MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 550

Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:27:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Du Điềm Hi quả thực giống con gái của Du hơn cô.

 

Trong cốt truyện, nguyên chủ tham gia buổi tiệc ngày mai, bởi vì những khác của nhà họ Du đến khách sạn , nguyên chủ mặc lễ phục vội vội vàng vàng chạy tới, kết quả còn tìm thấy sảnh tiệc, khi cô xuất hiện, buổi tiệc đến hồi kết, cô Du Điềm Hi như một nàng công chúa nhỏ, hạnh phúc gia đình ôm ấp, cắt chiếc bánh kem thuộc về hai họ.

 

Cuối cùng nguyên chủ bên hồ phun nước khách sạn đến tận tối mịt, từ đó nội tâm càng thêm khép kín, cô hiểu sâu sắc rằng sự viên mãn và hạnh phúc mà cô mong , vĩnh viễn bao giờ .

 

trốn khỏi gia đình đó, nhưng luôn trói c.h.ặ.t, luôn so sánh, hạ thấp, trái tim cũng dần dần ngâm trong bóng tối.

 

——

 

Nhà họ Tô, Tô Cửu đổ bát t.h.u.ố.c bắc khiến nôn mửa bồn rửa mặt, thở trong khí vẫn khiến cảm thấy khó chịu.

 

"A Cửu, con đổ t.h.u.ố.c ? Đó là t.h.u.ố.c bổ cho cơ thể con mà!" Ngoài cửa Tô lo lắng bất lực hành động của .

 

"Cơ thể con vấn đề gì." Tô Cửu câu đến phát mệt , uống t.h.u.ố.c căn bản thể giúp khỏe lên, chỉ là mỗi khiến giá trị sinh mệnh của khác biến động, đều sẽ lâm trọng bệnh một trận.

 

Vẻ mặt Tô cay đắng, "Vậy , là ai?"

 

A Cửu vốn ít khi chủ động tiếp xúc với ngoài, nhưng cứ cách một thời gian vẫn tránh khỏi tình trạng như , mỗi đều khiến suy nhược giống như mất nửa cái mạng , còn nghiêm trọng hơn.

 

Bọn họ đều vô thức hỏi, nhưng nhịn .

 

Tô Cửu một cái tên, "Du Thời Nguyệt."

 

Mẹ Tô chỉ thấy quen tai, "Là ai?"

 

Tô Cửu đặt bát t.h.u.ố.c sang một bên, giải thích, mà : "Ngày mai tiệc nhà họ Du, con sẽ qua đó."

 

Mẹ Tô bỗng nhiên phản ứng , "Du Thời Nguyệt? Đứa con gái mới tìm của nhà họ Du đó !"

 

Thực cũng hẳn là mới tìm , về mấy tháng , nhưng nhà họ Du luôn gì với bên ngoài, giấu giếm kỹ, Tô cũng rõ là chuyện gì, mấy ngày bà nhận thiệp mời là lễ trưởng thành của hai đứa con gái, trong đó tên Du Thời Nguyệt .

 

Mẹ Tô đó lén hỏi một câu, mới chuyện hai cô gái vô tình tráo đổi, vì bà còn cảm khái nhiều.

 

A Cửu từ nhỏ hảo cảm với Tiểu Hi, hai nhà đều vui vẻ tác thành, tuy hiện tại Tiểu Hi huyết thống nhà họ Du, nhưng điều cũng tơ hào ảnh hưởng đến quyết định của nhà họ Tô.

 

Từ bữa tiệc sinh nhật hoành tráng ngày mai thể thấy , nhà họ Du đối với cả hai cô gái đều đối xử bình đẳng, sẽ vì Tiểu Hi con ruột mà vứt bỏ con bé.

 

Vẻ mặt Tô phức tạp, "A Cửu, cô gái đó là thế nào? Tại ..." Bị A Cửu thấy đồng hồ đếm ngược, tuyệt đối một chuyện .

 

"Con ."

 

Tô Cửu lắc đầu, Tô cũng hỏi nữa, chỉ nghiêm túc dặn dò: "Con trai, con đừng xen chuyện của con bé, ?"

 

Thấy Tô Cửu lên tiếng, Tô sốt ruột: "Hay là ngày mai nữa, đỡ cho con ảnh hưởng."

 

"Đi mới là chuyện gì." Tô Cửu cũng từng nghĩ đến việc trốn tránh, nhưng rõ ràng đó là cách giải quyết nhất.

