Tô Cửu đặt mạnh cốc nước xuống, rảo bước về phòng ngủ chính.
Thời Nguyệt sấy tóc xong, phòng khách tìm một chiếc cốc để uống nước.
những chiếc cốc đều đặt cao, cô chỉ thể kéo ghế tới, mới dẫm lên, cô liền thấy giọng của Tô Cửu từ phía truyền tới: “Cô đang gì ?”
Thời Nguyệt dọa cho run b.ắ.n , suýt nữa thì ngã khỏi ghế, chiếc cốc cầm trong tay cũng rơi xuống đất.
Cũng chiếc cốc bằng chất liệu gì, rơi xuống t.h.ả.m lông cừu mà hề vỡ, chỉ lăn vài vòng.
“ lấy một chiếc cốc, khát nước.” Thời Nguyệt chiếc cốc còn nguyên vẹn, thở phào nhẹ nhõm một .
Tô Cửu nhíu mày tới, cúi nhặt chiếc cốc lên.
Khi đến gần Thời Nguyệt, tay vòng qua eo cô, chỉ cần siết c.h.ặ.t vòng eo thon nhỏ liền một phát bế cô xuống.
Đợi cô vững, mới buông tay , nhét chiếc cốc tay cô: “Lần thể gọi , ghế bánh xe, sẽ trượt đấy.”
“Được.” Thời Nguyệt ôm chiếc cốc ngước đầu , tuy cô ngày nào cũng bận rộn nhưng lẽ ăn uống và nghỉ ngơi đều sắp xếp nên còn vẻ tiều tụy như nữa.
Cô đồ ngủ, đang mặc bộ đồ thể thao thường ngày.
Mái tóc mới sấy khô đen nhánh dày dặn, tôn lên nước da trắng ngần như tuyết, hai cánh môi như cánh hoa khô nhưng ửng hồng.
Tô Cửu dám mắt cô, vì quá sáng, ánh đèn phía dường như đều tràn ngập trong mắt cô.
Anh cụp mắt, dứt khoát lấy chiếc cốc của cô, rót đầy nửa cốc nước đưa : “Đừng uống nhiều quá.”
“Cảm ơn .” Thời Nguyệt cảm ơn, mái tóc dài đung đưa theo động tác của cô, dường như hương thơm thoang thoảng truyền tới.
“Ừ.” Tô Cửu lùi một bước, đẩy chiếc ghế về chỗ cũ.
Thời Nguyệt cầm cốc nước vài bước, bỗng nhiên đầu : “Tô Cửu, nãy...”
Tô Cửu cô, đợi cô hết câu, nhưng cô nữa, xoay phòng.
Tô Cửu vì câu hết đó mà cau c.h.ặ.t mày, thần sắc còn nghiêm trọng hơn cả lúc nãy.
Anh tại chỗ một lát mới chậm rãi về phòng, điện thoại hiển thị tin nhắn.
Anh mở xem, là Du Thời Nguyệt gửi tới.
—— Vừa nãy chút thả thính (rung động) nha...
Tô Cửu nắm c.h.ặ.t điện thoại.
Sau đó đối phương gửi tin nhắn mới: Tô Cửu, học tinh túy thả thính gái mà gửi cho đấy!!
Tô Cửu: “...”
Anh ném điện thoại sang một bên, đưa tay vuốt trán, dùng sức nặn nặn giữa lông mày.
Sao một cô nhóc con dắt mũi như thế nhỉ?
Anh xuống cạnh giường, hồi tưởng mấy ngày nay, ngoại trừ công việc thì trong đầu là xem tin nhắn của cô, hèn chi mới loại ảo giác “cô ở trong thế giới của ”.
Tô Cửu ép bản bình tĩnh , bỗng nhiên bật dậy, rảo bước ngoài.
“Cộc cộc cộc.”
Thời Nguyệt thấy tiếng gõ cửa, vội vàng từ trong chăn chui .
Vừa mới mở cửa, cô liền thấy đàn ông đang sững ở cửa, khuôn mặt tuấn tú lộ vài phần nôn nóng, khi sang, đồng t.ử của rõ ràng đang giãn , giống như thấy một chuyện gì đó thể tin nổi.
