MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 552

Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:27:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Du Thiên Đàm tầm mắt rơi tạo hình trang điểm linh động nhưng thanh khiết của cô, vô thức nhíu mày, "Nguyệt Nguyệt, đây chẳng tặng em dây chuyền ? Sao đeo?"

 

Nghe hỏi , thiếu nữ lập tức chút căng thẳng và thấp thỏm, "Anh cả, xin , sợi dây chuyền đó dường như hợp với bộ váy hôm nay lắm, cho nên em đeo..."

 

Du Thiên Đàm nghẹn lời, món quà tặng cô lúc đó là tiện tay chọn đại, dây chuyền kiểu dáng thế nào, quên mất , cho nên lúc chút quẫn bách, nhưng biểu hiện ngoài, chỉ : "Không , bây giờ đưa em chọn nhé."

 

Thời Nguyệt gật đầu, "Vâng."

 

Du Thiên Đàm chuyển bước chân, bèn đưa cô rời khỏi sảnh tiệc.

 

Anh vài liếc thiếu nữ im lặng bên cạnh, "Lát nữa hãy tóc một chút ."

 

Cô thế tuy cũng , nhưng mấy phù hợp với chủ đề hôm nay, khác thấy, tưởng gia đình khắt khe với cô .

 

"Vâng, đều theo cả hết ạ." Thời Nguyệt nhất loạt gật đầu, khóe môi thỉnh thoảng cong lên một cái, độ cong đáng yêu như mèo nhỏ nũng, hầu như ai thể cưỡng một ngoan ngoãn như .

 

Du Thiên Đàm cũng ngoại lệ, theo một tiếng, những sự mất kiên nhẫn và nóng nảy thường ngày khi đối mặt với cô em gái đều thu liễm .

 

Nói cho cùng cô mới trở về gia đình , đây chút thích nghi cũng là chuyện bình thường.

 

Anh nên dẫn dắt cô mở lòng nhiều hơn.

 

Thời Nguyệt theo Du Thiên Đàm đến một căn phòng suite, chiếc hộp trang sức màu hồng trông chút quen mắt, là của Du Điềm Hi.

 

cô coi như nhận .

 

Du Thiên Đàm cũng giải thích, trực tiếp lấy một sợi dây chuyền kim cương đưa cho cô, một lát hai thợ trang điểm vội vã , một tóc cho cô, một trang điểm thêm cho cô lớp nền vốn .

 

Du Thiên Đàm một bên chờ đợi, liếc thấy một chiếc vương miện đính đá sapphire khác mặt bàn, cầm lên, ướm thử đỉnh đầu Thời Nguyệt, "Nguyệt Nguyệt, cái khá hợp với em đấy."

 

Thời Nguyệt ngẩng đầu, đôi mắt lộ vài phần mong đợi, "Cái là... cho em ? Trông giống của chị quá ."

 

Khóe miệng Du Thiên Đàm cứng đờ, đột nhiên dám đối diện với ánh mắt cô, chỉ gật đầu : "Ừ, là của em."

 

Trang sức của Tiểu Hi nhiều đến mức chỗ để, những thứ mang tới hôm nay chỉ là một phần nhỏ, chiếc vương miện sapphire là thứ Tiểu Hi chọn thừa .

 

Chẳng ai từng cân nhắc đến vấn đề tạo hình trang điểm và phối trang sức của Nguyệt Nguyệt cả.

 

Du Thiên Đàm Thời Nguyệt đến mức lòng dâng lên sự áy náy, : "Để đeo cho em."

 

"Vâng ạ!"

 

Vương miện sapphire phản chiếu ánh sáng rực rỡ, đè xuống sự non nớt và linh động của thiếu nữ, toát lên vẻ thanh nhã cao quý hơn.

 

"Đẹp lắm." Du Thiên Đàm chân thành khen ngợi.

 

Cô khiến quá đỗi bất ngờ, cô em gái chỉ rụt rè trốn tránh, dường như vĩnh viễn dám gặp , đột nhiên trở nên cao quý bức .

 

Thời Nguyệt đưa tay sờ kim loại lạnh đỉnh đầu, lộ một nụ chân thật: "Cảm ơn cả." Những thứ vốn dĩ là thứ mà nguyên chủ nên .

 

Du Thiên Đàm: "Đi thôi."

