MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 496

Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:24:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đường Đường trông gầy gò nhỏ bé hơn so với trẻ em cùng lứa, nhưng sớm, bình thường cũng ngoan ngoãn lời.

 

"Vâng ạ~"

 

Bên bà Trương lo lắng hỏi: "Nguyệt Nguyệt, đàn ông đó..."

 

"Là chồng cháu." Thời Nguyệt đáp.

 

Bà Trương ngẩn : "A, chuyện ..."

 

"Bà ơi, từng đến đây ?"

 

Nghe thấy lời , bà Trương vội vàng gật đầu: "Cậu hình như thích Đường Đường, hôm đó suýt chút nữa thì..."

 

Thời Nguyệt mím c.h.ặ.t môi, xem cô vẫn cần chuyện t.ử tế với Yến Tuân một chút, tránh để phát điên.

 

"Gần đây khu vực an lắm, bà nhớ đóng c.h.ặ.t cửa sổ, buổi tối cũng đừng ngoài nhé." Cô dặn dò bà Trương.

 

Những nếp nhăn mặt bà Trương càng sâu hơn, thở dài : "Nghe c.h.ế.t , chuyện là thế nào chứ... Mong căn cứ đừng xảy chuyện gì."

 

Thời Nguyệt trấn an vài câu, đặt Đường Đường xuống bước ngoài.

 

Đường Đường đếm ngón tay, trèo lên ghế, từ chiếc cửa sổ nhỏ xuống .

 

Bà Trương lưng bảo vệ bé, khi thấy bóng dáng Thời Nguyệt biến mất mới đóng cửa sổ .

 

Đường Đường bà bế từ ghế xuống, bé hoa cả mắt, bắt đầu thấy những hình ảnh kỳ quái, những t.ử thi rời rạc vẹn, những hình ảnh m.á.u me, những vệt m.á.u mặt , từng thước phim đan xen , khiến đứa trẻ vẫn định nghĩa rõ ràng về thế giới kinh hãi trợn tròn mắt, bé vội vàng vươn tay che mắt , miệng phát những tiếng nức nở trầm thấp.

 

"Đường Đường, thế con?" Bà Trương một nữa ôm bé lòng an ủi: "Có chuyện gì xảy ? Đau ở ?"

 

"Mẹ ơi..." Đường Đường miệng gọi, nước mắt lã chã rơi.

 

Ngay cả lúc , giọng của bé cũng kìm nén , bé khi bên cạnh, to.

 

"Mẹ sẽ đau..."

 

Bà Trương thấy giọng của Đường Đường, chỉ thể sức an ủi bé: "Không , con chỉ là ngoài dạo thôi, sẽ về ngay thôi."

 

Đường Đường vẫn đang , một hồi, giống như kiệt sức mà chìm giấc ngủ.

 

Bà Trương bế bé lên giường ngủ, lau những giọt nước mắt và mồ hôi mặt bé.

 

——

 

Trong ngày hôm đó, căn cứ cử đến từng nhà kiểm tra định kỳ, cập nhật thông tin nhân khẩu.

 

Thời Nguyệt thấy căn cứ công bố nhiệm vụ mới, là điều tra nguyên nhân cái c.h.ế.t t.h.ả.m khốc của hai quân nhân đó.

 

Cô vốn tưởng chuyện sẽ do bộ quân sự bí mật điều tra, nhưng hiện giờ xem bộ quân sự cũng nhân cơ hội cảnh báo những cư dân sống ở vùng ngoại vi căn cứ về sự nguy hiểm.

 

Thời Nguyệt đang định rời khỏi đại sảnh, giọng nghiến răng nghiến lợi của Ninh Phong truyền đến từ bên cạnh.

 

"Vương Nguyệt."

 

Thời Nguyệt mặc bộ đồ thể thao xám xịt, những sợi tóc rối xõa từ mũ che bớt khuôn mặt cô, gò má cũng như bôi tro, khiến vẻ rạng ngời của cô che lấp hết, trở nên vô cùng nhạt nhòa.

 

Ninh Phong bình thường căn bản sẽ chú ý đến những như , cũng sẽ liên hệ với Vương Nguyệt.

 

"Không cho một lời giải thích ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-496.html.]

 

Lâm Mộc bảo đừng tìm phiền phức với cô nữa, nhưng tìm phiền phức với cô? Anh chỉ một câu trả lời!

