MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 546

Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:26:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời Nguyệt chút kinh ngạc, "Tiểu Lạc, em cao lên ."

 

Trần Thời Lạc phủi phủi quần, khóe mắt rũ xuống, chút mất tự nhiên gật đầu, "Vâng."

 

Chỉ là bùn chiếc áo bông và quần đen của căn bản thể phủi sạch, chỉ khiến quần áo trông bẩn hơn.

 

Thời Nguyệt lấy khăn giấy lau cho , "Sao đ.á.n.h ? Họ bắt nạt em ?"

 

Nghe cô , Trần Thời Lạc nhịn phẫn nộ lên, dù tuổi còn nhỏ, dù ba dặn dò nhắc với chị cả những chuyện lộn xộn đó, lúc thấy cô là quên sạch đầu.

 

"Chị, miệng bọn họ thối quá, chuyện nhà bọn họ cũng quản, còn mắng ba nữa!"

 

Thời Nguyệt xong liền là chuyện gì, cô kéo cánh tay về, "Về , bên ngoài lạnh."

 

Trần Thời Lạc ngoan ngoãn theo bước chân cô, lén liếc nghiêng khuôn mặt cô, "Tại chị về?"

 

Từ khi chiếc xe sang trọng đón chị cả , ít khi gặp cô, nhưng mỗi tháng cô đều gửi tiền về, mà chị ruột của vẫn ở nhà họ Du, mới chỉ gặp một .

 

Cậu vẫn luôn hiểu nổi, là chị ruột chịu về, tại chị của nhất định rời , nhà họ Du quá tham lam ?

 

Hơn nữa, hiện tại hàng xóm láng giềng đều đang chuyện nhà , lúc đầu ba cố ý liên kết với bệnh viện để tráo con gái...

 

Bọn họ cái gì cũng , mở miệng là bừa!

 

Thời Nguyệt nhất thời lên tiếng, Trần Thời Lạc liền cuống quýt, "Chị, họ đối xử với chị ? Sao chị mặc ít thế ?"

 

"Không chuyện đó , chị chỉ là về ăn cơm thôi, nhưng chị báo với ba , coi như cho họ một bất ngờ." Khóe môi Thời Nguyệt ngậm ý .

 

Thiếu niên lúc mới yên tâm, nhưng ánh mắt càng thêm u ám, chị ngày nào cũng thể ăn cơm ở nhà.

 

Thời Nguyệt nhận sự sa sút của , tiếp tục khoác tay , , "Có em ghét bỏ chị ?"

 

Thiếu niên trừng mắt sang như xù lông, "Em dám ? Chị đừng kích động em, em đang bực đây!"

 

Thời Nguyệt khẽ , vội vàng vuốt lông, "Được , chị im miệng đây."

 

Tức thì mắt thiếu niên càng thêm ẩm ướt và chua xót.

 

Cầu thang hẹp tối tăm lạnh lẽo, nhà thuê của nhà họ Trần ở phòng 302, ba phòng một sảnh, tiền thuê hàng tháng năm nghìn tệ, bộ dựa một ba Trần chống đỡ, nửa năm nay còn nguyên chủ mỗi tháng gửi tiền về, giảm bớt ít gánh nặng cho gia đình .

 

Nhà họ Trần vốn dĩ cũng là một gia đình khá giả, nhưng khi nguyên chủ sinh bẩm sinh thể chất yếu ớt, chữa bệnh tốn ít tiền, ba Trần bán nhà, cả gia đình cũng vì thế mà rơi cảnh túng quẫn.

 

Sau khi nguyên chủ hiểu chuyện, vẫn luôn cảm thấy với gia đình .

 

"Rầm rầm!"

 

Trần Thời Lạc cố ý lấy chìa khóa mở cửa mà đập cửa.

 

Thiếu niên mở cửa vốn mất kiên nhẫn, bỗng nhiên thấy Thời Nguyệt bên cạnh Trần Thời Lạc, hình tại chỗ, "Chị?"

 

"Ngốc nghếch." Trần Thời Lạc vỗ vai , đẩy .

 

Trần Thời Lục và Trần Thời Lạc là em sinh đôi, nhưng tính cách khác nhiều.

 

"Nguyệt Nguyệt!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-546.html.]

