MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 512

Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:24:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hắn trông vẻ thanh mảnh, nhưng thực chất cơ bắp.

 

Thời Nguyệt quét mắt một lượt, đó mới dời ánh lên vẻ mặt cảnh giác và nghi hoặc của , "Sao ?"

 

"Nói chuyện với ai?" Yến Tuân hỏi thẳng.

 

"Anh thấy chuyện ? Em chỉ tự ngôn tự ngữ thôi mà." Thời Nguyệt thiên phú dị bẩm, còn giấu giếm thực lực thật sự, nhưng cô ngờ chỉ tùy miệng lầm bầm một câu, thể thấy.

 

Hay cách khác, âm thanh trong đầu cô, cũng thể bắt sóng?

 

"Nghe nhầm ." Yến Tuân đóng cửa nữa.

 

bên cửa, thần sắc bao phủ thêm một tầng u ám, dùng bộ tinh thần lực theo sát cô, dường như thấy một âm thanh lạ lẫm khác, tuy nhiên từ ngữ thể nắm bắt , là ảo giác ?

 

Trong phòng, Thời Nguyệt cau mày, cảm thấy trong đầu một luồng lạnh lan tỏa, cô theo bản năng liên tưởng đến thứ trong đầu đang run rẩy sợ hãi.

 

Thật sự quái dị.

 

Thời Nguyệt cuộn chăn , nghĩ nhiều nữa, nhắm mắt ngủ.

 

——

 

Yến Tuân học cách sườn xào chua ngọt, mùi vị còn ngon hơn cả ông chủ mặt sẹo .

 

Thời Nguyệt khi ăn liên tiếp ba ngày, nhịn đề nghị đổi thực đơn.

 

Yến Tuân trong căn bếp nhỏ, dùng đôi mắt đen kịt chút ánh sáng cô, từ trong cổ họng thốt một câu, "Ăn ngán ."

 

Giống như đang buộc tội.

 

Thời Nguyệt nhịn đưa tay vỗ vỗ đỉnh đầu , "Anh cũng ăn liên tiếp mấy ngày , ngán ?"

 

Yến Tuân lắc đầu.

 

Thời Nguyệt: "..."

 

"Để em nấu cơm cho." Cô xắn tay áo lên, quyết định thể hiện tài nữ công gia chánh của , dù cho cô chẳng chút năng khiếu nào.

 

Yến Tuân cụp mắt, giọng kiên định, "Không cần."

 

Thời Nguyệt: "... Anh chê cơm em nấu."

 

Yến Tuân: "... Ừ."

 

Thời Nguyệt: "?"

 

Cô lặng lẽ buông tay áo xuống, thấy thần sắc quái dị, nhịn hỏi, "Anh ăn cơm em nấu , dở?"

 

Yến Tuân lắc đầu: "Chưa ăn bao giờ."

 

"Vậy cái gì?"

 

"Lúc đó cô cháy sạch tất cả xoong nồi của đoàn xe." Yến Tuân chiếc nồi sắt mặt, "Đây là chiếc nồi duy nhất của chúng ."

 

"..." Thời Nguyệt nỗ lực cứu vãn danh dự, "Vậy đợi khi mua nồi mới, em sẽ nấu cơm cho nhé?"

 

Yến Tuân gật đầu, "Được."

 

Thế là bữa vẫn là mì trộn sườn xào chua ngọt.

 

Thời Nguyệt ngoài miệng ăn, nhưng cuối cùng vẫn ăn sạch sành sanh.

 

Cô buông bát đũa, nhận Yến Tuân đang , cô nghiêng đầu hỏi, "Sao ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-512.html.]

Hắn dậy vươn tới, đầu ngón tay lau nhẹ khóe miệng cô, "Bẩn ."

 

Mấy ngày nay, chủ động hơn nhiều, và luôn tìm cơ hội để gần gũi với cô.

 

Ví dụ như lúc , chỉ lau miệng cho cô thôi, nhưng cuối cùng nâng mặt cô lên, cách một chiếc bàn, hôn cô đến mức suýt chút nữa đứt .

 

Sau đó, thản nhiên bưng bát đũa rửa.

 

Thời Nguyệt đối diện với chiếc bàn trống, chạm đôi môi sưng đỏ và đầu lưỡi đau nhói, vung vẩy tay bên cạnh cô, " giúp cô trị lành vết thương."

