MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 519

Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:24:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giọng nhẹ nhàng mềm mại, giống như móng vuốt mèo con khẽ cào, Yến Tuân cúi đầu cô, trái tim đột ngột thắt một cái, đó liền bắt đầu đập loạn nhịp.

 

Tình trạng hiện tại của hai là như thế nào, cho rõ ràng như , kéo cô quấn quýt cả ngày, cô bao giờ từ chối , nhưng đối với , cô lúc cách xa, lúc gần, những lúc xa, liền sức ấn cô lòng, cho đến khi cảm nhận rõ rệt sự hiện diện của cô.

 

Và khoảnh khắc chính là lúc cô ở gần nhất.

 

Ý nghĩa của câu đó, trong tai chính là —— Em thể rời xa .

 

Đây là lời tỏ tình cảm động bao nhiêu.

 

Anh căn bản đỡ nổi chiêu thức .

 

"Rắc." Cán muỗng canh bằng kim loại gần như ngay lập tức bóp méo xệch.

 

Anh đặt muỗng canh xuống, cánh tay siết c.h.ặ.t lấy eo cô, bế cô lên bàn bếp, đôi môi mỏng lạnh nghiền nát mạnh bạo môi cô mấy cái, cả hai đều run rẩy nhè nhẹ, lùi đầy hai giây, đợi Thời Nguyệt kịp mở miệng chuyện, một cuộc cướp đoạt như bão táp liền nổ .

 

Eo Thời Nguyệt ôm c.h.ặ.t, l.ồ.ng n.g.ự.c ép đến mức ngả , giống như sắp gãy đến nơi, cô chỉ thể dùng tay chống bàn bếp.

 

nhanh bàn tay cũng phủ lên, dùng lực nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, đan xen ngón tay với cô.

 

Thời Nguyệt một nữa mất chỗ tựa, gần như l.ồ.ng n.g.ự.c bao bọc , cảm giác ngạt thở đáng sợ bao trùm lấy cô, nhưng sự tê dại giữa răng môi và thở dồn dập tăng thêm cảm giác kích thích.

 

Ai mà ngờ cô chỉ một câu thôi mà phát điên như , trực tiếp vác s.ú.n.g lên trận.

 

Bữa cơm hoãn đến muộn, những ngày đó, cả hai đều ở trong trạng thái cảm xúc cực kỳ nhạy cảm, Yến Tuân ngày càng trầm mặc, sự lo âu bất an của , Thời Nguyệt đều thể cảm nhận .

 

Thời Nguyệt luôn cảm thấy, dường như cũng nhận điều gì đó, lẽ là khôi phục ký ức.

 

Thấy điểm tín dụng sắp cạn kiệt, Thời Nguyệt kéo Yến Tuân ngoài, chuẩn đến điểm tiếp tế dùng tinh hạch để đổi lấy một ít.

 

Đi phố, chân Thời Nguyệt đều chút bủn rủn, những ngày tháng thật là đáng sợ.

 

Cũng ngày hôm đó, hai ngang qua một cục dân chính đóng cửa im lìm, cô dẫn lén lút lẻn , tự lực cánh sinh hai cuốn sổ kết hôn.

 

Kể từ đó những cảm xúc tiêu cực của Yến Tuân mới dần dần đè xuống.

 

Trong cốt truyện, Yến Tuân đến giai đoạn cuối mới xuất hiện, khi đó sớm mất hết nhân tính, mặc dù vẫn giữ lý trí, nhưng tấn công thế giới một cách phân biệt, rõ ràng là Tiểu Muối Muội bên cạnh Thời Nguyệt hiện giờ nhất định sẽ trở thành đó.

 

Thời Nguyệt ở bên cạnh Yến Tuân, lúc nào cũng thể giữ lý trí, cô thực sự căm ghét mạt thế, cái thế giới hỗn loạn, vô kỷ luật, đầy rẫy m.á.u me , cô g.i.ế.c tang thi, g.i.ế.c dị chủng, cũng g.i.ế.c , cô chán ghét những ngày tháng như . Cho nên cô cũng sẽ luyến tiếc những ngày tháng ở bên Yến Tuân, cứ ở cái nơi nhỏ bé , cần nghĩ ngợi quá nhiều...

 

Đáng tiếc là cảnh chẳng kéo dài bao lâu, căn cứ Tây Thành đón nhận đợt thủy triều tang thi lớn nhất kể từ mạt thế, trong căn cứ vốn dĩ ít, dị năng giả càng khan hiếm, may mắn là các căn cứ lân cận đoàn kết nhất trí, lượt cử đến chi viện.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-519.html.]

nếu căn cứ Tây Thành diệt vong, cái tên tiếp theo thể sẽ là bọn họ...

