Anh tới mặt cô. Bà cụ thản nhiên liếc một cái, nhét tay một bông hồng trắng tinh khôi, : “Bà thấy Nguyệt Nguyệt cài cái chắc chắn là , con cài thử cho con bé .”
Tề Văn Uyên đến sắp xếp, nhưng lúc cũng gì thêm.
Anh nhận lấy bông hoa, Thời Nguyệt liền phủi phủi váy dậy, thò đầu tới mặt : “Thật ạ?”
Tề Văn Uyên đưa hai tay ấn cái đầu đang tiếp tục thò tới của cô , thấp giọng : “Cô cứ yên là .”
“Ồ...” Thời Nguyệt nghiêm chỉnh, khẽ nghếch cổ, ánh mắt rời .
Anh rũ mắt xuống, những ngón tay dài kẹp lấy bông hoa đó, đặt lọn tóc tai cô.
Vốn dĩ là một hành động ấm áp, nhưng ngặt nỗi quá nhanh ch.óng, thần sắc cũng thâm trầm khó đoán, thực sự chẳng mấy phần mờ ám để mà .
Bà cụ rèn sắt thành thép, âm thầm dùng một đầu gậy chống, gõ nhẹ phía bắp chân một cái.
Tề Văn Uyên Thời Nguyệt, đôi môi nặn hai chữ, khen ngợi: “Đẹp lắm.”
Thời Nguyệt lẽ nào thấy hành động nhỏ của bà cụ, cô kìm : “Cảm ơn nhé, vất vả cho ~”
Đất đai giữa bụi hoa lồi lõm bằng phẳng, Tề Văn Uyên sợ cô ngã, theo phản xạ đưa tay vòng qua một bên cô, mà cô thì trực tiếp híp mắt nhào lòng . Cô còn cố tình hạ thấp giọng : “Tề Văn Uyên, và bà nội đều đáng yêu quá ...”
【Độ hảo cảm của Tề Văn Uyên +1%!】
Thân hình Tề Văn Uyên cứng đờ, đầu khẽ cúi xuống, nhưng đáp thế nào.
Từ nhỏ đến lớn cũng chẳng ai với rằng khi ôm một tinh linh đang tùy ý nũng trong lòng thì để giữ khoảnh khắc như thế .
“Nguyệt Nguyệt, bà xem mấy cây hồng giống bà mới giâm cành đây, con và A Uyên giúp bà tưới nước tiếp nhé!” Bà cụ nãy còn cần dìu, giờ cầm gậy thoăn thoắt.
“...”
Thời Nguyệt và Tề Văn Uyên bóng dáng như bay đó, khóe miệng đều bất giác nhếch lên.
Thời Nguyệt và Tề Văn Uyên ở nhà họ Tề ăn cơm trưa, lâu thì rời .
Tề mẫu chiếc xe rời , : “Đứa trẻ Nguyệt Nguyệt , cũng khá đáng yêu đấy chứ.”
“Thấy .” Tề phụ gật đầu vẻ nghiêm túc: “Chẳng tối qua bà còn mua mười mấy vạn trong phòng livestream của con bé ?”
Tề mẫu: “...”
Không chỉ Tề mẫu, bà cụ khi cũng bắt đầu mày mò những thứ , từng một đều biến thành dân nghiện mạng.
“ chỉ là, con trai ông cuối cùng cũng đổ .” Tề mẫu để một câu, trong.
Tề phụ lắc đầu: “Cái đó .”
Tề mẫu: “Vì ông cũng cùng một khuôn đúc với con trai ông đấy, thiếu dạy bảo.”
Tề phụ: “...”
——
“Mọi đều đối xử với .” Thời Nguyệt tựa lưng ghế, trong nụ rạng rỡ sự chua xót, cũng sự kỳ vọng vô tận.
“Ừ.” Tề Văn Uyên đáp lời, trái tim trĩu nặng trong chốc lát.
Anh tiếp tục : “Lúc nào rảnh cô cũng thể qua đó chơi.”
“Vâng .” Thời Nguyệt cảm thấy luồng ấm dâng lên từ đáy lòng. Mọi sự cô đơn, bất lực, kìm nén và bi thống khi mới đến thế giới , giờ đây dường như đều xua tan.
