MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 553

Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:27:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời Nguyệt nhanh ch.óng bắt trọn tia chua xót thoáng qua trong mắt cô.

 

"Bộ váy cũng đấy." Mẹ Du đ.á.n.h giá Thời Nguyệt từ xuống , ngữ khí cũng lộ sự hài lòng.

 

Vừa nãy bà thấy ít khen ngợi Thời Nguyệt, cho nên lúc tâm trạng bà cũng khá , dù đứa con gái cũng vẻ vang cho nhà họ Du.

 

"Vâng , mắt của lắm ạ." Thời Nguyệt cúi đầu tà váy một cái, sức khen, "Vừa nãy nhiều váy của con ."

 

Mẹ Du hừ nhẹ một tiếng, bồi thêm một câu: "Thì cũng nền tảng mới ."

 

xong, sắc mặt bà lạnh xuống, giây còn kiêu ngạo hài lòng, giây Thời Nguyệt, ánh mắt đầy sự soi xét.

 

Du Điềm Hi nãy giờ im lặng thấy lời , lòng cũng giống như nhát d.a.o vô hình khứa qua , cô con cái nhà họ Du, mỗi nghĩ đến điểm , cô đều cảm thấy ngạt thở.

 

Ánh mắt cô rơi cổ Thời Nguyệt, giọng cao lên: "Nguyệt Nguyệt, em cũng sợi dây chuyền ? Sinh nhật năm ngoái, cả cũng tặng chị một sợi y hệt, thế hôm nay chị đeo dây chuyền giống em ."

 

Thời Nguyệt cúi đầu một cái, vô tình : "Chị cũng ạ? Đây là cả mới đeo cho em đấy, em thích lắm."

 

Mẹ Du bên cạnh , với Du Điềm Hi: "Chẳng Tiểu Hi mang theo ? Nếu thì để cùng con nhé."

 

Du Điềm Hi tựa bên cạnh bà: "Vâng ạ!"

 

liếc Thời Nguyệt, "Nguyệt Nguyệt cũng cùng , một em ở đây, chị cứ sợ em nuốt chửng mất."

 

Thời Nguyệt lắc đầu, cẩn thận : "Bụng em đói, em thể ăn chút gì đó ạ?"

 

Mẹ Du chẳng thèm nghĩ ngợi liền : "Đi ."

 

Thời Nguyệt hai con rời , liếc về hướng ba và trai cô, quả nhiên ba Du lúc trò chuyện hăng say với bạn cũ liền liên tục uống rượu, Du Thiên Đàm một bên tháp tùng.

 

Thời Nguyệt thu hồi tầm mắt, về phía Tô Cửu.

 

Mẹ Tô vẫn luôn chú ý Thời Nguyệt, lúc thấy bóng dáng cô tiến gần, mặt tuy lộ chút thần sắc nào, nhưng tư gia véo cánh tay Tô Cửu, thấp giọng : "Con bé đến , con bé đến , hai đứa đây quen ?"

 

Trong ngữ khí của bà cũng rõ là lo lắng kích động.

 

Tô Cửu rút cánh tay , xa vài bước.

 

Mẹ Tô nghiêng sang, sững ở đó, xem tình hình thế nào.

 

Thời Nguyệt để ý đến Tô, xuyên qua đám đông đến mặt Tô Cửu, ngẩng đầu lên, hồi lâu đều mở miệng chuyện.

 

Tô Cửu cúi đầu cô, ánh mắt thâm trầm khó đoán, dường như cũng ý định chủ động lên tiếng.

 

Hình ảnh thuộc dạng kỳ quái, nhưng khá cảm giác hình ảnh.

 

Mẹ Tô liếc một cái, đó nhẹ nhàng ho khan một tiếng.

 

Ánh mắt Tô Cửu khẽ động, phá vỡ bầu khí quái dị, : "Cô chuyện ?"

 

"Vâng, nhưng bây giờ, lát nữa thể đợi một chút ?" Thời Nguyệt từ khóe mắt thấy Du Thiên Đàm đang tới.

 

"Ừm."

 

Tô Cửu mới nhận lời, Thời Nguyệt mất, ngay cả một tiếng chào hỏi cũng thèm đ.á.n.h.

