——
Thời Nguyệt cùng Hứa Diệc Xuyên đến phòng y tế bôi đại chút dầu trật đả, tìm một góc râm mát bên ngoài xuống.
"Họ nhắm mà đến ?" Thời Nguyệt mở một gói chân gà ngâm, mút một miếng nước cốt đó mới bắt đầu gặm.
"Chắc thế."
Hứa Diệc Xuyên lấy ngạc nhiên.
Thời Nguyệt tranh thủ đưa cho một gói: "An ủi đấy."
"Tớ thích ăn mấy thứ ." Hứa Diệc Xuyên chỉ liếc , chẳng thèm suy nghĩ mà từ chối luôn.
Thời Nguyệt: "Có chê sẽ bẩn tay , tại tớ sơ suất, quên lấy găng tay cho , tớ sẽ rút kinh nghiệm..."
"Im miệng." Hứa Diệc Xuyên cảm xúc nhận lấy.
Mười phút , vỏ bao đồ ăn vặt trống trơn trong tay, trong miệng vẫn còn dư vị cay nồng.
Cái thứ ăn cũng ngon phết.
Anh liếc mắt qua, thiếu nữ miệng "hít hà hít hà" thở nóng, hai tay thoăn thoắt xé gói thứ hai.
Cô còn liếc một cái, hỏi : "Đã ?"
Hứa Diệc Xuyên: "..."
Anh liếc đôi môi đỏ mọng của cô, ánh mắt lóe lên.
Giây tiếp theo, vội vàng tìm một chai nước ngọt ga vị đào, ngửa cổ uống cạn nửa chai, dập tắt ngọn lửa kỳ lạ đang bùng lên trong lòng.
Hệ thống Trà Xanh: 【Hứa Diệc Xuyên hảo cảm độ +1!】
Thời Nguyệt nghiêng đầu qua.
Hửm?
Hứa Diệc Xuyên chạm ánh mắt cô, đột ngột ngửa đầu uống nước ngọt.
Ực ực.
Vài giọt mồ hôi chảy xuống từ thái dương và tai , đường nét từ hàm đến cổ mượt mà, yết hầu lên xuống.
Sự non nớt của thiếu niên pha lẫn với thở hormone khiến xao xuyến.
Hứa Diệc Xuyên để tóc dài trông theo kiểu trung tính hơn đây, cảm giác mang cũng chút đổi, nhưng cái tính miệng chê nhưng lòng thì thích thì chẳng đổi chút nào.
"Ăn chân gà của , đừng tớ." Hứa Diệc Xuyên cố giữ bình tĩnh bóp bẹp chai nước rỗng, bỏ túi bên cạnh.
Thời Nguyệt càng nước lấn tới, trực tiếp vòng mặt , ghé sát khuôn mặt hồng hào cực gần: "Nhìn một chút cũng lỗ, cùng lắm thì là chứ gì."
Hứa Diệc Xuyên ép chằm chằm mặt cô, nhất thời cảm thấy khô họng, tim đập như sấm.
Anh chậm rãi đưa lòng bàn tay , bóp lấy cằm cô, đẩy cô một cách đầy chính nghĩa: "Chẳng gì để cả."
Thời Nguyệt: "..." Thả thính nổi, thả thính nổi.
Trên diễn đàn trường học, đăng một bài : "Thấy Hứa Diệc Xuyên và Tần Thời Nguyệt gặm chân gà ngoài phòng y tế, sốc quá, họ dễ thương quá !"
Lầu 1: Không ảnh bằng chứng.
Lầu 2: Chủ thớt hoa mắt , trong lòng Nguyệt Nguyệt là tiểu tiên nữ chỉ uống sương sớm thôi, đời cô bao giờ gặm chân gà !
Lầu 3: Lầu +1, Nguyệt Nguyệt mà gặm chân gà, biểu diễn trồng cây chuối ăn phao câu gà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-55.html.]
...
Lầu 40: Mọi tò mò về mấy kẻ xông trường bắt nạt Hứa Diệc Xuyên hôm nay , họ thực sự là vì Tần Thời Nguyệt mà đến ?
Lầu 41: Dù cũng tin, Nguyệt Nguyệt địa phương, mới đến mấy ngày chứ, thể quen thành phần ngoài trường, sáng mắt đều là cố ý tìm Hứa Diệc Xuyên!