 

Hai rời mới mười mấy phút, khi Du Thiên Đàm cùng Thời Nguyệt , tránh khỏi là sự chú ý của một vòng tập trung .

 

"Thiên Đàm, vị bên cạnh là..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-552.html.]

 

"Tiểu Du tổng, lâu gặp, vị là em gái ?"

 

...

 

"Đây là em gái , Nguyệt Nguyệt."

 

Lần đầu tiên Du Thiên Đàm cảm thấy những thật ồn ào, cứ hỏi mãi thôi.

 

Những thấy câu trả lời của đều chút kinh ngạc, bọn họ nãy gặp em gái là Du Điềm Hi, ngờ hóa còn một vị nữa.

 

"Hai em gái là sinh đôi ?" Một đàn ông khá với Du Thiên Đàm thấp giọng hỏi, "Em gái Nguyệt Nguyệt trông khá giống đấy."

 

Du Thiên Đàm mím môi gì, ý tứ của gia đình rõ ràng, dù là Tiểu Hi Nguyệt Nguyệt, đều sẽ ở nhà họ Du, nhưng bọn họ lo lắng chuyện tráo đổi truyền ngoài, dư luận sẽ những lời lẽ về Tiểu Hi, cho nên nhà họ Du sẽ công bố tin tức gì bên ngoài.

 

Để bên ngoài mặc định hai cô gái là sinh đôi, cũng là một cách để giảm bớt dư luận.

 

"Sinh đôi ạ?"

 

Thời Nguyệt thắc mắc thốt lên, đang định giải thích thì Du Thiên Đàm kéo nhẹ cánh tay cô, nhanh ch.óng : "Nguyệt Nguyệt, đằng ."

 

"Ồ, ạ." Thời Nguyệt theo bước chân dẫn dắt của rời , ánh mắt vô tình lướt qua trong góc, khéo chạm ánh mắt của Tô Cửu.

 

chỉ trong chốc lát, đầu .

 

Thời Nguyệt thấy tiếng của hệ thống xanh, 【Hảo cảm Tô Cửu +2%!】

 

Du Điềm Hi bên cạnh Du, lúc Du Thiên Đàm thấy họ tới, bèn vỗ vai Thời Nguyệt, thấp giọng : "Nguyệt Nguyệt, em cùng và Tiểu Hi ."

 

Thời Nguyệt chỉ gật đầu, ngước , thôi, giống như mấy tách khỏi .

 

Du Thiên Đàm tự nhiên nhớ đến bộ dạng mờ mịt của cô nãy, trong lòng tưởng cô sợ hãi, thế là vô thức an ủi một câu: "Ba uống quá nhiều, trông ông ."

 

"Vâng..." Giọng cô lúc đều trở nên uể oải.

 

Du Thiên Đàm nhịn nhếch môi, "Ở đây ai dám bắt nạt em ."

 

Cảm giác em gái ỷ , ít nhiều khiến chút đắc ý.

 

Thời Nguyệt gật đầu khi Du Thiên Đàm xa, Du và Du Điềm Hi tới, Du Thiên Đàm : "Mẹ, con sang chỗ ba , Nguyệt Nguyệt quen chỗ , Tiểu Hi em dẫn dắt con bé nhé."

 

Mẹ Du gật đầu gì, Du Điềm Hi đáp: "Anh cả, cứ yên tâm ạ."

 

Du Thiên Đàm xoay rời , vài bước, đầu một cái, cũng gì.

 

Du Điềm Hi thấy rõ ràng, đang Thời Nguyệt, đang lo lắng cho cô.

 

Du Điềm Hi ngẩn ngơ bóng lưng rời , dù nhắc nhở và ám thị bản hàng ngàn , cô vẫn kìm chế mà chua xót.

 

Anh cả từ nhỏ đến lớn, đối với cô luôn lời, ngay cả khi du học ở nước ngoài, cũng sẽ bay về bên cô những lúc cô gặp , thế nhưng hiện tại, đối tượng quan tâm, đối tượng cưng chiều, còn đơn thuần là một cô nữa ...

 

Anh xưa nay chỉ để khác chăm sóc cô, thế nhưng nãy bảo cô chăm sóc Nguyệt Nguyệt.

 

Du Điềm Hi lên đỉnh đầu Thời Nguyệt, sợi dây chuyền kim cương cổ thon dài của cô, há há miệng, nhưng gì.

 

 

Loading...