MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 463

Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:17:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phía cô hầu như chỉ thể đó hừ hừ, thỉnh thoảng mở mắt một cái, thấy Tề Văn Uyên liền mặt mày thẹn thùng : "Em là chồng..."

Tề Văn Uyên: "..." Đáng tiếc em quên mất ai mới là chồng .

Anh vụng về tẩy trang cho cô, bế cô tắm, khi định cho cô, cũng xuống bên cạnh cô, đắp chăn cho cô: "Ngủ , chồng em ngày mai bữa sáng đợi em."

Cô dường như thấy, mơ màng đáp một câu: "Cảm ơn chồng của em..."

Tề Văn Uyên khẽ một tiếng, thế mà tìm thấy vài phần thú vị từ say rượu của cô.

nhanh, cảm thấy sự thú vị cũng đặc biệt hành hạ khác.

Đèn tắt, phụ nữ rúc lòng , vô thức lẩm bẩm: "Chồng ơi..."

Tề Văn Uyên từng cô gọi như bao giờ, bây giờ thấy, m.á.u nóng dâng trào, còn nửa phần buồn ngủ.

trong quan niệm của , hiện tại cô tỉnh táo, lý do gì để những chuyện đó với cô, hy vọng cả hai bên đều tỉnh táo và tận hưởng nó.

"Nguyệt Nguyệt?" Anh véo một cái lên gò má nóng của cô, xác nhận cô vẫn đang trong trạng thái mơ màng.

"Vâng." Cô đáp : "Chồng ơi cởi quần áo , ."

"..." Lần ngọn lửa lớn trực tiếp thiêu đốt đến đại não của Tề Văn Uyên.

Anh lật đè lên cô, chiếc váy mặc cho cô, cởi hết ...

——

Thời Nguyệt tỉnh dậy đầu đau như b.úa bổ.

"Uống nước ."

Thời Nguyệt thấy giọng của Tề Văn Uyên, bên môi cũng thêm một chiếc ly, cô theo bản năng há miệng.

Nước mật ong ấm áp ngọt ngào trôi miệng, cô mới cảm thấy cổ họng cứu rỗi, ý thức cũng dần dần tỉnh táo .

Cô cầm lấy chiếc ly từ tay đàn ông, uống ừng ực từng ngụm lớn.

Uống xong, Tề Văn Uyên cầm lấy ly, rót cho cô một ly nước nữa.

"Sít..." Thời Nguyệt cảm thấy môi đau, cô khẽ l.i.ế.m một cái, nhận đó một vết rách, còn nghiêm trọng hơn cô tự c.ắ.n.

Hơn nữa, hiện tại cả cô tay chân bủn rủn, rõ ràng chính là... hậu quả của việc túng d.ụ.c quá độ!!

"Uống thêm một ly nữa ." Tề Văn Uyên đưa ly trở , vẫn bên giường.

Thời Nguyệt bàng hoàng cầm lấy ly, ngước , giọng khàn khàn: "Em... ? Chúng , đang uống rượu ??"

Sao bỗng nhiên trở về nhà ?

Tề Văn Uyên khẽ hắng giọng, : "Em say ."

Thời Nguyệt: "... em uống mấy ." Cái chuyện mất trí nhớ tạm thời quá lợi hại ?

Tề Văn Uyên: "Có lẽ vì uống lẫn nhiều loại rượu quá."

"Vậy say, t.ửu lượng ?"

Tề Văn Uyên lắc đầu: "Anh ." Anh là t.ửu lượng kém nhất trong viện, nửa chai rượu trắng là gục, những khác đều khá lợi hại.

"Vậy chúng ..." Thời Nguyệt đau đớn ấn nhẹ thái dương: "Em đau đầu..."

Tề Văn Uyên nhíu mày, xót xa áy náy: "Để bóp đầu cho em."

Thời Nguyệt gật đầu, lúc hệ thống xanh nhảy , vẻ mặt bỉ ổi thể giúp cô khôi phục ký ức lúc mất trí nhớ.

