MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 509

Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:24:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Hác Hiểu Lợi ." Thời Nguyệt ngoài, thấy cô vẻ mặt tức giận theo đồng đội rời , trong lòng cảm thấy buồn , lúc mới tới đây, não bộ cô luôn căng thẳng, nhưng từ khi Hác Hiểu Lợi xuất hiện, suốt ngày lải nhải bên tai cô, cô mới thả lỏng hơn.

 

Hác Hiểu Lợi là song dị năng, bề ngoài cô chỉ là dị năng đóng băng, nhưng cô còn một dị năng gian, Thời Nguyệt cũng là vô tình phát hiện .

 

Đây cũng là lý do tại Hác Hiểu Lợi, một cô gái nhỏ, còn thể dắt theo bà nội Hác sống sót đến tận bây giờ, thực lực vật tư mà.

 

Cô thu hồi ánh mắt, rơi khuôn mặt Yến Tuân đối diện, bỗng nhiên lười biếng , "Cô gọi Yến, gọi thật ngọt ngào."

 

Hàng mi Yến Tuân khẽ nhấc lên một cái, ý gì, "Ồ."

 

"Em chỉ gọi là Tiểu Yến Ba, để ý ?" Cô hỏi một cách nghiêm túc.

 

Yến Tuân cũng trả lời nghiêm túc, "Không."

 

Thực tế là, căn bản để tâm khác gọi thế nào.

 

Thời Nguyệt đăm đăm khuôn mặt nhợt nhạt của , nửa ngày thêm gì, chạm ánh mắt cô, nhanh ch.óng cụp mắt xuống mặt bàn gỗ.

 

Thời Nguyệt sống khá thong thả tự tại, nhưng Yến Tuân luôn căng như dây đàn, từng buông lỏng, chỉ độ hảo cảm thỉnh thoảng sẽ tăng lên một chút, đến nay 80% , nhưng thực tế, từng biểu lộ bất kỳ sự rung động nào cử chỉ mật nào với cô.

 

Hắn dường như đang đợi điều gì đó.

 

Thời Nguyệt quên mất chuyện đây, cũng đây như thế nào, nhưng theo bản năng cô cày đầy độ hảo cảm của , cũng theo bản năng g.i.ế.c nhiều tang thi và dị chủng hơn, cô thấy một thế giới hòa bình giáng lâm.

 

"Tiểu Yến Ba, cho em chuyện đây của ?" Thức ăn nhất thời dọn lên, Thời Nguyệt liền tiếp tục tìm chủ đề.

 

"Không để ."

 

"Cha thì ?"

 

"C.h.ế.t chắc."

 

"Anh chị em?"

 

Ánh đỏ trong mắt Yến Tuân lóe lên, "C.h.ế.t ."

 

Bất kể Thời Nguyệt hỏi gì, đều sẽ trả lời.

 

Khi Thời Nguyệt hỏi về chuyện của , rõ.

 

Trong căn bếp nhỏ dựng tạm, một đàn ông mặt sẹo ló đầu một cái, nhịn "tặc lưỡi" một tiếng.

 

Đây là đang yêu đương ? Người còn tưởng là đang thẩm vấn chứ.

 

Làm một tên trai thẳng như một cô bạn gái như thế ?

 

Ánh mắt mặt sẹo rơi cô gái, mặc dù cô mặc một bộ đồ rằn ri, nhưng vẫn thấp thoáng khiến thấy những đường cong lồi lõm lớp áo, khuôn mặt thì càng khỏi , sống động như một tiểu thư luôn cưng chiều, thanh lãnh mê hoặc.

 

Xinh quá mức và yếu ớt quá mức, ở mạt thế chính là một loại nguyên tội, mấy ai thể bảo vệ chính , cho nên xem , cô gái hoặc là dị năng lợi hại, hoặc là xung quanh cường giả bảo vệ.

 

Người mặt sẹo chỉ thêm vài giây, liền cảm thấy một ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc phóng tới, tim gã thắt , đột ngột sang đàn ông đối diện cô gái.

 

Người đàn ông gã, nhưng mặt sẹo vẫn cảm thấy sống lưng dâng lên lạnh, khiến gã nhịn run rẩy, gã đột ngột hạ rèm xuống, tập trung xử lý đĩa sườn mặt.

