MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 547
Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:26:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhà họ Du.
Mẹ Du đặt điện thoại xuống, sắc mặt lắm, bàn ăn ba Du và Du Điềm Hi cũng biểu cảm vi diệu.
Tràng gào thét của Trần Thời Lạc truyền tai hai sót một chữ.
"Thằng bé nhà họ Trần đó..." Mẹ Du mở miệng định phát tiết vài câu, liếc thấy Du Điềm Hi đó nhịn lời xuống, "Ngày mai hãy đón Nguyệt Nguyệt , nó nhớ bên thì cứ để nó ở một đêm."
"Ừm." Ba Du chỉ thể gật đầu, đó nhắc một câu, "Bà dù sốt ruột đến mấy cũng chú ý ngữ khí một chút."
Ông chút thất vọng về Nguyệt Nguyệt, nhưng đó dù cũng là con gái ruột của ông, ông hy vọng cô còn lưu luyến gia đình cha nuôi.
Lời thằng bé lúc nãy khiến ông chút bận tâm, chỉ cần Tiểu Hi còn ở nhà họ Du, nhà họ Trần liền lý do để khống chế ông...
Tiểu Hi là do nhà họ Du vất vả bồi dưỡng nên, cũng chỉ thể là con gái cưng của ông, ông đoạn tuyệt sẽ để con bé về nhà họ Trần.
Cả hai đứa con gái , ông đều giữ .
Ông vẫn nghĩ cách, dẹp yên nhà họ Trần .
Mẹ Du cứng nhắc nặn nụ , " , nãy chẳng là lo lắng quá ."
Mà Du Điềm Hi mím môi tiếp lời thế nào, cũng chẳng còn tâm trạng ăn uống, đầu tiên cô cảm thấy thời gian bàn ăn khó trôi đến .
Tại Du Thời Nguyệt về nhà họ Trần?
Hồi lâu , cô mới : "Ba , đều tại con, ở khách sạn lẽ con chọc giận Nguyệt Nguyệt , lúc đó con nhận chị ngay, còn bảo chị lấy nước cho con, đó chị liền bỏ luôn..."
Mẹ Du đau lòng tiếp lời: "Tiểu Hi, chuyện thể trách con ? Con bé xuất hiện ở đó kỳ lạ , đợi nó về sẽ hỏi xem."
Ba Du cũng an ủi: "Tiểu Hi, nếu nó thực sự vì tức giận mới chạy về nhà họ Trần, thì đó là vấn đề của nó, liên quan đến con."
Du Điềm Hi tuy gật đầu, nhưng vẫn là vẻ mặt thấp thỏm.
Bầu khí bên nhà họ Trần thì hơn nhiều.
Có lẽ ba Trần Thời Nguyệt về, khi bữa tối sắp kết thúc, ông vội vã chạy về.
Trên mặt ông hì hì, nhưng rõ ràng cũng xót xa, con gái nuôi nấng khôn lớn, đến nhà khác chứ.
Nói cho cùng vẫn là ông vô dụng, gia thế nhà họ Du bày đó, Nguyệt Nguyệt theo ông chỉ thể tiếp tục chịu khổ, con bé nên về đó, còn về Điềm Hi, con bé càng thể thích nghi với môi trường nhà họ Trần, nếu con bé , ông cũng sẽ gượng ép con bé về.
Đêm hôm đó, hai em vẫn chen chúc ngủ cùng , Thời Nguyệt về phòng , phát hiện bài trí bên trong hề đổi, hơn nữa khắp nơi đều lau chùi sạch sẽ, chút bụi bặm nào.
Thời Nguyệt rốt cuộc một giấc ngủ ngon, mãi đến trưa ngày hôm mới tỉnh dậy.
Tiểu Hà đợi ở lầu, Thời Nguyệt chỉ kịp uống một bát canh liền rời khỏi nhà họ Trần.
Khi chiếc Rolls-Royce xuất hiện ở khu chung cư, thu hút sự chú ý, Thời Nguyệt thể thấy ở mấy tòa nhà lân cận đều thò đầu vây xem, khi cô lên xe, còn hạ cửa kính xe xuống vẫy tay về hướng tầng ba.
Giống như ngày đầu tiên nguyên chủ rời khỏi nhà họ Trần, Trần hôm nay cũng đỏ mắt, trốn trong phòng ngoài, ba Trần đang an ủi bà, ban công chỉ bóng dáng của hai em trai.