 

——

 

Thời Nguyệt ngủ bù đến tận trưa, ngay cả bữa sáng cũng ăn, dì giúp việc đến gõ cửa, mới đ.á.n.h thức cô dậy.

 

"Tiểu thư Nguyệt Nguyệt, đến lúc khách sạn ."

 

"Mẹ và ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-550.html.]

 

"Đã chuẩn sẵn sàng ." Dì giúp việc ngẩng đầu thoáng qua thiếu nữ đang vội vàng từ giường dậy, bồi thêm một câu, "Có lẽ sẽ xuất phát ."

 

Thời Nguyệt bận tâm đáp một tiếng, "Vâng."

 

Dì giúp việc cô một lát, nhịn hỏi: "Cần giúp gì ?"

 

Hỏi xong bà hối hận, chuyện của chủ nhà, bà thực sự nên nhiều gì, nãy hỏi , thuần túy là lòng đồng cảm của bà trỗi dậy mà thôi.

 

Tiểu thư Nguyệt Nguyệt đón về bao lâu, dù cũng dạy dỗ kỹ lưỡng, một phương diện quả thực bằng tiểu thư Tiểu Hi, nhưng... cũng đến mức gia đình ngó lơ đến mức chứ.

 

Tiểu thư Nguyệt Nguyệt mấy ngày về ở, thế mà chẳng ai nhắc tới.

 

thà đừng về nhà họ Du, ở nhà họ Trần còn thể sống hơn.

 

"Được ạ, váy dài quá, con mặc lắm." Thời Nguyệt thẹn thùng mỉm .

 

Dì giúp việc gật đầu, "Ừ, ."

 

Lúc Thời Nguyệt khỏi cửa, quả nhiên chỉ còn Tiểu Hà đang đợi cô, để một chiếc Porsche.

 

Trên đường chút tắc xe, nửa giờ , xe mới dừng ở cửa khách sạn.

 

Tiểu Hà mở cửa cho Thời Nguyệt, liếc cô khoác chiếc áo lông vũ dáng ngắn, còn kéo theo tà váy rườm rà, liền hỏi: "Tiểu thư, cần đưa cô sảnh tiệc ?"

 

Thời Nguyệt quen thuộc với khách sạn , lắc đầu : "Không cần ."

 

Tiểu Hà gật đầu, về phía xe.

 

Thời Nguyệt sải bước khách sạn.

 

"Hê, cô bé, là cháu!"

 

Nghe thấy giọng , Thời Nguyệt sang vị quản lý đang trợn tròn mắt bên cạnh, mỉm với ông .

 

Quản lý quanh hai bên, tiến lên phía , chút dám tin mắt , nhưng nghĩ đến chiếc Rolls-Royce , ông bình tĩnh .

 

"Cháu một ? Đến sảnh nào?"

 

Thời Nguyệt ngẩn , "Cháu , nhưng hôm nay là sinh nhật của cháu và chị gái, gia đình tổ chức tiệc cho chúng cháu."

 

Quản lý hiểu , "Tiệc sinh nhật thì ở tầng thượng, để chú đưa cháu lên đó."

 

"Vâng, phiền chú ạ." Cô bé thậm chí kéo tà váy, để mặc đuôi váy dài kéo lê t.h.ả.m, màu xanh thiên thanh trôi chảy, giống như bầu trời đột nhiên khuấy động .

 

Quản lý bên cạnh cô, giúp ấn thang máy, cũng bắt chuyện gì nhiều, chỉ cảm thấy thế giới thật huyền huyễn.

 

Cô bé trông vẻ gia thế phi phàm, nhưng hiểu , cho ông một cảm giác như một đứa trẻ đáng thương.

 

Sảnh tiệc mà nhà họ Du đặt ở tầng thượng, bên cửa sổ sát đất thể xuống cảnh đêm thành phố mới lên đèn, tuy cũng chẳng mấy vị khách để ý đến điều .

 

Tô Cửu một bên cửa sổ, thoáng qua Du Điềm Hi đang rạng rỡ bên cạnh Du từ xa, nhanh thu hồi ánh mắt.

 

Nói là sinh nhật của hai , nhưng mãi thấy một nhân vật chính khác xuất hiện, cũng ai hỏi tới, dù tiệc sinh nhật của cô bé cho cùng chỉ là một cái cớ, những vị khách trong miệng câu nào cũng nhắc đến chuyện ăn, nhưng câu nào cũng là chuyện ăn.

 

 

Loading...