 

Trời đất ơi, cao thủ hóa là tên mặt trắng !

 

Gã dựa hệ kim của và khả năng chiến đấu tuyệt vời để lăn lộn khá ở căn cứ Tây Thành, gã hiếm khi chịu áp lực từ dị năng giả, nhưng sự nhiễu loạn tinh thần sắc bén như lưỡi d.a.o thật sự khiến gã khỏi rùng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-509.html.]

Người mặt sẹo nhanh ch.óng mang sườn xào chua ngọt và trứng hấp nước lên, những thứ tốn năm mươi điểm tín dụng, thể đắt đỏ, vả vì thực vật đều biến dị, ăn rau xanh thì chỉ thể mua loại do dị năng giả hệ mộc ở căn cứ nuôi trồng, cái đó còn đắt hơn nữa, tiệm của gã cung cấp.

 

Người mặt sẹo thuận tay đặt thêm một đĩa nhỏ rong biển chua cay xuống, gượng hiền lành, "Hai vị là những vị khách đầu tiên của quán hôm nay, nên tặng thêm một món ăn kèm, hi hi."

 

Nói xong, còn Yến Tuân một cái mới .

 

chọc ôn thần như !

 

"Cảm ơn ông chủ~" Thời Nguyệt ngạc nhiên sự hào phóng của ông chủ, hề keo kiệt trao cho một nụ rạng rỡ.

 

Người mặt sẹo biến sắc, "Không, cần!"

 

Làm ơn đừng với như !

 

Không thấy đàn ông của cô sắp g.i.ế.c ?

 

Ánh mắt Yến Tuân lướt qua nụ mặt Thời Nguyệt, khẽ siết c.h.ặ.t ly nước.

 

Thời Nguyệt còn nhịn lầm bầm một câu, "Ông chủ khá hào phóng."

 

Thức ăn quý giá đến mức nào, hẳn là đều thấm thía sâu sắc, mà ông chủ còn tặng thêm cho cô.

 

"Ừ." Yến Tuân gật đầu.

 

Sườn xào chua ngọt đưa cơm, Thời Nguyệt ăn hai bát cơm, khẩu vị của Yến Tuân dường như luôn lắm, sẽ chủ động gắp thức ăn, cô chỉ thể ăn gắp thức ăn cho .

 

Chỉ cần là cô gắp, đều sẽ ăn hết.

 

Cô thật lo lắng một ngày nào đó cô ở đây, sẽ c.h.ế.t đói mất.

 

Khi Yến Tuân quẹt điểm tín dụng, trò chuyện với mặt sẹo vài câu.

 

Thời Nguyệt tại chỗ, để ý .

 

Bên mặt sẹo lắp bắp giao dịch nốt năm cân sườn cuối cùng trong tiệm, còn luôn cả công thức sườn xào chua ngọt gia truyền cho đối phương .

 

Đợi Yến Tuân và Thời Nguyệt rời , mặt sẹo mới thở phào một , đưa tay lau mồ hôi lạnh rịn trán, "Mẹ kiếp, trong căn cứ đúng là ngọa hổ tàng long!"

 

Trước đây gã còn khá tự tin, giờ luôn thấy chút dị năng đó của đủ dùng, ban ngày ngoài kiếm thêm tinh hạch mới , tinh hạch của dị chủng tác dụng hơn của tang thi...

 

Thời Nguyệt đến ven đường, thấy tiếng "pằng" liền đầu , chỉ thấy quán cơm nhỏ đóng cửa!

 

"..."

 

Hôm nay mới một bàn khách, ông chủ nghỉ bán nhanh ?

 

Cô cúi đầu cái túi Yến Tuân đang xách tay, "Anh mua hết nguyên liệu của luôn ?"

 

Yến Tuân lắc đầu, " chỉ lấy một ít thôi."

 

Người mặt sẹo cũng chỉ bấy nhiêu thôi.

 

Trời sầm tối, trong căn cứ lệnh giới nghiêm, nhưng lúc nhiều trở về nhà, tâm trạng dạo bên ngoài.

 

"Về ?" Thời Nguyệt chút khó xử đồ vật đang xách.

 

Xách lung tung khá là gây chú ý, dù đó cũng là một túi sườn lớn như mà.

 

 

Loading...