Đây là đầu tiên thất thố như mặt cô nhỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-559.html.]
“...Sao ạ?” Thời Nguyệt tiếp cận là mục đích, nhưng vẫn rõ mục đích của đối phương là gì.
Trước đó cô quét qua tư liệu của từ hệ thống, nhưng cô cảm thấy vẫn còn thiếu cái gì đó.
Tô Cửu lập tức trả lời cô, mà đưa tay về phía đỉnh đầu cô.
Cô né tránh, chỉ ngẩng đầu lên , chẳng gì cả mà...
Tô Cửu mím môi, đúng là chẳng gì cả.
Con dường như biến mất từ lúc bế cô xuống, chỉ là lúc đó để ý, hồi tưởng mới thấy điều lạ nên mới chạy qua xác nhận.
Ngày c.h.ế.t của cô biến mất, chứng tỏ trong vòng một tháng tới cô sẽ xảy bất kỳ t.a.i n.ạ.n nào.
Tại chứ?
Thời Nguyệt quan sát thần sắc của Tô Cửu cũng rút đáp án gì.
“Không gì, ngủ .” Tô Cửu ném một câu, về phòng của .
Thời Nguyệt lặng lẽ đóng cửa .
Anh đúng là cô rối mù hết cả lên.
Cô lên trần nhà, miệng lẩm bẩm : “Tô Cửu ngủ , tìm chuyện, là lựa chọn nhất, Tô Cửu ngủ , tìm chuyện, là lựa chọn nhất...”
Hệ thống xanh ban đầu sẽ báo cáo với cô xem ngôn linh (lời tiên tri) thành công , nhưng vì những lời cô quá quái chiêu, hệ thống thể phán đoán nên đó báo cáo nữa.
Thời Nguyệt cũng phó mặc theo tự nhiên, lời nào tác dụng thì cứ thêm vài .
“Vù vù...” Điện thoại rung lên.
Thời Nguyệt cầm lên xem, quả nhiên là Tô Cửu gửi tới.
Tô Cửu: Sau ngày mai đều sẽ bận, cần gửi tin nhắn cho , rảnh sẽ đến tìm cô.
Nguyệt Nguyệt: ngay mà, căn bản là thích , bây giờ bắt đầu thiếu kiên nhẫn ...
Tô Cửu: Cô cứ yên tâm ở đây, nếu sợ thì tìm một bạn đến ở cùng.
Thời Nguyệt: “...”
Sao bỗng nhiên trở nên lạnh lùng như ?
Trước đó còn hận thể hỏi từng bữa cô ăn cái gì mà.
Thời Nguyệt sờ lên đỉnh đầu , nãy thấy cái gì?
Chẳng lẽ cô hói đầu... á phi!
Loại lời vẫn là đừng , nhỡ ngôn linh ứng nghiệm thì .
——
đúng như lời Tô Cửu , bắt đầu từ ngày hôm liền mất tích.
Vừa vặn là năm mới, Thời Nguyệt chạy qua chạy giữa nhà họ Trần và nhà họ Du, thời gian để ý đến chuyện của Tô Cửu.
Du Thiên Đàm tìm cách dỗ dành Du Điềm Hi, bầu khí nhà họ Du vẫn trở vui vẻ như , Du cảm thấy đó là của Thời Nguyệt, thấy cô là thấy phiền, cũng quản cô chạy ngoài , thậm chí còn hận thể bảo cô đừng về.
cha Du bỏ tâm tư Thời Nguyệt, Tết là khai giảng, ông nhờ thủ tục chuyển trường cho cô, học cùng một lớp với Du Điềm Hi.
“Dù cũng là học kỳ cuối cùng, hai chị em cũng tiện chăm sóc lẫn , Tiểu Hi thể phụ đạo thêm cho Nguyệt Nguyệt việc học hành.” Cha Du như .
Hai cô con gái xuất sắc cho ông đủ thể diện tại buổi tiệc trưởng thành, ông cũng đặt ít hy vọng Thời Nguyệt.