Lầu 42: Lầu đúng sự thật đấy, đấu đá nội bộ gia tộc thôi, đ.á.n.h trong trường, Hứa Diệc Xuyên mà đ.á.n.h tàn phế đ.á.n.h c.h.ế.t thì cũng chẳng liên quan gì đến khác, cái chiêu rành lắm.
...
Lầu 118: Nói cũng , Hứa Diệc Xuyên cũng nên là thừa kế danh chính ngôn thuận của nhà họ Hứa, đừng coi thường , thấy đơn giản , càng mờ nhạt thì càng an mà, học kỳ nhiều chuyện thế .
Lầu 119: 【Hình ảnh】
Lầu 120: Lầu 3 thể bắt đầu màn biểu diễn của ha ha ha ha.
...
Một bức ảnh thuận lợi xoay chuyển chủ đề.
là chụp cảnh Tần Thời Nguyệt và Hứa Diệc Xuyên cạnh gặm chân gà, trong bài đăng đồng loạt gọi tên lầu 3 ăn phao câu gà.
Lầu 178: Buồn c.h.ế.t mất, lầu 3 chắc sẽ rời khỏi diễn đàn từ đây quá.
Lầu 179: Mặc dù cô ăn chân gà nhưng cô vẫn là công chúa nhỏ thanh lịch tinh xảo hự hự, yêu hơn đấy.
Lầu 180: Không ai phát hiện nhan sắc Hứa Diệc Xuyên cao lắm , ngũ quan sắc sảo đúng chuẩn YYDS (mãi mãi thần thánh) mà, trong ảnh trông âm trầm tí nào, đúng gu luôn, vấn đề là, tại họ gặm chân gà cùng ? cơ hội nào gia nhập đội ngũ của họ ?!
Lầu 181: Giơ tay xin gia nhập! Vừa mới đặt một thùng chân gà ngâm Linh Linh Ăn !
...
Thời Nguyệt theo Hứa Diệc Xuyên về lớp, đập mắt là bên trong lẫn bên ngoài ngăn bàn của cô chật kín chân gà ngâm.
Vì ngăn bàn để hết nên thậm chí bày sang cả bàn của Hứa Diệc Xuyên, nhưng bên dán giấy nhớ hình trái tim: "Tặng Nguyệt Nguyệt, yêu nhé~"
"..."
"..."
E là tất cả chân gà ở siêu thị trường học đều gửi đến đây .
——
Lúc sắp tan học, Thời Nguyệt nhận tin nhắn từ Lam Chính, đổi tài xế cho cô.
Đến cổng trường cô mới đây là đổi tài xế, rõ ràng là sắp xếp vệ sĩ cho cô .
Cái hình hộ pháp đó, cái vẻ mặt hung dữ đó, hù cho các bạn học ngang qua đều sợ hú hồn.
Đương nhiên, trừ Hứa Diệc Xuyên .
Anh liếc vệ sĩ bên cạnh chiếc Mercedes, trong lòng hiểu rõ Lam Chính tình cảnh của , sợ chuyện của nhà họ Hứa liên lụy đến Thời Nguyệt.
Hứa Diệc Xuyên định lên một chiếc xe khác, thấy Thời Nguyệt với vệ sĩ: "Đại ca, chơi với bạn học, về ."
Sau đó cô nhảy chân sáo vượt qua Hứa Diệc Xuyên, nhanh chân chui ghế chiếc Bentley.
Anh tài xế vạm vỡ lạnh lùng trong xe chỉ híp mắt gương chiếu hậu, gọi một tiếng: "Tần bạn học."
"Anh Đại Lâm chào nha."
Đây là tài xế của Hứa Diệc Xuyên.
Trước đây ở bệnh viện gặp hai , Thời Nguyệt giờ cũng thể tự nhiên chào hỏi đối phương.
Hứa Diệc Xuyên bên cạnh cô, đóng cửa xe : "Cậu ?"
Anh đồng ý chơi với cô .
"Cậu tớ đó."
Hứa Diệc Xuyên liếc cô một cái, hiệu cho Đại Lâm lái xe.
Ánh hoàng hôn nhuộm một màu vàng ấm áp, để những vệt sáng loang lổ trong chiếc xe đang chạy, Thời Nguyệt ôm cặp sách, chẳng màng đến cảnh mà ngủ gật.