MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 437

Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:08:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu xuống sofa, vắt chéo chân, cố tình gửi một nhóm chat bạn học, đôi chân dài đung đưa như đang chờ đợi điều gì đó.

 

Tề Văn Cảnh: Đang đợi sandwich của chị dâu.

 

Trong ảnh, phụ nữ hai tay đeo găng tay, trong chiếc nồi nhỏ ở góc đang chiên trứng.

 

Nhóm chat nhanh ch.óng trở nên xôn xao.

 

—— Đù, chị dâu ông thế!

 

—— Thằng nhóc dậy sớm cũng đáng!

 

—— @Phàn Tư Nhạc

 

Phàn Tư Nhạc khi thấy tấm ảnh , lông mày nhíu c.h.ặ.t đến mức thể kẹp c.h.ế.t ruồi!

 

Cái quái gì thế ? Phàn Thời Nguyệt bữa sáng cho Tề Văn Cảnh?!

 

Ở nhà cô còn cho bao giờ !

 

Hừ, Tề Văn Cảnh cố tình khoe khoang đây mà!

 

Phàn Tư Nhạc nhanh ch.óng gửi một tin nhắn trong nhóm: Ăn chán từ lâu , ở nhà ăn suốt ngày.

 

Chương 147 Nàng dâu lục của nữ chính 07

Tề Văn Cảnh khi thấy câu trả lời của Phàn Tư Nhạc thì khinh bỉ bĩu môi, chẳng thèm để ý đến .

 

Cậu từng bà nội lải nhải , chị dâu ở nhà họ Phàn dường như sống , vẫn luôn tự ở bên ngoài. Hôm đám cưới Phàn Tư Nhạc còn mặt, nghĩ thôi là quan hệ của hai chị em cũng chẳng gì.

 

Còn “ăn suốt ngày” nữa chứ, cái mặt của Phàn Tư Nhạc dày bao nhiêu !

 

Tề Văn Cảnh thầm nghĩ, con mắt của gia đình bao giờ sai. Đến cả cả hủ lậu đó của còn thể chấp nhận phụ nữ thì chắc chắn cô điểm đặc biệt.

 

Từ những tiếp xúc ngắn ngủi , cô dễ chuyện...

 

Nói nhỉ, cảm thấy khí chất của cô nắm bắt vặn. Với nhan sắc và vóc dáng của cô, dễ tạo cho cảm giác phong trần dung tục, nhưng cô bao giờ mang cảm giác như cho khác.

 

Tề Văn Cảnh thấy cả trong nhóm vẫn động tĩnh gì, còn gửi riêng ảnh cho .

 

Tề Văn Uyên nhanh ch.óng hồi âm: Bận.

 

Tề Văn Cảnh: “...”

 

Thời Nguyệt nhanh ch.óng mang sandwich đến cho Tề Văn Cảnh, còn đặt một chai sữa bên cạnh , : “Trẻ con thì uống nhiều sữa .”

 

Tề Văn Cảnh liếc cô, chút đỏ mặt: “Cảm ơn chị dâu...”

 

Sao cảm giác nuông chiều thế ?

 

Cậu chụp ảnh, trực tiếp đăng lên vòng bạn bè.

 

Cậu và Phàn Tư Nhạc là bạn bè, nhưng tấm ảnh khi đăng lên lâu truyền nhóm chat. Bạn bè của đều và Phàn Tư Nhạc hợp , mỗi đều cố tình @Phàn Tư Nhạc.

 

Phàn Tư Nhạc để ý tới, mà mở khung chat với chị gái .

 

Lúc mới phát hiện, tin nhắn gửi cho cô tháng mà cô vẫn trả lời!

 

Cậu định chất vấn, nhưng thấy những lời gửi đó cũng gai mắt.

 

Cậu chị cả sắp lấy chồng, nhưng hôm đó quên mất, điện thoại ở nhà cũng nhận , ngày hôm mới cô gả cho trai của Tề Văn Cảnh.

 

Trong ký ức hồi nhỏ, chị cả đối xử với khá , cô và cùng một , cũng thấy thế nào, nhưng cô ít khi về nhà. Cậu vẫn luôn ngóng tình hình của cô qua lời kể của chị hai.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-437.html.]

Mỗi chị cả về ăn cơm cũng luôn mang bộ mặt khổ sở, khiến mất hứng.