Thời Nguyệt kiên định .

Chắc chắn chẳng chuyện gì cả.

Vì giữ cái mặt mũi , cô quyết định cứ coi như quên luôn cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-463.html.]

Hơn nữa cô cũng thiếu nữ trải sự đời, cần nghĩ cũng đêm qua chắc chắn cùng Tề Văn Uyên đại chiến ba trăm hiệp , nếu hôm nay sẽ mệt như .

Thời Nguyệt uống nước xong, giường tận hưởng màn mát-xa của Tề Văn Uyên, cảm thấy bộ não đang căng thẳng thả lỏng hơn nhiều.

"Tề Văn Uyên, đêm qua em chuyện gì kỳ quái chứ?" Thời Nguyệt bỗng nhiên lên tiếng.

Cô thấy thái độ của Tề Văn Uyên chút kỳ lạ, cô trêu chọc một chút.

"Không ." Câu trả lời của Tề Văn Uyên khẳng định: "Anh tẩy trang cho em, em ngoan ngoãn ngủ luôn."

" chúng , ? Ai chủ động ?"

"..."

Thời Nguyệt dậy, đôi mắt sáng lấp lánh: "Em tò mò."

"Em." Tề Văn Uyên đôi mắt đen cô.

Anh nghĩ tới việc cô sẽ hỏi về chuyện đêm qua, nhưng nghĩ giải thích với cô thế nào, tóm kiềm chế , cô gọi một tiếng chồng là kích động giống như thằng nhóc mới lớn .

Sau đó cô lóc , cũng coi như thấy gì.

Anh còn c.ắ.n rách cả môi cô.

Những chuyện ... với cô thế nào đây?

Thời Nguyệt xong nghẹn lời, cô lúc say cũng hổ báo ?

"Sau đó thì ?" Cô chịu bỏ cuộc tiếp tục hỏi.

Hệ thống xanh nhịn : 【Hệ thống thể giúp Nguyệt Nguyệt khôi phục ký ức! Độ hảo cảm của Tề Văn Uyên đạt tới 95% !】

Thời Nguyệt cần ký ức, cô chỉ là tạo chút thú vị mà thôi, điều cô cần thiết giải thích những điều với hệ thống.

Quả nhiên, khi Thời Nguyệt hỏi xong, Tề Văn Uyên ngẩn , rõ ràng thể tiếp nữa.

"Anh là bắt nạt em ?" Thời Nguyệt đưa tay sờ môi .

"..." Tề Văn Uyên tầm mắt ngoài cửa sổ, vành tai đỏ bừng, một lát mới đặt tay lên đỉnh đầu cô, mở lời : "Tối nay sẽ cho em ."

Thời Nguyệt: "..."

Nói rõ ràng xem, tối nay là ?

Thời Nguyệt gạt tay : "Mau ."

Lần đến lượt Tề Văn Uyên : "Vừa đang trêu ?"

Anh nắm thấu tính khí nhỏ nhặt của cô.

Thời Nguyệt bĩu môi: "Em thực sự quên mất mà..."

"Thì cũng gần giống như em đoán ." Tề Văn Uyên : "Anh chịu nổi sự cám dỗ của em, hài lòng ?"

Thời Nguyệt bật , đưa tay ôm lấy .

Tề Văn Uyên phát hiện , cô thích ôm .

Anh dùng cằm tựa lên đỉnh đầu cô, cọ một cái, lòng bàn tay giống như , xoa nhẹ gáy cô, cô liền sẽ thoải mái mà hừ hừ tiếng.

Ý lan tỏa giữa đôi mày , một lát mới : "Nếu mệt thì ngủ thêm một lát nữa , bữa sáng là sủi cảo, vẫn luôn giữ nóng, dày em , ăn xong ngủ là nhất."

"Dạ."

"Anh đây, việc gì thì gọi điện cho ."

"Dạ."

"Tối nay sẽ tan sớm, qua công ty tìm em."

 

 

Loading...