“Sao ... hổ ?” Thời Nguyệt dường như chợt nhận điều đó mà nhắc đến, đôi mắt như chứa ý , bờ môi còn trễ xuống giờ cũng rạng rỡ nụ , nốt ruồi đỏ mọng môi càng thêm phô trương.
Tề Văn Uyên ngược đỏ mặt, chỉ hiệu cho cô xuống: “Để xem.”
Thời Nguyệt lập tức vật xuống, còn mở to mắt .
Tay Tề Văn Uyên luồn trong, lớp áo ngủ mỏng manh thể thấy rõ đường nét lòng bàn tay đang di chuyển.
“Ở đây ...” Thời Nguyệt còn chỉ cho một vị trí ở phía trong.
Dần dần, Tề Văn Uyên nhíu mày: “Mai bệnh viện khám xem.”
Anh bác sĩ nên nắn điều gì bất thường, nhưng chỗ cô chỉ dường như cảm giác tay khác một chút, lẽ là u tuyến v.ú hoặc tương tự .
“Quả nhiên... cũng nắn thấy đúng ?” Người phụ nữ bỗng trở nên chán nản.
Tề Văn Uyên rút tay , giọng khản đặc: “Không khối u cứng , đừng nghĩ nhiều.”
Anh tắt đèn, ngửa bên cạnh cô, tay chút cứng đờ.
Hương thơm thoang thoảng truyền đến, cô dường như đang nghiêng về phía , tay cũng chạm cánh tay .
Anh tránh , cô cũng rụt .
“Tề Văn Uyên...” Cô chậm rãi thốt tên .
“Ừ.”
Phụ nữ mà Tề Văn Uyên tiếp xúc ai kỳ lạ và... hành hạ khác như cô.
Chỉ là gọi một cái tên thôi, nhưng dường như hết tình tiết của một bộ phim, dư vị kéo dài, khiến lưu luyến thôi.
Đồng hồ sinh học mà Tề Văn Uyên nuôi dưỡng từ nhỏ gần như đến giờ là tự động giấc ngủ, còn chuẩn hơn cả robot, thế nhưng tối nay tai cứ vang vọng mãi tiếng của phụ nữ, thời gian trôi qua lâu mà vẫn thấy buồn ngủ.
Còn phụ nữ bên cạnh ngủ say như một chú lợn nhỏ, thỉnh thoảng còn phát những lời mê mơ hồ như đang kịch bản.
Thỉnh thoảng còn xen lẫn một tiếng “Tề Văn Uyên”.
Mười hai giờ đêm, Tề Văn Uyên bước khỏi phòng tắm, cơn nóng nảy nước lạnh gột rửa, mặc dù , khi xuống vẫn thể tịnh tâm .
Đợi đến khi miễn cưỡng giấc ngủ thì đột nhiên bừng tỉnh.
Sáu giờ sáng .
Thời Nguyệt ngủ ngon, thậm chí còn thức dậy ngắm Tề Văn Uyên với khuôn mặt sa sầm đang chạy bộ máy chạy bộ, ân cần tiễn cửa.
Tối qua quả thực tăng độ hảo cảm cho cô, nhưng cô nửa đêm tắm nước lạnh.
Dù cũng là đàn ông mới đến “mùi đời”, rốt cuộc vẫn sẽ chút bốc đồng mà.
Thời Nguyệt chút đồng cảm với Tề Văn Uyên vì kìm nén hỏa khí suốt hai đêm liên tiếp, còn đảo lộn đồng hồ sinh học, nhưng ngay đó cô chút gánh nặng tâm lý mà khỏi cửa.
Cô thực sự cần bệnh viện kiểm tra một chút.
Tuy nhiên cô tự kiểm tra, lẽ chỉ là u tuyến ở n.g.ự.c trái nghiêm trọng một chút thôi.
Kết quả kiểm tra đúng như cô nghĩ, Thời Nguyệt cuối cùng cũng yên tâm hơn.
Cô rời khỏi bệnh viện, gửi tin nhắn cho Tề Văn Uyên: Kết quả kiểm tra , cả~
Tề Văn Uyên: Được.
