Tuy nhiên dù ai cũng họ là đối thủ đội trời chung, bài đăng diễn đàn đó vẫn cứ treo ở đó.
“Chị thấy tính cách các giống , chắc là thể bạn chuyện đấy.” Thời Nguyệt .
Tề Văn Cảnh mím môi, gì. Thời Nguyệt về phía bóng hình đang tỏa sương đen tủ lạnh , cất tiếng: “Phàn Tư Nhạc, qua đây uống canh.”
Phàn Tư Nhạc lập tức nhảy dựng lên: “Được ạ!” Trên còn chút sương đen nào nữa... Khuôn mặt nở nụ , đến xuống cạnh Thời Nguyệt, bàn rõ ràng bát đũa của , để lõi táo sang một bên, ngửi thấy hương canh gà trong khí, suýt nữa thì trào nước mắt.
Cậu giống như c.h.ế.t đói đầu thai, chén sạch hai cái đùi gà lớn, Thời Nguyệt dậy nấu một vắt mì, vớt bát cho , múc canh gà : “Ăn .”
“Cảm ơn chị...” Phàn Tư Nhạc cúi đầu lí nhí , sự áy náy trong lòng một nữa trào dâng. Chị vẫn đối xử với , nhưng phớt lờ chị bao lâu cơ chứ... Cậu suýt chút nữa đ.á.n.h mất chị .
“Ôi trời, Phàn Tư Nhạc, đấy ?” Tề Văn Cảnh như phát hiện lục địa mới.
Phàn Tư Nhạc đầu cũng ngẩng lên, vươn đôi chân dài đá một cái về phía đó: “Không chuyện thì ngậm miệng !”
Tề Văn Cảnh tránh , “chậc” một tiếng, cũng gì nữa. Thời Nguyệt lúc mới Phàn Tư Nhạc: “Ăn xong thì em về nhà .”
Phàn Tư Nhạc xong, vắt mì lớn vốn gắp lên bỏ xuống, chỉ gắp hai sợi mì nhét miệng, ngoan ngoãn đáp một tiếng: “Vâng.”
Động tác của Tề Văn Cảnh thấy rõ mồn một. “...” Thật là ranh mãnh. Bát mì Phàn Tư Nhạc ăn mất hai mươi phút, cuối cùng còn bao thầu luôn công việc rửa bình giữ nhiệt và bát đũa. Trông vẻ là đầu tiên rửa, điện thoại bên cạnh còn đang mở video hướng dẫn, xem theo, trông cũng vẻ ngô khoai.
Tề Văn Cảnh định qua đó mỉa mai vài câu, kết quả Phàn Tư Nhạc chặn họng bằng một câu “Cậu thì cái gì, cút một bên ” khơi dậy m.á.u ăn thua, thế là hai nam sinh chen chúc bồn rửa bát.
Thời Nguyệt sofa, đầu một cái, chụp một tấm ảnh gửi cho Tề Văn Uyên.
Tề Văn Uyên nhanh ch.óng trả lời: là nên để họ việc nhiều hơn một chút.
Thời Nguyệt điện thoại , bây giờ ở nhà thuê giúp việc nữa, mà cứ cách một thời gian bảo bên phía dinh thự họ Tề qua, như cũng sợ xảy chuyện như đây.
Thời Nguyệt gõ xuống hai chữ: Nhớ .
Lần Tề Văn Uyên một lúc lâu mới nhắn . Hai đây mấy khi trò chuyện, nhưng rõ ràng văn chữ thể biểu đạt nhiều phong tình, cho nên Thời Nguyệt dạy bảo một chút.
Tề Văn Uyên: Ừm.
Thời Nguyệt: ?
Tề Văn Uyên: Anh nhớ em.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-456.html.]
Thời Nguyệt lập tức gửi nhãn dán “moah moah” mà cô mới chuẩn xong. Tề Văn Uyên đang chiêm ngưỡng , hồi lâu mới trả lời một câu: Đừng quậy.