Mẹ Trần bưng nồi canh đến cạnh bàn ăn, thấy Thời Nguyệt cũng nhanh ch.óng tới, lau tay tạp dề, mặt mang theo nụ ngạc nhiên mừng rỡ, hốc mắt ướt.

 

"Mẹ~"

 

Khoảnh khắc Thời Nguyệt ôm c.h.ặ.t lấy, cô cảm thấy nửa ngày nay, trái tim lo âu bất an rốt cuộc cũng tìm một chút bình yên.

 

Nơi quen thuộc, quen thuộc, thứ ở đây đều thể khiến trái tim đang căng thẳng của cô thả lỏng xuống.

 

"Về thật đúng lúc, cơm canh đều xong , canh gà ác, là món con thích uống nhất." Mẹ Trần run giọng .

 

Trần Thời Lục xoay lấy bát đũa.

 

Thời Nguyệt xuống, điện thoại liền reo lên.

 

Đó là nhạc chuông nguyên chủ cài đặt riêng cho bên nhà họ Du, là Du gọi tới.

 

Thời Nguyệt bắt máy đưa lên tai, trong điện thoại truyền đến giọng hỏi han của bà: "Tiểu Hi thấy con đang thêm ở khách sạn, hiện tại con đang ở ? Tại thêm? Tại với gia đình một tiếng? Trước con thể tùy hứng, nhưng hiện tại con đại diện cho nhà họ Du, con đang quậy cái gì ? Mau về ngay!"

 

Một tiếng so với một tiếng càng thêm nghiêm khắc.

 

Những khác bàn ăn cũng thấy rõ mồn một, đồng loạt nhíu c.h.ặ.t mày.

 

Thời Nguyệt ngoài cửa sổ, : "Sắp mưa , con thể ở nhà một đêm mới ?"

 

Theo tiếng của cô dứt, một tiếng sấm ầm vang truyền đến, bầu trời vốn u ám, dường như đè ép xuống .

 

"Con đang ở nhà họ Trần?" Giọng Du hạ thấp, càng thêm vui, "Không việc gì chạy về đó gì? Ta bảo Tiểu Hà đón con, con cứ đợi đó!"

 

"Vâng..."

 

Thời Nguyệt đáp một tiếng.

 

Bên cạnh Trần nhịn dịu dàng : "Nguyệt Nguyệt, để với bà ... của con một chút."

 

Nghe thấy cách xưng hô đó của Trần, Trần Thời Lạc là đầu tiên bùng nổ, nhảy dựng lên cướp lấy điện thoại của Thời Nguyệt, hét đầu dây bên : "Dì là ruột của chị đúng ? Tại hung dữ với chị ? Chị ở nhà bao nhiêu năm nay, ba còn nỡ mắng một câu nào! Chị ruột của đều đến nhà họ Du ở , chị về ăn bữa cơm thì ?"

 

Cậu gào xong liền trực tiếp cúp điện thoại.

 

Trần Thời Lục lẳng lặng gắp một miếng thịt bát , đầu tiên trong đời, chủ động gắp thịt cho song sinh.

 

Mẹ Trần lo lắng thôi, "Tiểu Lạc, con cái gì ? Đó là bề của con..."

 

Trần Thời Lạc mới quản những thứ đó, đặt điện thoại xuống mặt bàn cái "cạch", cứng nhắc đáp : "Ồ, để con gọi , xin nhé?"

 

Cậu cảm thấy , nhưng lo lắng vì chuyện , khi chị về sẽ khó dễ, cuối cùng vẫn cúi đầu : "Chị ơi xin , nãy em kích động quá."

 

Thời Nguyệt lấy điện thoại, ngữ khí bình tĩnh: "Bỏ , chuyện gì lớn, chị về giải thích với bà ."

 

Cô trực tiếp tắt máy điện thoại, bồi thêm một câu: "Mưa lớn thế , tài xế nhà họ Du sẽ đến ."

 

"Ầy, đều đừng nữa, ăn cơm ." Mẹ Trần .

 

Trận mưa đến là đến, hơn nữa động tĩnh cũng nhỏ, thật đáng sợ.

 

Thời Nguyệt thu hồi tầm mắt từ bên ngoài, mỉm cầm đũa lên.

 

 

Loading...