Tề Văn Uyên đưa Thời Nguyệt đến tòa nhà văn phòng công ty. Nhìn cô tháo dây an , lên tiếng: “Buổi tối...”
“Hửm?” Thời Nguyệt về phía .
“Sau khi xuống livestream thì gọi điện cho , đến đón cô.” Lời nhẹ, nhưng từng chữ đều cực kỳ rõ ràng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-441.html.]
“ lúc đó chắc đang ngủ , sẽ phiền mất.”
“Không .”
“Vậy nếu thấy gọi điện thì ?”
“ chỉnh âm lượng .”
“Được, đợi nhé~”
Tề Văn Uyên cảm nhận âm cuối bay bổng của cô, khóe miệng cũng kéo một độ cong.
Thời Nguyệt mới vài bước thấy giọng của Dương Hữu Xu: “Nguyệt Nguyệt!”
Dương Hữu Xu chạy nhỏ tới, liếc thấy góc nghiêng khuôn mặt của đàn ông trong xe, kinh ngạc đến mức biểu cảm mất kiểm soát: “Ôi trời ơi, là ai ?”
Thời Nguyệt: “Chồng .”
Dương Hữu Xu: “!!”
Từ đến nay cô vốn từ những lời ít ỏi của Thời Nguyệt mà não bổ hình ảnh đó, chính là một kẻ béo tai to mặt lớn chẳng thú vị, đầu óc cứng nhắc!
cô liếc qua một cái, chỉ dám giới giải trí cũng chẳng mấy sánh với !
Chiếc xe từ từ rời . Hình bóng trong gương chiếu hậu càng lúc càng nhỏ, Tề Văn Uyên mới về phía . Gương mặt thanh tú vẫn bình thản như khi, nhưng vành tai ửng đỏ. Anh cũng ngờ vì ba chữ đơn giản đó mà lòng dâng lên từng đợt sóng xô.
Cứ như tình đầu chớm nở, khó lòng kìm nén.
Chương 149 Nàng dâu lục của nữ chính 09
Thời Nguyệt xuống livestream đúng giờ, đang định liên lạc với Tề Văn Uyên thì một bóng chặn .
Tất Trường Lâm hai lời, liền kéo cô thang máy, trực tiếp xuống bãi đỗ xe.
Thời Nguyệt đang giày cao gót, sức lực bằng , chỉ đành để mặc khống chế.
“Tất tổng, đang gì ?”
Thời Nguyệt Tất Trường Lâm nhét ghế phụ, một bên xoa cổ tay đang đỏ ửng, một bên bình tĩnh hỏi.
Tất Trường Lâm vòng sang bên lên xe, đạp ga rời . Từ trong gương liếc thần sắc của phụ nữ, hỏi: “ đắc tội gì cô ?”
Mỗi gặp cô, cô đều mang vẻ mặt khinh khi soi mói, cứ như thể chỉ là rác rưởi lọt mắt cô .
“Cái đó thì , nhưng em gái nhắc đến .”
Tất Trường Lâm lạnh: “ thích em gái cô.”
Anh thích kiểu tính khiêu chiến hơn.
“Anh chỉ vì điểm mà ý kiến với ?”
Thời Nguyệt lên tiếng.
“Vậy thì oan quá .” Giọng trầm ấm của Tất Trường Lâm mang theo ý tứ sâu xa.
“Anh nghĩ nhiều , ý kiến gì với cả.” Thời Nguyệt hờ hững đáp .
Theo cốt truyện, Tất Trường Lâm lúc đối với Phàn Tư Mộng là yêu mà , còn tìm đủ loại phụ nữ để giả vờ mật, đ.á.n.h lui Phàn Tư Mộng.
Giờ xem , Tất Trường Lâm mà tìm cô?
Thật là kịch tính.
Thời Nguyệt một địa chỉ: “Làm phiền Tất tổng đưa về nhé.”
Tất Trường Lâm liếc cô một cái, đáy mắt mang theo sự cân nhắc.
Anh thực sự chán ghét sự tiếp cận của Phàn Tư Mộng, Phàn Thời Nguyệt gợi lên sự hứng thú của , cho nên chi bằng cứ để Phàn Tư Mộng khó mà lui .