừ phòng của Tô Cửu và Thời Nguyệt thì còn một phòng ánh sáng lắm, hiện đang để trống.
Cận Vinh hiện đang ở đó.
Thấy thái độ bình thản của , Tô Cửu dậy, cau mày hỏi: "Sao ở đây?"
Anh nhận thiếu niên , cũng thêm ở chỗ Từ Tang, quen với Du Thời Nguyệt.
Cận Vinh đầu , trả lời một cách hiển nhiên: " thuê ở đây."
Tô Cửu nghĩ đến một khả năng nào đó, khóe miệng giật giật: "Cô thu của bao nhiêu tiền thuê mỗi tháng?"
Cận Vinh: "Ba trăm."
Tô Cửu: "..."
Quả nhiên.
Hồi đầu khi đưa cô đây, với cô rằng phòng trống cứ tùy ý cô sử dụng, nếu vẫn còn sợ thì thể bảo bạn bè qua ở cùng.
Không ngờ cô to gan cho Cận Vinh thuê, mà cô chỉ thu ba trăm??
Đầu óc cô chỉ nghĩ đến việc kiếm tiền, mà khoản tiền thuê nhà cô để thấp như , cô kiếm tiền kiểu gì đây?
Cận Vinh thấy sắc mặt đối phương dường như lắm, gật đầu phòng.
Một tháng ba trăm, cần ngày ngày trèo tường, sẵn lòng trả, tất nhiên cũng Du Thời Nguyệt cố tình lấy thấp như .
Tô Cửu thở dài thành tiếng, xách đồ rời .
Bên Thời Nguyệt nhận tin nhắn của Cận Vinh: Anh tới tìm .
Câu đầu đuôi, nhưng Thời Nguyệt hiểu.
Hai mươi phút , Thời Nguyệt nhận điện thoại của Tô Cửu, là đang ở cổng lớn Du gia.
Giẫm lên những tia sáng hắt xuống từ đèn đường, Thời Nguyệt tới cổng, quả nhiên thấy một chiếc xe đang đỗ cách đó xa.
Cô mở cửa ngoài, đang định gõ cửa kính xe thì kính xe từ từ hạ xuống, Tô Cửu , : "Lên xe."
Ánh mắt lướt qua đỉnh đầu cô, nhanh ch.óng thu hồi.
Thời Nguyệt mở cửa xe lên, đưa Oden tới : "Mua lâu , em nếm thử xem, ngon thì vứt ."
"Cảm ơn , vội vàng chạy tới đây chỉ để đưa cái cho em thôi ?"
Có lẽ vì trong xe bật sưởi, Thời Nguyệt chạm hộp thấy vẫn còn nóng, cô mở túi nắp , bắt đầu ăn ngon lành.
Đôi mắt phượng của Tô Cửu dán c.h.ặ.t cô một lúc: "Em gì với ?"
Thời Nguyệt tranh thủ trả lời : "Không ạ."
Tô Cửu: "..."
Hồi lâu , mới : "Cận Vinh ."
Thời Nguyệt: "Cái gì ?"
Tô Cửu về phía cô: "Phòng thể cho Cận Vinh thuê, em vẫn nên đề phòng một chút."
Thời Nguyệt : "Yên tâm , trong đầu Cận Vinh chỉ kiếm tiền thôi, em thấy khó khăn quá nên giúp đỡ một chút, sẽ ngăn cản em việc thiện, đúng ?"