MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 477
Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:18:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chẳng qua là một ngày nào đó thiên thạch rơi xuống, mang theo loại virus kỳ lạ, tất cả sinh vật đều phát sinh dị biến. Đầu tiên là chính con phát sinh bệnh biến, giống như trong phim , một biến thành tang thi, một tiến hóa thành dị năng, còn một con thực vật ký sinh, mất lý trí biến thành dị chủng...
Cả thế giới loạn thành một đoàn, trật tự xã hội sụp đổ, văn minh nhân loại thụt lùi, hiện tại đập mắt đều là phế tích, khiến cảm thấy ngột ngạt và tuyệt vọng.
Xe nhanh ch.óng chậm , đang xếp hàng chờ căn cứ.
ngay trong quá trình chờ đợi, Vương Nguyệt đột nhiên thấy trong đầu một giọng máy móc nhắc nhở: Nguy hiểm.
Vương Nguyệt đó là gì, nhưng mỗi cô thấy, đó chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.
Bản cô dị năng hệ thủy, cho nên cô coi giọng đó như là dị năng thứ hai của .
Bây giờ thấy giọng , trong lòng cô thầm kêu , liền đột ngột kéo cửa xe .
"Cô ?" Người đàn ông trung niên chuyện phiếm lúc nãy lên tiếng.
"Đoàn xe chậm quá, ở nhà trẻ con đang đợi, sang bên xếp hàng." Vương Nguyệt bỏ một câu, liền vội vàng xuống xe.
Hàng ngũ thành ba đội, ngoại trừ đội tạp nham nhiệm vụ hàng ngày bên của bọn họ, còn một đội là từ nơi khác chạy tới, đăng ký phận thành, xếp hàng dài, cuối cùng bên là cung cấp cho các chiến đội chính thức , ngược mấy .
Vương Nguyệt gần như là chạy bộ qua đó, những khác đều lái xe, còn cô chỉ một .
Nhân viên đăng ký nhíu mày cô, kịp gì thấy cô lấy một cái thẻ bài, chính là huy hiệu phận của chiến đội Tuần Phong đầu bảng xếp hạng.
"Người của chiến đội Tuần Phong ?" Đối phương chút ngạc nhiên.
Vương Nguyệt gật đầu, thực tế là từ khi cô ký ức cái thẻ , nhưng cô quên chiến đội Tuần Phong bằng cách nào, đây cô cũng từng dùng tới, hiện tại cô chỉ nhanh ch.óng thành, cho nên chỉ thể thế thôi.
"Có thể ." Nhân viên đăng ký xong, Vương Nguyệt liền thở phào một , về phía trạm kiểm soát.
Cũng chính lúc , những tiếng kêu kinh hãi bùng phát trong nháy mắt ——
"Có dị chủng!!"
"Á á á, cứu với!"
Mặt đất rung chuyển ầm ầm, Vương Nguyệt tận mắt thấy hai hàng ngũ xa cắt đứt, mấy sợi dây leo khổng lồ như sức sống, từ đất chui lên, ngừng quấy đảo, cuốn phế tất cả những thể chạm tới, tung lên cao, tàn nhẫn đ.â.m xuyên qua cơ thể họ!
Trong nhất thời, m.á.u thịt vương vãi, mùi tanh hôi nồng nặc bao trùm bên ngoài căn cứ!
Mọi liều mạng chạy về phía cổng căn cứ, Vương Nguyệt cũng đang chạy, nhưng vẫn trơ mắt cánh cổng đóng sập , tung lên lớp bụi dày đặc, chặn những con đầy kinh hãi ở bên ngoài.
"Mở cửa!! Cứu chúng với!"
"Chạy mau!"
Những dị năng lượt lập thành đội ngũ tấn công, nhưng dị chủng hung hãn dị thường, kích thước , ít nhất cũng là cấp năm, bản thể của nó vẫn giấu lòng đất, chỉ dây leo liên tục tấn công. Bức tường do các dị năng giả lập nên nhanh ch.óng đ.á.n.h tan, hiện tại căn cứ là lấy trứng chọi đá!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-477.html.]