 

Thời Nguyệt: "..." Mỗi ngày đều là quy trình như , thật sự thấy chán ?

 

Lúc hôn thì trị liệu cho cô, đó mới giả vờ bụng chạy nắn nắn môi nắn nắn lưỡi cho cô, cô nên ngây thơ tâm cơ nữa.

 

nào cô cũng hành động của cho đỏ mặt tía tai.

 

Nói là trị liệu cho cô, kết quả áp đôi môi mỏng tới, ngừng nghiền ngẫm chiếm đoạt, chơi đùa đến mức thích thú thôi.

 

Thời Nguyệt bắt nạt đến cuống cuồng, hai tay ấn lên má , đẩy , hung dữ , "Anh mà còn c.ắ.n em nữa, tin em bẻ gãy răng khểnh của luôn!"

 

, hai chiếc răng khểnh đáng yêu, nhưng cô hầu như thấy bao giờ, nên bình thường nhận , hôn quá nhiều cô mới quẹt trúng chiếc răng khểnh nhọn nhọn đó.

 

Cô khi hung dữ lên, vẻ mặt càng thêm sinh động, đôi môi chu càng là một sự cám dỗ phạm tội.

 

Cứ thế , trong lòng Yến Tuân nảy sinh ý nghĩ như .

 

Bất kể sẽ , cứ mỗi ngày gần gũi với cô như thế , bất kể cô là chân tình giả ý, tận hưởng cảm giác da đầu tê dại khi hai gắn kết c.h.ặ.t chẽ...

 

Cô chỉ nhớ , chỉ thể ở bên cạnh .

 

"Cô tới bẻ ." Đôi môi mỏng của Yến Tuân thốt ba chữ, bàn tay giữ cố định gáy cô, một nữa hôn tới, còn ác ý khoe chiếc răng khểnh.

 

Về phương diện , Thời Nguyệt đấu , hầu như ngay lập tức buông v.ũ k.h.í đầu hàng.

 

Đợi khi thần trí về, cô lên đùi Yến Tuân, cô hết sức ngửa đầu, đốt sống cổ đều trở nên mỏi nhừ.

 

"Cộc cộc..."

 

"Nguyệt Nguyệt?"

 

Tiếng gõ cửa và giọng lo lắng của bà nội Hác khiến hai bừng tỉnh.

 

Thời Nguyệt vội vàng nhảy xuống khỏi đùi Yến Tuân, chạy mở cửa.

 

"Bà nội Hác?"

 

"Nguyệt Nguyệt, Lệ Lệ hai ngày nay thấy về, cháu con bé giờ thế nào ?" Bà nội Hác đỏ hoe mắt, thần sắc giấu nổi sự lo lắng, "Con bé tối qua sẽ về, nhưng bà đợi cả đêm cũng thấy ."

 

Nhà họ Hác chỉ còn bà nội Hác và Hác Hiểu Lệ, mỗi Hác Hiểu Lệ ngoài đều với bà thời gian về, nếu về... thì chắc hẳn là lành ít dữ nhiều.

 

"Bà đừng lo, cháu và Yến Bát hỏi giúp bà." Thời Nguyệt bà lão tóc bạc phơ, gầy yếu nhợt nhạt, cũng nỡ gì thêm.

 

Bà nội Hác chân tay bất tiện, xuống cầu thang cũng khó. Sau mạt thế, đa già đều trụ nổi , Hác Hiểu Lệ chăm sóc bà .

 

Thời Nguyệt bảo Yến Tuân dọn dẹp đồ đạc một chút, dìu bà nội Hác về phòng, đó mới cùng rời .

 

"Đến chiến đội của cô xem ." Thời Nguyệt lúc chuyện đầu lưỡi đau nhói, nhịn lườm đàn ông bên cạnh một cái, "Anh đừng quậy nữa, còn c.ắ.n em nữa là em thật sự giận đấy."

 

Yến Tuân dùng lưỡi quét qua chiếc răng khểnh của , gật đầu, "Ừ."

 

Giây tiếp theo, đưa tay , nắm lấy tay cô.

 

Thời Nguyệt nắm tay, cảm thấy thoải mái lắm, cô điều chỉnh một chút, chuyển thành chế độ hai mười ngón đan .

 

 

Loading...