Thời Nguyệt đặt điện thoại xuống, hai em đang đùa nghịch xuống sofa. Cô sang, Phàn Tư Nhạc lập tức im bặt ngay ngắn , chỉ sợ câu tiếp theo của cô là bảo ngoài.
Thời Nguyệt đang vui vẻ, một lượt từ xuống : “Đi tắm , hôi c.h.ế.t .”
Phàn Tư Nhạc nhảy dựng lên: “Tuân lệnh!”
Tề Văn Cảnh chút ghen tị, quả nhiên vẫn là em trai ruột thì thiết hơn nhỉ... Giây tiếp theo, Thời Nguyệt sang : “Vừa chị đang nghỉ, chẳng chơi game , hôm nay đúng lúc đấy.”
Tề Văn Cảnh lập tức toét miệng : “Đã rõ!”
Phàn Tư Nhạc: “...”
Lúc Thời Nguyệt cầm tay cầm chơi game, cô bỗng nhiên nhận muộn màng, trông cô như đang dắt theo ba đứa trẻ lớn xác thế ? Cô thở dài một , ngả , bất chợt thấy tiếng nhắc nhở của hệ thống xanh: 【“Nỗi đắng cay của Phàn Tư Nhạc” kích hoạt, mời ký chủ nhận tình tiết mới.】
Thời Nguyệt: ??? Ai thèm cái tình tiết chứ! may , nội dung nhiều, thực chất là câu chuyện của Tề Văn Cảnh. Mấy năm thích một cô gái, tình địch chính là Phàn Tư Nhạc, hai tranh giành lẫn , cuối cùng Tề Văn Cảnh chiến thắng. Thời Nguyệt xoa xoa thái dương, cũng lười chẳng buồn để ý, trực tiếp ném sang một bên.
——
“Hôm nay Tiểu Nhạc cũng về ?” Lý Phấn hỏi bảo mẫu, khuôn mặt bảo dưỡng hiện lên vẻ lo lắng.
“Dạ thấy ạ.” Bảo mẫu cúi đầu đáp.
Phàn Tư Mộng xong cũng thấy lo lắng: “Có về trường ? Mẹ, gọi điện cho cố vấn học tập của em ?”
Lý Phấn: “Gọi , ở đó.”
“Vậy em thể chứ?”
“Đi ăn tối , kẻo nguội hết.” Lý Phấn trong lòng đang thấy nghẹn , bình thường thằng nhóc đó chỉ cần hết tiền là lập tức sẽ hì hục chạy về tìm bà , biến mất thấy tăm . Chẳng cái con Phàn Thời Nguyệt đó bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú gì cho nó mà nó bướng bỉnh đến thế !
nhanh ch.óng, hai con Phàn Tư Nhạc đang ở . Phàn Tư Mộng khi lướt bảng tin thì thấy ảnh đăng, hôm nay đều ở chỗ Phàn Thời Nguyệt chơi game!
“Ra cái thể thống gì nữa! Bảo nó đừng tìm nó nữa mà nó cứ nhất quyết , nó thiếu chị đến thế ?!” Lý Phấn thực sự tức đến nổ phổi.
Phàn Tư Mộng cũng hỏi, rốt cuộc là em trai thế? Sao đột nhiên trở nên bình thường như ? Cậu đây bao giờ quan tâm đến chuyện trong nhà ? Bây giờ chạy đến chỗ Phàn Thời Nguyệt... Lý Phấn gọi một cuộc điện thoại cho Phàn Tư Nhạc, thế nhưng bên căn bản bắt máy, đó bà gọi nữa. Hai con bữa cơm càng thêm khó nuốt. Chẳng lẽ để họ gạt bỏ thể diện, đặt bát đũa xuống chạy qua đó đưa về .
Bên nuốt trôi, bên vui vẻ hòa thuận. Thời Nguyệt cảm thấy việc cho nghỉ phép thật sự quá đúng đắn, chơi game thật là sướng. Tề Văn Uyên bước nhà đúng giờ, liền ngửi thấy mùi mì sốt tương trong khí. Anh vòng qua bình phong, thấy ba bàn ăn đang mỗi ôm một bát mì ăn ngấu nghiến.