"Yến Bát..."
Yến Tuân vẫn cách đó vài bước, một tiếng động, ánh đỏ trong đồng t.ử lóe lên một cái, đó chìm xuống, biến thành màu mực đen kịt, phản chiếu bóng dáng yếu ớt đến cực điểm giường.
Giọng của cô như một làn gió xuân, nhưng chỉ thổi bức tường thành phủ đầy sương giá, mang ấm.
Sao cô còn thể dùng giọng điệu thiết quen thuộc như để gọi ...
Mấy tháng , suýt chút nữa dị chủng t.ử đằng nuốt chửng, đó luôn ở trong trạng thái mơ hồ, cho đến khoảnh khắc , mới cảm thấy bộ não vốn như vũng nước đọng bắt đầu hoạt động, mắt bắt đầu xuất hiện những màu sắc khác.
Oán hận, cam lòng, nghi hoặc, trái tim mà ngỡ mất cảm giác từ lâu giờ đây ngũ vị tạp trần.
Cô hiện tại đang ở ngay mắt , chiếc cổ mảnh khảnh, dường như chỉ cần bóp một cái là gãy, vẻ bạo ngược quanh còn che giấu nữa, ngay lập tức lan tỏa .
Hắn từ nhỏ thù dai, cô lẽ sớm dùng mực đỏ khoanh tròn trong sổ tay, gặp , nhất định sẽ g.i.ế.c cô.
Vì ý nghĩ , mới sống sót.
Hắn bước tới, cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt của Thời Nguyệt.
kèm với đó, là một luồng tinh thần lực dần dần siết c.h.ặ.t, quấn quanh cổ cô, dường như giây tiếp theo sẽ khiến đầu và cô tách rời.
Thời Nguyệt cậy dị năng, hầu như từng gặp đối thủ, nhưng hiện tại, chút khả năng phản kháng nào, thời gian Yến Tuân mất tích, thức tỉnh dị năng, hơn nữa còn mạnh đến mức !
Quả nhiên, giống như trong cốt truyện, trai và phản diện luôn cơ duyên nào đó, cuối cùng vẫn sẽ đối đầu .
trong cốt truyện, Yến Tuân nên là hệ tinh thần, nên là hệ hỏa biến dị, một phần cơ thể ký sinh, dẫn đến việc thể điều khiển dị chủng và tang thi!
Qua thời gian tiếp xúc đó, Thời Nguyệt Yến Tuân là so đo từng tí, phàm là những kẻ chọc giận đều kết cục , cô cũng coi như là đối tượng báo thù nhỉ...
hiểu , Thời Nguyệt luôn cảm thấy, dường như sẽ g.i.ế.c cô.
Bởi vì với tính cách của , g.i.ế.c sẽ thành một cách bạo lực trong nháy mắt, thậm chí sẽ cho cô thời gian để giãy giụa, nhưng hiện tại, giống như đang phát tiết hơn.
So với thủ đoạn đẫm m.á.u đây của , lúc thể là ôn hòa.
Sợi tơ tinh thần quấn quanh cổ cô như đang chảy xuôi, cọ da thịt khiến cô ngứa, cô khẽ ngẩng cằm, chiếc cổ trắng ngần yếu ớt lộ giữa những sợi tóc rối bết mồ hôi.
Chỉ là một động tác nhỏ, nhưng hình ảnh đó mang đến cho Yến Tuân sự xung kích cực lớn.
Chưa kể đến câu khẽ thốt từ miệng cô như tiếng lầm bầm: "Yến Bát, em tìm lâu lắm ..."
Yến Tuân từng thấy cô ở dáng vẻ , trong ký mộng của , cô luôn rạng rỡ sảng khoái, ngay cả khi đang g.i.ế.c tang thi, vẫn mang một vẻ tao nhã khó tả.
Lúc cô yếu ớt dễ bắt nạt, ngay cả ánh mắt cũng m.ô.n.g lung, giọng như tiếng mèo con đang nũng nịu chân.
