MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 508

Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:24:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Căn cứ nhỏ nhiều , vật tư lưu cũng nhiều, Thời Nguyệt và Yến Tuân đều gia nhập chiến đội, mỗi đều là hai cùng hành động, ngoài dọn dẹp tang thi và dị chủng, thu thập vật tư, tham gia cứu viện, những ngày như , Thời Nguyệt hề phản cảm, cô thậm chí cảm thấy đây lẽ là thói quen hằng ngày đây của .

 

Hơn nữa một hệ chữa trị mạnh mẽ như Yến Tuân ở bên cạnh, Thời Nguyệt thậm chí sợ sẽ thương.

 

Tuy nhiên cô cũng phát hiện , Yến Tuân lương thiện như cô thấy, dị năng của cũng chỉ là hệ chữa trị, thể chất, ngũ quan và sự linh hoạt của đều nâng cao đáng kể, mặc dù vẫn dùng cây gậy bóng chày đó, nhưng uy lực tăng lên gấp trăm nghìn .

 

Thời Nguyệt lúc mới cảm nhận sâu sắc về cốt truyện " là phản diện".

 

Nếu phát triển lên, e rằng Lăng Sĩ Hoài ở căn cứ phương Bắc gì đó cũng trấn áp nổi .

 

Sau khi xếp hàng căn cứ, Thời Nguyệt vội về, cô Yến Tuân đang tụt phía vài bước.

 

"Tiểu Yến Ba..."

 

"Anh Yến!"

 

Thời Nguyệt mở miệng, một giọng nữ trong trẻo ngắt lời.

 

Một cô gái xinh xắn tách khỏi một tiểu đội, chạy nhỏ về phía Yến Tuân, trực tiếp phớt lờ Thời Nguyệt, với , "Anh Yến, cũng về ?"

 

Yến Tuân liếc mặt, nhíu mày, vòng qua cô gái, đến bên cạnh Thời Nguyệt, hỏi thẳng, "Em gì?"

 

Cô gái c.ắ.n môi, uất ức tột cùng, một ánh mắt hình viên đạn cũng phóng về phía Thời Nguyệt.

 

Cô gái là hàng xóm cùng tầng với hai , bà nội của cô nhiệt tình, cô gái trông cũng hảo cảm với Yến Tuân, thỉnh thoảng chạy tới bắt chuyện, đương nhiên, còn luôn phớt lờ Thời Nguyệt.

 

Thời Nguyệt khẽ ho một tiếng, nốt câu của , "Chúng tìm tiệm nào đó ăn cơm nhé?"

 

Yến Tuân lập tức đồng ý, nếp nhăn giữa lông mày dường như dấu vết sâu thêm, "Tại ? nấu cơm ngon?"

 

Thời Nguyệt: "?"

 

Đôi mắt đen của Yến Tuân đăm đăm cô, giống như câu trả lời, giọng trầm hơn, thốt một câu, "Ăn ngán ."

 

Thời Nguyệt: "..." Cái vẻ oán khí nồng nặc đây??

 

Cô nhất thời giải thích thế nào với một tên trai thẳng rằng, ngoài ăn tiệm = hẹn hò.

 

Cô gái hai đối thoại bên cạnh bỗng nhiên phấn khích hẳn lên, ghé sát , "Anh Yến, là đến nhà em ăn cơm ? Bà nội em nấu ăn ngon lắm đó!"

 

Yến Tuân tỏa hàn khí quanh , cô gái dọa lùi một bước, dám tiếp lời nữa, Yến trai thì trai thật, nhưng lúc dữ lên cũng thật sự đáng sợ.

 

Thời Nguyệt đưa tay kéo cánh tay Yến Tuân, "Ý của em là, chúng dường như từng ... hẹn hò."

 

Yến Tuân khựng ngay lập tức, ánh mắt đột ngột trở mặt cô.

 

Cổ họng như thứ gì đó chặn , nắm ngược lấy bàn tay cô đang bám , "... Hẹn hò?"

 

Từ , đối với , xa lạ, xa vời.

 

từ miệng cô thốt , giống như một mồi lửa, đột ngột thắp sáng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-508.html.]