 

Luôn cảm giác đó là một xa lạ, ngay cả một tiếng “chị” cũng gọi .

 

tấm ảnh Tề Văn Cảnh đăng, chút thẫn thờ, dường như thấy chị cả của nhiều năm về , cô rạng rỡ, dẫn và chị hai dạo khắp nơi.

 

Phàn Tư Nhạc lòng đầy chua xót, do dự nửa ngày mới gửi tin nhắn: Chị dạo vẫn khỏe chứ?

 

Bên Thời Nguyệt liếc chiếc điện thoại đang rung, hề trả lời tin nhắn.

 

Tề Văn Cảnh nhanh ch.óng giải quyết xong sandwich chuồn mất.

 

Thời Nguyệt đơn giản thu dọn căn kho nhỏ chất đầy đồ của , phát hiện nhãn dán chút lộn xộn, và... thiếu đồ.

 

giờ, gọi một cuộc điện thoại cho Tề Văn Uyên.

 

“Đang bận ?” Đây dường như là đầu tiên Thời Nguyệt gọi điện cho .

 

“Không bận.” Đầu dây bên của Tề Văn Uyên yên tĩnh, giọng vì hạ thấp mà trở nên khàn khàn.

 

Thời Nguyệt thẳng: “Nhà chúng mất đồ .”

 

“Đồ gì?”

 

“Mỹ phẩm trong kho nhỏ, đều dán nhãn, giờ thiếu mấy lọ, còn hai chiếc váy nữa.” Thời Nguyệt dừng một chút, : “ xin phương thức liên lạc của Ninh Tiêu, bảo cô qua đây một chuyến?”

 

Tề Văn Uyên im lặng nửa ngày, : “Báo cảnh sát , giờ về.”

 

Thời Nguyệt cũng ngạc nhiên sự quyết đoán của .

 

“Được.”

 

Tuy đồ trong kho nhỏ nhiều, nhưng mỗi thứ cô đều ghi chép chi tiết, cũng sẽ chụp ảnh. Cô nghiên cứu thấu đáo từng món đồ đó, nên mất cái nào cô đều .

 

Ninh Tiêu nhận tin nhắn của Tề Văn Uyên, khi gọi tới, cô còn đặc biệt trang điểm một chút, ai ngờ gặp cảnh sát ở đây!

 

nhất thời hoảng loạn.

 

“Tề... Tề ?”

 

Thời Nguyệt bên sofa, đôi mắt u u sang, Ninh Tiêu cảm giác thấu đầy bối rối, cô vô thức kéo khẩu trang , che màu môi diễm lệ.

 

“Ninh tiểu thư, nhà Tề mất trộm tài sản, cô tiện trả lời vài câu hỏi ?”

 

Hai viên cảnh sát trông đều ôn hòa, nhưng Ninh Tiêu cảm thấy áp lực cực lớn, kháng cự lắc đầu: “Các nghi ngờ ?”

 

“Đây chỉ là cuộc điều tra bình thường thôi.”

 

“Không , chỉ đến dọn dẹp vệ sinh thôi, vả ở đây hai năm !” Ninh Tiêu về phía Tề Văn Uyên, ánh mắt đầy mong đợi: “Tề , tin !”

 

Tề Văn Uyên từ đầu đến cuối đều nhíu mày, ánh mắt đạm mạc hề chút lay động. Ngoại trừ cô , sẽ thứ hai lấy.

 

Thậm chí bao giờ nghi ngờ liệu Phàn Thời Nguyệt tự biên tự diễn .

 

“Ninh tiểu thư, cô bình tĩnh một chút.” Cảnh sát ở bên cạnh khuyên bảo.

 

Thời Nguyệt cũng góc nghiêng khuôn mặt của Tề Văn Uyên, ghé sát nhỏ giọng với : “ công ty , ảnh chụp các thứ gửi cho nhé.”

 

Vành tai Tề Văn Uyên luồng thở nóng hổi phả qua, nghiêng đầu liền đối diện với gương mặt cận kề, bất động thanh sắc gật đầu: “Ừ.”

 

Thời Nguyệt dậy ngoài, dừng bên cạnh Ninh Tiêu, đột nhiên : “Mùi nước hoa của cô khá thơm đấy, giống hệt lọ mất.”

 

 

Loading...