 

Mẹ Tô về bên cạnh Tô Cửu, theo bóng dáng cô gái rời , "Con trai, , mắt của con ngày càng lên đấy."

 

Tô Cửu: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-553.html.]

 

Mẹ Tô bỗng nhiên thở dài, " mà con... chẳng thấy đồng hồ đếm ngược của con bé ?"

 

Tô Cửu : "Mẹ, để lão Trần đến đón , con đợi cô ."

 

"Vậy con hứa với , đừng can thiệp chuyện của con bé, ?"

 

Tô Cửu vẫn đáp lời.

 

Mẹ Tô bất lực đến cực điểm, "Cái thằng bé ..."

 

Mọi thứ trong bóng tối vốn sự sắp đặt, t.ử kiếp dễ dàng đổi như , con trai bà vẫn chấp nhận sự thật .

 

——

 

"Nguyệt Nguyệt, em quen Tô Cửu ?"

 

Du Thiên Đàm đến mặt Thời Nguyệt liền hỏi.

 

"Vâng, đây em cho một chị ở khách sạn , phát hiện, đó thêm ở cửa hàng của bạn , phát hiện là dùng trộm phận của khác, cho nên liền quen ạ."

 

"..." Du Thiên Đàm sự tủi trong giọng điệu của cô, cảm thấy chút buồn , chuyện cô lén lút thêm, qua, nhưng ngờ nhiều trắc trở như .

 

Sau đó bắt lấy trọng điểm, hỏi: "Cửa hàng gì mà thêm cần dùng trộm phận của khác?"

 

Thời Nguyệt nghẹn lời, ánh mắt né tránh, và bắt đầu đ.á.n.h trống lảng: "Anh cả, đói ?"

 

Cách chuyển chủ đề của cô bé chút vụng về, Du Thiên Đàm thấy , tiến một bước, mặt cô, tiếp tục truy hỏi: "Mau , em chuyện ?"

 

Thời Nguyệt nghiêng sang chỗ khác: "Anh cả, ăn trái cây , để em lấy cho ."

 

Du Thiên Đàm ác liệt, gọi cả tên lẫn họ cô: "Du Thời Nguyệt, mau thành thật khai báo!"

 

Thời Nguyệt lúc mới thể thú nhận: "... Là quán bar ạ." Quán bar Rainbow tiếp đón khách vị thành niên, càng đến việc thuê vị thành niên phục vụ.

 

Quả nhiên, sắc mặt Du Thiên Đàm lập tức đổi: "Em là con gái, thể đến quán bar thêm chứ? Chỗ đó hạng gì cũng , quá nguy hiểm."

 

"Em sai , em nữa ." Thời Nguyệt lập tức đáp .

 

Du Thiên Đàm giáo huấn , giáo huấn cô thì lòng thấy khó chịu, thế là đưa tay gõ nhẹ lên đầu cô một cái, giống như đối với Du Điềm Hi , giọng cũng nhịn nhẹ nhàng hơn vài phần: "Đừng để phát hiện em lén lút đấy, tiền đủ dùng thì tìm mà lấy."

 

Du Thiên Đàm bỗng nhiên nhớ một chuyện, cũng ba cho cô tiền tiêu vặt .

 

Anh đăm đăm đôi lông mày và mắt của Thời Nguyệt, nghĩ đến lời khác và cô đôi mắt giống đến nhường nào, tâm trạng đột nhiên trở nên phức tạp hơn.

 

Cô là em gái ruột của ... Nếu lúc đầu cô bế nhầm, lớn lên cùng chính là cô.

 

Vốn dĩ nên là một nàng công chúa nhỏ nghìn nuông chiều vạn yêu thương lớn lên, thế mà sống mười bảy năm trong gia đình nghèo khó như .

 

Anh đột nhiên chút tìm hiểu về quá khứ của cô, chịu những khổ cực gì...

 

"Anh cả, em ạ." Thời Nguyệt miệng hứa hẹn cho xong chuyện.

 

Du Thiên Đàm thu hồi tâm tư, ánh mắt hoài nghi, rõ ràng là mấy tin tưởng.

 

Cô quả thực chút giống , lúc đối phó khác thì thần thái và ngữ khí đều y hệt .

 

Du Thiên Đàm tiếp tục chủ đề nữa, tùy miệng hỏi: "Mẹ và Tiểu Hi ?"

 

Loading...