 

"Em thấy đằng mở một quán cơm nhỏ, ?" Thời Nguyệt rút tay khỏi tay , tay giơ lên, chỉ cửa tiệm ở góc hẻm.

 

Mặt hồ tĩnh lặng trong mắt Yến Tuân khẽ gợn sóng, nhanh trầm xuống, chỉ "ừ" một tiếng.

 

Thời Nguyệt đáp , liền kéo lướt qua mặt cô gái, "Quẹt điểm tín dụng của nhé."

 

Yến Tuân vẫn đáp: "Ừ."

 

Đồng thời, Thời Nguyệt thấy âm thanh máy móc nhắc nhở ——

 

【Độ hảo cảm của Yến Tuân +10%! Tổng độ hảo cảm 80%!】

 

Chương 169 Đại lão mạt thế yêu 10

 

Đây chỉ là một cửa tiệm nhỏ dựng lên mạt thế, bảng hiệu đều tay, bước cửa, Thời Nguyệt cảm nhận khí thế hừng hực của các dị năng giả, hiện tại vẫn còn nhiều đủ ăn đủ mặc, vật tư đều để dành tự ăn, kẻ thể ngoài mở tiệm, bản chắc chắn thực lực tầm thường.

 

Đương nhiên, ở đây tuy bán cơm nước, nhưng cũng chỉ hai cái bàn, khách bước chỉ Thời Nguyệt và Yến Tuân.

 

"Cái cũng quá đắt , chị cũng ăn ? Không điểm tín dụng của nên xài thấy xót đúng ..." Hác Hiểu Lợi theo phía , chằm chằm gáy Thời Nguyệt, trong lòng cực kỳ khó chịu.

 

ngóng , phụ nữ ăn của Yến Bát, dùng của Yến Bát, chỗ ở cũng là điểm tín dụng của Yến Bát trả, mà cô còn luôn treo khẩu vị của Yến Bát.

 

Yến Bát trông lạnh lùng như , nhưng trong mắt dường như chỉ thấy một !

 

lời của Hác Hiểu Lợi dứt, thấy ánh mắt Yến Bát ném ngược , vẫn là ánh mắt đen sâu gợn sóng đó, khiến cả cô đông cứng, đó thu hồi lời phàn nàn.

 

Cô luôn cảm thấy, nếu vì cô ở cạnh nhà , nếu vì Lăng Thời Nguyệt và bà nội chuyện hợp , lẽ cô gặp xui xẻo .

 

cô vẫn nhịn ôm một tia ảo tưởng, cảm thấy đối với lẽ là đặc biệt...

 

Hác Hiểu Lợi đỏ mắt, chạy ngoài.

 

Nhóm bạn của cô xa, thấy cô chạy , còn tò mò hỏi, "Hàng xóm nhà tớ dường như thấy qua, thật đó!"

 

"Tớ cũng thấy , đó là hệ chữa trị, thấy bắp chân cô gái rạch một đường, tay gần, vết thương đó liền lành bằng tốc độ mắt thường thể thấy , tớ còn tưởng tớ hoa mắt cơ, đây tớ thương ở bụng, tiếp nhận điều trị của hệ chữa trị ở căn cứ, về cơ bản chỉ tác dụng cầm m.á.u mà thôi!"

 

"Ôi chao, đỉnh !"

 

"Dị năng của cô gái đó lợi hại, cũng là dị năng gì, đám tang thi xông đến gần cô đều trực tiếp ngã xuống, cũng thấy cô gì..."

 

"Quan trọng là trông họ thật xứng đôi, từ mạt thế đến giờ, đây là đầu tiên tớ chèo thuyền như đó hi hi hi!"

 

Hác Hiểu Lợi , trong lòng tức giận, "Có gì mà lợi hại, đều dựa Yến cả!"

 

Nhóm bạn thấy thần sắc cô như , cũng tiện gì thêm.

 

Hác Hiểu Lợi qua là thích Yến , tiếc là cho dù còn ở bên , cô cũng chen chân !

 

Trong quán cơm nhỏ, Thời Nguyệt gọi sườn xào chua ngọt, đối với những thứ khác đều mấy hứng thú, mạt thế động vật cũng biến dị, may mà tính tấn công nhiều, thịt gia súc trở nên còn ngon như , nhưng vẫn thể ăn .

 

 

Loading...