 

Những ngày tháng đó, Thời Nguyệt sống trong sự hỗn loạn cực độ, vì quá nhiều cầu cứu, tang thi dường như g.i.ế.c mãi hết, t.h.i t.h.ể của tang thi và con chân tường thành kịp xử lý, bắt đầu thối rữa bốc mùi, tất cả lúc nào cũng nơm nớp lo sợ.

 

Mây đen bầu trời sà xuống thấp, gió lạnh rít gào, giống như d.a.o cứa mặt, đội tiên phong bao gồm dị năng giả và quân đội vẫn ở ngoài tường thành, mới g.i.ế.c xong một đợt tang thi, Thời Nguyệt dường như về những ngày tháng g.i.ế.c ch.óc điên cuồng mấy tháng , mùi thối rữa tràn ngập nơi cánh mũi, những gì mắt thấy nếu là màu xám xịt thì cũng là màu đỏ tươi.

 

Khi Thời Nguyệt thấy Hác Hiểu Lợi một nữa, dị năng đóng băng của cô thể thực hiện tấn công diện rộng, điều khuôn mặt cô đầy vết bẩn, đôi mắt vô thần, dường như trở thành một cỗ máy.

 

"Chị Thời Nguyệt..." Hác Hiểu Lợi khi thấy Thời Nguyệt mới để lộ một nụ , nhưng nước mắt cũng tuôn , "Bà nội mất ..."

 

Bà nội Hác thể gắng gượng qua nổi mùa đông , nhưng bà thanh thản, thậm chí thủy triều tang thi đang đến, cũng cháu gái ngày ngày trải qua những gì ở bên ngoài...

 

Thời Nguyệt đưa tay chạm nhẹ má cô : "Bây giờ em ngày càng lợi hại hơn , bà nội em thấy cũng sẽ thấy an ủi đấy."

 

Hác Hiểu Lợi ôm chầm lấy cô, gào t.h.ả.m thiết, giống như phát tiết hết những cảm xúc tích tụ bấy lâu.

 

Cách đó xa, khuôn mặt của Yến Tuân giấu chiếc mũ trùm đầu, một hồi lâu , mới tiến lên, ôm lấy vai Thời Nguyệt, đưa cô về bên cạnh , dùng áo khoác bọc cô .

 

Hác Hiểu Lợi lau nước mắt, hai , sự chấn động trong lòng vẫn giảm bớt nửa phân, cô rõ ràng, Yến Bát chỉ đơn thuần là hệ chữa trị, chị Thời Nguyệt cũng chỉ đơn thuần là hệ nước, ngay trong trận chiến , nếu họ ở đó, đội tiên phong của họ chắc chắn sẽ thương vong hơn nửa.

 

Thời tiết ngày càng lạnh, gió lạnh mang theo càng nhiều thở thối rữa, lũ tang thi g.i.ế.c xuể tràn đến, tiếng gầm rú từ xa tới gần khiến da đầu tê dại.

 

"Oẹ..." Thời Nguyệt nôn khan, chịu nổi khí ô uế, dứt khoát vùi mặt n.g.ự.c đàn ông, thở thanh đạm lạnh lùng lập tức tràn ngập nơi cánh mũi cô, mắt cô khô khốc đến lợi hại, mỗi chớp mắt giống như kim châm .

 

Yến Tuân đưa tay nhẹ nhàng xoa gáy cô: "Dị năng của em sắp cạn kiệt , về ."

 

Thời Nguyệt gật đầu, liền bế cô lên, rảo bước rời .

 

Các dị năng giả khác cũng tạm thời rút lui, đó là những đội ngũ khác tiến lên.

 

Thời Nguyệt ở trong lòng vẫn thấy buồn nôn, đầu óc mơ màng, là cảm giác nặng nề khi dị năng khô kiệt, cô nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng đột nhiên thấy những hình ảnh kỳ quái, đó giống như là tương lai xa, căn cứ Tây Thành biến thành một tòa thành c.h.ế.t, cũng là tang thi đang ...

 

Hình ảnh đó quá chân thực, trong lòng cô nảy sinh một nỗi bi thống thể kiềm chế, đột ngột mở mắt , nhưng hình ảnh đó vẫn còn ở đó.

 

Lấy những con phố nhà dân đổ nát hoang phế bối cảnh, bóng màu đen dần bước tới, chiếc mũ trùm đầu là một đoạn cằm thanh tú trắng trẻo...

 

Cô đưa tay chạm , nhưng chẳng chạm gì cả.

 

Ngay đó, hình ảnh đó cũng biến mất.

 

Đây là dị năng...

 

 

Loading...