Sức ép tinh thần đang trói buộc cô, dường như điện giật, ngay lập tức rút lui.
Ánh mắt Yến Tuân cũng sang một bên, rơi khung ảnh bàn đầu giường của cô.
Gia đình bốn , mặt ai nấy đều nở nụ hạnh phúc.
thật ít khi thấy cô rạng rỡ như , phần lớn thời gian, là đôi mắt cô đang .
Thời Nguyệt dậy, cảm thấy áp lực nặng nề từ , sự mệt mỏi khiến thở của cô trở nên dồn dập.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-506.html.]
"Hệ tinh thần." Yến Tuân .
Hắn lâu chuyện với ai, cổ họng luôn khàn đặc, ẩn chứa cảm giác kìm nén.
"Hửm?" Thời Nguyệt chút ngơ ngác.
" thức tỉnh , hệ tinh thần." Hắn bình tĩnh tuyên bố.
"Chúc mừng?" Điều Thời Nguyệt nghĩ đến là, vì sự can thiệp của cô, tất cả đều sẽ chệch khỏi quỹ đạo bình thường.
"Cô c.h.ế.t." Yến Tuân tới bên giường, xuống cô từ cao, đáy mắt khôi phục vẻ tĩnh lặng gợn sóng, "Hiện tại, thất vọng ?"
Thời Nguyệt ngẩng đầu, khuôn mặt nhợt nhạt tinh tế của , "Anh em trả lời thế nào?"
Không đợi mở miệng, cô tiếp tục , "Yến Tuân, em vẫn luôn tìm ."
Giọng cô nhẹ, dường như đang thì thầm với tình.
Yến Tuân , cô tìm chỉ một khả năng, vì là tên phản diện mà cô ghi nhớ.
Hắn cúi gần, đôi mắt như hố đen dường như hút mặt trong, "Tìm thấy , cô định gì?"
Chóp mũi tràn ngập mùi hương ngọt ngào thoang thoảng cô, khiến lạnh trong giọng điệu của tan vài phần.
"Có lẽ, chúng thể ở căn cứ, tận hưởng một chút?"
Cô là "chúng ", dường như họ luôn là một cộng đồng lợi ích, dường như cô từng c.h.ế.t, dường như cô từng bỏ rơi .
Kẻ l.ừ.a đ.ả.o xảo quyệt.
Mọi đều coi là quái vật mà tránh như tránh tà, chỉ cô đến trêu chọc , nhưng lưng dồn chỗ c.h.ế.t, sẽ tin kẻ l.ừ.a đ.ả.o như .
trái tim lạnh lẽo lâu trong l.ồ.ng n.g.ự.c bắt đầu đập loạn xạ, điên cuồng câu của cô thu hút.
Thật ở bên cô, chỉ ở bên một cô.
Thậm chí ý nghĩ bệnh hoạn của nảy sinh như thế nào, dường như trong một khoảnh khắc nào đó, cô chiếm trọn trái tim , và bộ sự chú ý của cô.
Cuộc giằng xé trong não hiện nét mặt, sự d.a.o động ngắn ngủi trong ánh mắt cũng dần nguội lạnh.
Trong não Thời Nguyệt bỗng vang lên hồi chuông cảnh báo, nhưng căn bản kịp kháng cự, liền cảm thấy ý thức đang tách rời, hoặc là áp chế.
Có thứ gì đó khoan đầu cô, dường như đào bới điều gì đó.
Người cô mềm nhũn, ngã về phía .
Yến Tuân nhanh tay vươn , đỡ lấy cô.
—— Đặt cô lên giường, hoặc tiếp tục ôm cô.
Yến Tuân chọn cái , thở lạnh lẽo quanh luôn lảng vảng, nhưng thần sắc nhuốm vài phần cẩn trọng, xuống bên giường, cánh tay vụng về đỡ vững cô, từ từ đưa lòng.
Cô vô lực tựa đầu lòng , mái tóc dài xõa , cọ cánh tay .
Nhịp tim bỗng chốc gia tăng đến mức cực độ.