Trên bàn ăn nhỏ ở viện nghiên cứu, Tề Văn Uyên cứ chằm chằm điện thoại, đồng nghiệp đối diện nhịn hỏi: “Xem gì thế?”
“Tin nhắn cô gửi.” Tề Văn Uyên theo bản năng đáp , thấy đồng nghiệp mặt đầy vẻ nghi hoặc, cảm xúc bổ sung thêm hai chữ: “Vợ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-432.html.]
Đồng nghiệp lập tức bật : “Cậu khoe khoang cái gì? Ai mà chẳng vợ? Cơm của là do vợ nấu đấy!”
Tề Văn Uyên: “...”
Anh cũng thanh minh gì thêm.
“ mà, dạo vẻ luyến nhà hơn, thể thấy là yêu vợ , thật là hiếm thấy nha.”
Tề Văn Uyên ngẩng đầu: “Con mắt nào thế?”
Đồng nghiệp dùng hai tay chỉ mắt : “Cả hai con mắt.”
Tề Văn Uyên: “...”
Thấy gì, đồng nghiệp cũng đùa với nữa, dù Tề Văn Uyên nổi tiếng là nghiêm túc và kiềm chế.
Thời Nguyệt đến công ty hẹn hôm qua, ngay lập tức kéo họp, đủ loại bản thảo đưa đến tay cô.
Tin tức cô livestream hôm nay cũng thông báo mạng, khá nhiều fan quan tâm.
Thời Nguyệt buổi trưa và buổi tối đều ăn qua loa một suất cơm hộp, còn lấy từ trong túi mang theo một hộp cà chua nhỏ, thỉnh thoảng nhét một quả miệng.
Trong phòng trang điểm, Thời Nguyệt cũng cần để khác trang điểm cho , trái cô còn nhờ kỹ thuật xuất thần của mà thu phục trái tim cô nàng chuyên viên trang điểm, ngay tại chỗ kết bạn với .
Thời Nguyệt nhét quả cà chua nhỏ cuối cùng miệng thì thấy một giọng nịnh bợ.
“Tất tổng, đây là phòng trang điểm của chúng , hôm nay một buổi livestream quan trọng nên đều bận rộn, vì chút bừa bộn hì hì...”
Nghe Thời Nguyệt đầu , liếc mắt thấy đàn ông cao lớn chân dài với vẻ mặt kiêu ngạo phía .
Chính là Tất Trường Lâm.
là oan gia ngõ hẹp, Thời Nguyệt cũng ngờ sẽ gặp ở đây.
Xúi quẩy.
Thời Nguyệt dạo thấy tin tức gì về Phàn Tư Mộng, suýt nữa quên mất còn chuyện cốt truyện , nghĩ lúc Tất Trường Lâm sắp dấn lĩnh vực livestream bán hàng.
Nơi nào Tất Trường Lâm, nơi đó sẽ Phàn Tư Mộng.
Vì ...
“Chị!”
Thời Nguyệt lập tức thấy một bóng dáng mảnh mai bước từ đám đông, nhanh ch.óng chạy về phía .
Tất Trường Lâm ban đầu đang chằm chằm Thời Nguyệt, đột nhiên thấy tiếng của Phàn Tư Mộng thì bỗng sang, lập tức cau mày, chỗ nào cũng cô ?
Phàn Tư Mộng hôm nay mặc đồ thường ngày giản dị, đội một chiếc mũ lưỡi trai, khá thấp điệu.
Cô mặt Thời Nguyệt, trông cứ như một nhóc .
Thời Nguyệt vỗ vai Phàn Tư Mộng, ôn tồn như khi: “Sao ở đây?”
“Em...” Phàn Tư Mộng nhanh ch.óng liếc về phía Tất Trường Lâm, “Em tò mò nên theo xem thử. Chị, chị... livestream ?”
Phàn Tư Mộng lúc mới chú ý thấy chị trang điểm xong, mặc chiếc váy hai dây cổ chữ V màu xanh cổ điển, chị như thế đến mức giống thật.
Cô chút thẫn thờ, bao lâu liên lạc với chị?
Rốt cuộc chuyện gì xảy với chị? Tại khiến chị trở nên như thế ?
“Ừ, lát nữa chị livestream , thời gian ở bên em...” Thời Nguyệt hạ thấp giọng .