Tiểu Hà vốn mắt lệch , nhưng khổ nỗi hai đạo tầm mắt giống như rắn độc quấn lấy , ngẩng đầu một cái, tận chức trách nhắc nhở: "Tiểu thư Nguyệt Nguyệt, đến lúc ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-547.html.]
Thời Nguyệt gật đầu.
Tiểu Hà mới đóng cửa kính xe , từ từ khởi động xe.
Dưới cái chằm chằm của đám đông, xe sang dần dần xa, những xem náo nhiệt cũng lượt thụt đầu .
Con gái nhà họ Trần nuôi nhầm mười bảy năm đưa về hào môn vẫn sẽ thăm họ, lên quan hệ hai nhà thực ? Chẳng hề âm mưu ly miêu hoán thái t.ử như lời đồn?
Chương 185 Thật thiên kim đoản mệnh 03
Trong trí nhớ của Thời Nguyệt, nguyên chủ hề gặp Tô Cửu, chuyện tự nhiên phát hiện, cô còn thuận lợi nhận tiền công.
Tuy nhiên chuyện nguyên chủ thêm ở khách sạn, cũng Du Điềm Hi cho nhà họ Du , nguyên chủ tránh khỏi giáo huấn một trận, đó việc của cô cũng hạn chế, thể tiếp tục thêm.
Hai giờ chiều, khi Thời Nguyệt về biệt thự, trong nhà ai khác, thể thấy Du quên khuấy mất chuyện cô về nhà.
Thời Nguyệt bước phòng, quét mắt quanh một lượt, thản nhiên cuộn giường, cúi đầu lịch trình thêm điện thoại.
Nguyên chủ tuy ở nhà họ Du, ăn mặc dùng đều thiếu, nhưng cô tiện hỏi xin tiền gia đình, tiền cô để dành hiện tại cơ bản đều là do thêm kiếm .
Bây giờ gần đến cuối năm, cơ bản mỗi sáng sáu giờ rưỡi cô đến quán cà phê, việc cả buổi sáng, buổi tối ở quán bar cho đến tận đêm khuya, chỉ thời gian buổi chiều là tương đối tự do.
Bởi vì tiền lương phục vụ khách sạn cao hơn một chút, mấy ngày nay cô bèn xin nghỉ chạy đến khách sạn việc.
Thời Nguyệt ở nhà họ Du một lát, phiền dì giúp việc, tự bếp chút gì đó lót , thời gian thấy gần đến giờ cô liền bắt xe rời .
Quán bar Rainbow mới khai trương tháng , danh tiếng gì mấy.
Tuy nhiên ông chủ quán bar là một phú nhị đại trẻ tuổi, hầu như mỗi tối đều đưa một đám bạn bè tới khuấy động bầu khí, cho nên cũng khá náo nhiệt.
Thời Nguyệt đến phòng nhân viên, bộ đồng phục đen của phục vụ, đeo thẻ tên "Lâm Lộ Lộ".
Nghe ông chủ là ưa , tất cả nhân viên trúng tuyển nhan sắc đều tệ, hơn nữa với khuôn mặt của cô, thỉnh thoảng còn nhận một sự quan tâm, ví dụ như cô xin nghỉ mấy ngày, chỉ cần một tiếng là .
Thời Nguyệt bưng khay ngang qua một phòng bao, đúng lúc một bóng dáng đen kịt bước , khiến cô giật run tay, suýt chút nữa rơi ly rượu.
Đối phương cũng rõ ràng giật , dường như ngờ ngang qua, hơn nữa ngay cả đèn cảm ứng cũng kích động.
"Xin ." Thời Nguyệt xin .
Dù thể từ phòng bao bước , chắc hẳn đều là bạn của ông chủ.
Đèn cảm ứng lúc sáng lên, cô rõ khuôn mặt đối phương, tức khắc vùi mặt thấp hơn.
Tô Cửu!
Cô cố ý trang điểm, trông chín chắn hơn nhiều, chắc là nhận nhỉ?
"Không ."
Tô Cửu vốn để ý đến cô, chỉ là khi thấy đồng hồ đếm ngược đỉnh đầu cô, ánh mắt mới dời xuống .