MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 487

Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:23:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không đ.á.n.h dị chủng mà vẫn lấy 500 điểm tín dụng.

 

"Vậy vấn đề là, rốt cuộc ai g.i.ế.c dị chủng? Con đó dễ đối phó ?"

 

"Tinh hạch của dị chủng đó biến mất , hì hì."

 

"Có thể g.i.ế.c dị chủng, bản là cường giả , lấy tinh hạch cũng là điều nên ."

 

Thời Nguyệt , đưa tay nắm lấy tay đàn ông bên cạnh, cũng hỏi một câu: "Người lợi hại như , lấy tinh hạch của dị chủng dường như cũng tác dụng gì nhỉ?"

 

Cô cảm thấy thực lực của Yến Tuân ở Lâm Mộc, thì tinh hạch của dị chủng cấp sáu đối với đúng là tác dụng.

 

Yến Tuân hất tay cô , rời khỏi đại sảnh công hội.

 

Yến Tuân vốn phía , bước chân Thời Nguyệt ngày càng chậm, bỏ xa một lớn. Cuối cùng cô chạy biến phố. Cô mua chút đồ ăn, nhất là thể cắt đuôi Yến Tuân.

 

khi cô dừng một sạp thịt, Yến Tuân xuất hiện bên cạnh cô.

 

Thời Nguyệt cũng thèm quan tâm đến , xách thịt lên chuyển sang một sạp khác.

 

"Lăng Thời Nguyệt?"

 

Đột nhiên thấy cái tên , Thời Nguyệt dừng bước về phía một phụ nữ ăn mặc rách rưới bên lề đường, đó ngơ ngác sang Yến Tuân.

 

Ánh mắt Yến Tuân chút gợn sóng, dường như thấy phụ nữ đó.

 

Thời Nguyệt nhận câu trả lời, kéo khẩu trang lên , trực tiếp phớt lờ phụ nữ đó: "Cô nhận nhầm ."

 

Dạo tự dưng lòi lắm quen cô thế ...

 

" thể nhận nhầm, cô chính là Lăng Thời Nguyệt! Trước đây từng gặp các !"

 

Người phụ nữ dùng từ "các ".

 

chằm chằm Yến Tuân: "Anh là bạn trai cô , lúc trực tiếp bỏ mặc ? Không ngờ hai vẫn còn ở bên ."

 

Câu của cô đầy vẻ mỉa mai, châm chọc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-487.html.]

Thời Nguyệt xong, trong lòng chắc chắn cô lẽ thực sự quen , nhưng sự thù địch của cô cũng thực sự lớn.

 

Thời Nguyệt tò mò về chuyện đây, nhưng cô từ miệng một phụ nữ như , nên cô kéo Yến Tuân tiếp tục về phía .

 

Tuy nhiên phụ nữ đó vẫn bám theo buông: "Lăng Thời Nguyệt, cô cứ giả vờ , chúng là bạn học, cô nhớ ? Lúc mạt thế mới bắt đầu, cô thấy trai mới cứu , còn liên tục quyến rũ . Không ngờ đấy, cuối cùng cô ——"

 

Giọng của phụ nữ đột ngột dừng , cô ôm lấy cổ họng ngã xuống đất.

 

Mọi xung quanh đều dọa sợ, lượt tản . Tuy nhiên phụ nữ thương, một lúc tái mặt bò dậy từ đất, chằm chằm hai bóng đang xa.

 

Đã bao nhiêu năm trôi qua , tại Lăng Thời Nguyệt vẫn sống như , đàn ông đó vẫn một lòng một theo cô , gì mua nấy... Anh là kẻ thích ngược đãi đấy chứ!

 

Thời Nguyệt ngoảnh một cái từ xa, thấy phụ nữ đuổi theo nữa mới buông tay Yến Tuân .

 

"Những gì cô , là thật." Giọng của Yến Tuân truyền đến từ phía cô, mang theo thở lạnh giá khiến cô rùng một cái.

 

đầu , tầm mắt chạm : "Vậy tiếp , hiểu lắm lời cô ."

 

Yến Tuân tiến lên một bước. Mọi qua xung quanh, đôi mắt đen ánh lên tia đỏ, giọng của cũng trở nên trầm khàn vô cùng: "Cô định sẵn là phản diện, cô lục bất nhận, cô c.h.ế.t nhất."

 

Thời Nguyệt mà ngẩn , những lời độc địa thực sự là do cô ?

 

"Không thể nào..." Thời Nguyệt lùi một bước: "Chúng là vợ chồng ?"

 

"Ồ, là khi kết hôn đấy."

 

"..." Thời Nguyệt càng thêm ngơ ngác.

 

Sau khi cô những lời độc địa như , vẫn kết hôn với cô?

 

Cô ấn bộ não trống rỗng của , thấy đau, nhưng... Yến Tuân lý do gì để lừa dối cô cả.

 

Hai giữa đường cái lâu. Yến Tuân bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào của cô. Anh sải bước phía , để hai chữ: "Về thôi."

 

Lúc Thời Nguyệt mới nhúc nhích, đuổi theo bước chân .

 

Đi con hẻm nhỏ, bước chân Thời Nguyệt chậm và cũng trở nên nặng nề hơn.

 

 

Loading...