 

"Giải thích cái gì cơ?" Thời Nguyệt vô tội hỏi ngược : "Nếu thời gian, thể kể cho chuyện đây, sẽ nhớ ."

 

Ninh Phong bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào khuôn mặt cô, khi cô mới căn cứ cũng như , ánh mắt trong veo, giống những chú mèo quý tộc lạc phố, rõ ràng lông bết , bẩn thỉu, nhưng vẫn mang theo phong thái khó quên.

 

"Đi theo ." Ninh Phong lạnh lùng xong, ngoài.

 

Thời Nguyệt bước chân theo .

 

theo Ninh Phong đến một góc phố, còn kịp mở miệng thấy hỏi: "Đứa bé ?"

 

Anh cũng mối quan hệ riêng của , lén xem qua tư liệu của Vương Nguyệt, nhưng hộ khẩu cô đăng ký con.

 

Anh còn hỏi thăm những sống xung quanh cô, họ cơ bản ấn tượng gì về cô.

 

Xem , mấy năm nay cô sống thực sự thấp điệu.

 

Ánh mắt Thời Nguyệt hoài nghi , giọng điệu hờ hững: "Tại cố chấp với con của như ? Của ?"

 

Khuôn mặt tuấn tú của Ninh Phong cứng đờ, đôi mắt hẹp dài trợn tròn: "Cô thực sự quên triệt để như ? Người cố chấp với đứa trẻ là cô cơ mà."

 

Sau tận thế vật tư của các căn cứ lớn coi là dồi dào, cho dù chắc chắn nâng cao tỷ lệ sinh đẻ, nhưng cũng dám thực hiện các chính sách phúc lợi.

 

Tuy nhiên dữ liệu cho thấy, hai dị năng kết hợp sinh đứa con xác suất cao là dị năng, cho nên nhiều dị năng sẵn lòng thử sinh con, tuy nhiên tỷ lệ sinh vẫn thấp.

 

" chọn giữ đứa bé, thì chắc chắn là cố chấp , gì sai ?" Thời Nguyệt hỏi ngược .

 

Ninh Phong nghẹn lời, thần sắc mặt đổi nhanh ch.óng: "Là đàn ông đó? Đứa bé cũng là của ?"

 

Thời Nguyệt xong, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

 

"Có lẽ ." Cô nhún vai: "Chuyện đây đều quên hết ."

 

Ninh Phong hừ nhẹ một tiếng: " là tra nữ (phụ nữ tồi)!"

 

Thời Nguyệt : " từng phụ bạc ?"

 

Khóe môi Ninh Phong cứng , chằm chằm cô một lúc, như m.ổ x.ẻ não cô để xem , cuối cùng chỉ một câu: "Không chỉ ."

 

Thời Nguyệt: "???"

 

Ninh Phong sự kinh ngạc của cô, nhếch môi : "Lão đại vẫn đến tìm cô ?"

 

Thời Nguyệt: "..."

 

Ninh Phong nhếch môi, trong mắt ẩn hiện ý : "Cô ngay cả lão đại cũng quên luôn , lòng cân bằng chút đấy."

 

Ba năm quy mô đội chiến đấu Tuần Phong còn nhỏ, khi nhiệm vụ tiểu đội suýt chút nữa tiêu diệt , là cô đột nhiên xuất hiện cứu mạng họ, cô cũng gia nhập đội Tuần Phong lúc đó, cô cùng cùng về với , quan hệ nhất, Ninh Phong cũng tưởng cô thích , cho dù thai, cũng phát triển quan hệ thêm một bước với cô, kết quả cô lắm, đầu liền mất tích luôn.

 

Ninh Phong giận là giận cô lời từ biệt, khiến lo lắng suốt ba năm trời.

 

Còn về lão đại Cát Châu, cũng tình cảm tương tự với cô, chỉ là khá nội liễm, giỏi bày tỏ ngoài.

 

Thời Nguyệt còn kịp phản ứng, Ninh Phong bỏ cô mà rời .

 

Cô đột nhiên cảm nhận luồng khí lạnh quen thuộc đang đến gần, cứng nhắc đầu , quả nhiên thấy Yến Tuân đang đó, ánh mắt hệt như thực thể đó, giống như đang lăng trì cô.

 

 

Loading...