Dị năng hệ thủy của Vương Nguyệt vô dụng, thậm chí chẳng chút tính tấn công nào. Cô những đang hoảng loạn chạy trốn, ngược bình tĩnh . Cái thế giới rách nát , cô vốn dĩ cũng chẳng hy vọng sống bao lâu, nhưng ở nhà cô thật sự một đứa nhỏ cần chăm sóc, nếu cô dũng hy sinh ngoài .
Cô ngẩng đầu lên bức tường thành cao ngất, quả nhiên, căn cứ nhanh ch.óng phản ứng, các loại v.ũ k.h.í cũng dàn , đang tranh thủ thời gian chạy trốn cho những bên ngoài thành.
Mắt thấy một sợi dây leo còn to hơn cả cô quất tới, cô né sang một bên, thuận tay phóng một dòng nước, đẩy một cô gái xa.
Cô gái ngã sấp xuống đất, kịp cảm ơn, liền rút một con d.a.o găm, khi dây leo quất về phía , cô trực tiếp cầm d.a.o găm mà lao lên!
"Oa." Vương Nguyệt nhịn mở miệng cảm thán.
Cô gái hung tợn nhe răng, thấy tiếng của Vương Nguyệt, đầu một cái, đó đồng t.ử run rẩy, "Lăng Thời Nguyệt!"
Vương Nguyệt ngẩn , "Cô nhận nhầm ."
Cô gái hề đáp , cầm d.a.o găm xông lên phía . Vương Nguyệt phát hiện, cô hóa là dị năng hệ kim, con d.a.o găm tay chính là dùng dị năng ngưng tụ thành!
"Lăng Thời Nguyệt, cô đang gãi ngứa cho nó đấy ? Cô đ.â.m c.h.ế.t nó chứ!" Cô gái hét lớn một tiếng, dường như hiểu tại cô chỉ dùng dòng nước bao quanh sợi dây leo mà xoay vòng vòng!
Vương Nguyệt cô , cảnh tượng hỗn loạn, cơn đau nhức trong não bộ gần như trào , từng đợt choáng váng ập đến, gần như vững.
Một năm nay, cô cũng luôn nghiên cứu hệ thủy. Giống như những khác, dị năng của cô thăng cấp chậm, hơn nữa còn tính tấn công, cô hiện tại thể ngưng tụ thành đao nước và dây thừng nước là khá .
Lăng Thời Nguyệt mà cô gái quen , là một dị năng giả hệ thủy lợi hại ?
Trong khoảnh khắc Vương Nguyệt thất thần đó, dường như chuyện ngoài ý xảy , dị chủng ném b.o.m mấy phát, tính khí càng thêm lớn, gần như vỗ nát cả mặt đất bằng phẳng, cũng để lộ bản thể giấu bên của nó, một khối cầu màu xanh lục, đầy gai, giữa những cái gai đó ngừng vươn những sợi dây leo sức tấn công mạnh mẽ.
Phía bên cạnh Vương Nguyệt sụp đổ, cô kịp né tránh, cũng theo đó rơi xuống lòng đất.
"Bám lấy!"
Cô gái lúc nãy ném tới một chiếc áo khoác, Vương Nguyệt túm lấy, nhưng cuối cùng kéo cả đối phương xuống cùng!
"A!"
Khẩu trang mặt Vương Nguyệt cọ đá vụn, sớm rơi mất. Cô gái thoáng qua khuôn mặt cô, vẫn còn tâm trí một câu, " là..."
Hai chân của Vương Nguyệt đất đá lăn xuống đè lên, lúc sắc mặt trắng bệch, căn bản màng đến chuyện khác, "Xin , liên lụy cô ."
Cô gái lắc đầu, sợi dây leo đang vươn về phía hai , vận chuyển mấy con d.a.o găm đ.â.m lên, nhưng tại sợi dây leo còn g.i.ế.c chớp mắt, lúc chỉ né tránh, một luồng gió cuốn theo, thuận thế quét sạch bùn đất Vương Nguyệt .
Vương Nguyệt bắp chân đang chảy m.á.u ròng ròng của , nghi hoặc ngẩng đầu , dây leo biến mất .
"Chạy ! Nó chạy !"
Những mặt đất hét lớn.
Cô gái và Vương Nguyệt , "Chuyện gì ?"