MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 430

Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:08:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ban đầu cô ăn chút trái cây, nhưng giờ đầu óc choáng váng, cô tiện tay lấy mấy quả nho rửa qua nhét miệng, bước về phía phòng ngủ chính.

 

Nhanh ch.óng tẩy trang, quần áo, Thời Nguyệt lên giường, thể ngủ nửa tiếng.

 

Ninh Tiêu vẫn thấy động tĩnh gì, khi dọn dẹp xong ban công, lúc ngang qua phòng ngủ chính, cô liếc trong, thấy Thời Nguyệt đang ngủ, ngay lập tức lòng cô càng thêm chua xót, xen lẫn một tia phẫn nộ.

 

Dép trong nhà cũng xếp cho ngay ngắn, bộ đồ giường màu đỏ dung tục như , chỉ hạng phụ nữ tầm thường như cô mới ...

 

Trong lòng Ninh Tiêu tự động gắn mác cho phụ nữ là loại hồ ly tinh chịu yên phận, chắc chắn là cô dùng thủ đoạn tên nào đó để mê hoặc Tề nên mới kết hôn đột ngột như .

 

Trong lúc Ninh Tiêu đang hậm hực bất bình thì đột nhiên thấy phụ nữ lười biếng lên tiếng: “Ninh Tiêu?”

 

Ninh Tiêu giật bừng tỉnh: “Dạ?”

 

Thời Nguyệt mở mắt, liếc về phía cửa phòng: “Giúp khép cửa , cảm ơn. À còn nữa, bữa tối nay thể giúp chuẩn một chút ? mệt, nấu lắm.”

 

Công việc của Ninh Tiêu vốn bao gồm cả hạng mục , cô lý do gì để từ chối.

 

nghĩ đến việc thể gặp Tề, cô chút kích động khó tả: “Dạ .”

 

Dưới sự chú ý của Thời Nguyệt, Ninh Tiêu mỉm đóng cửa phòng ngủ , một tiếng “cạch”, nụ mặt cô cũng lập tức biến mất.

 

thực sự ghét phụ nữ .

 

Thời Nguyệt đang lúc còn cảm giác buồn ngủ nữa, cốt truyện mới nhận chút cẩu huyết, Tề Văn Uyên đúng là một đàn ông t.h.ả.m hại. Đầu tiên vợ mới cưới là cô sống ly ngay khi kết hôn, đó Ninh Tiêu đeo bám ác ý.

 

Ninh Tiêu yêu sâu đậm Tề Văn Uyên, để , chiếm hữu , cô bỏ t.h.u.ố.c thức ăn của , “gạo nấu thành cơm”. Kết quả là Tề Văn Uyên dù trúng t.h.u.ố.c cũng chạm , còn ném cô khỏi cửa, để cô quần áo xộc xệch chịu sự nhạo báng của khác.

 

Để ở bên Tề Văn Uyên, Ninh Tiêu còn chạy đến đơn vị nơi việc quấy phá ầm ĩ, khiến mất hết mặt mũi.

 

Cuối cùng vẫn là nhà họ Tề tay, đuổi hẳn phụ nữ .

 

Bà cụ Tề lúc đó mới Tề Văn Uyên sống cùng nguyên chủ, sai ngóng thì phát hiện chuyện cô bệnh viện, đó cũng là lý do tại trong cốt truyện Tề Văn Uyên đột nhiên xuất hiện ở bệnh viện thăm nguyên chủ.

 

Thời Nguyệt tiêu hóa những tình tiết đó, mơ màng ngủ một lát, cho đến khi thấy tiếng mở cửa cô mới mở mắt .

 

“Tề Văn Uyên, về .”

 

“Ừ.” Tề Văn Uyên đặt cặp công văn xuống, chiếc áo sơ mi trắng cài kín cổng cao tường, cà vạt thắt chỉnh tề, tôn lên khuôn mặt tuấn tú chút đùa của , càng thêm vẻ thanh lãnh và cấm d.ụ.c.

 

Thời Nguyệt kìm nén thôi thúc kéo lên giường, lặng lẽ dậy: “Ninh Tiêu đang nấu cơm ? lười biếng nên nấu.”

 

“Ừ, chắc sắp xong .”

 

Tề Văn Uyên đang nới lỏng cà vạt, Thời Nguyệt tới mặt .

 

Cô thực lùn, nhưng mặt vẫn hiện vóc dáng mềm mại nhỏ nhắn.

 

giúp nhé?” Cô ướm hỏi.

 

Tề Văn Uyên căn bản thể từ chối vì tay cô chạm cà vạt của , ánh mắt mang theo sự tò mò và háo hức thử.

 

Anh cụp mắt, bóng râm do lông mi hắt xuống vặn rơi đáy mắt , sự im lặng của chính là ý mặc cho cô sắp đặt.

 

Thời Nguyệt khẽ mím môi, độ cong của đuôi mắt xếch lên đặc biệt khêu gợi lòng , cô nới lỏng cà vạt của , từ từ kéo xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-430.html.]

 

Lực đạo của cô lớn nhưng Tề Văn Uyên luôn cảm thấy gáy dường như một lực lượng vô hình đẩy tới, cúi đầu xuống, trong mắt ngoài, như đang thâm tình ngắm yêu của .

 

Ở cửa phòng, một bóng lướt qua.

 

Thời Nguyệt liếc mắt sang, thấy gì cả.

 

Tề Văn Uyên cũng theo hướng đó, lấy cà vạt từ tay cô, đó cởi cúc áo về phía phòng đồ: “ quần áo.”

 

Bóng lưng vẫn thản nhiên và hờ hững như khi, nhưng Thời Nguyệt thấy hệ thống Trà Xanh báo cáo—

 

【Độ hảo cảm của Tề Văn Uyên +1%!】

 

Nói cho cùng thì cũng khá ngầm đấy chứ.

 

Thời Nguyệt tâm trạng hẳn lên, bước khỏi phòng ngủ chính, Ninh Tiêu đang bày biện bữa tối, bốn món mặn một món canh, trông khá phong phú.

 

Thời Nguyệt qua các món ăn, hỏi một câu: “Thực đơn ...”

 

Khuôn mặt Ninh Tiêu lớp khẩu trang cứng đờ: “Là thực đơn Tề gửi tới.”

 

Vốn dĩ cô chỉ nhân cơ hội trò chuyện với Tề một chút, ai ngờ đối phương tin Thời Nguyệt bảo cô nấu cơm thì trực tiếp gửi qua mấy cái thực đơn.

 

Bình thường Tề kén ăn, nhưng mấy món hôm nay đặc biệt dặn dò ít muối ít dầu cay, nấu canh bổ dày...

 

Sức khỏe Tề xưa nay luôn , vấn đề chính là phụ nữ .

 

Điều khiến Ninh Tiêu cảm thấy vỡ mộng là Tề hiện dáng vẻ đắm chìm trong sự dịu dàng của phụ nữ, thích kiểu đó ?

 

Hay cách khác, đàn ông ai cũng thích kiểu như ...

 

Thời Nguyệt kéo ghế xuống, một lát Tề Văn Uyên cũng bước .

 

Thời Nguyệt bỗng về phía Ninh Tiêu: “Ninh Tiêu, cô ăn cùng ?”

 

Ninh Tiêu sững sờ, còn Tề Văn Uyên thì theo bản năng nhíu mày.

 

Ninh Tiêu thấy thần sắc của , trong lòng càng thêm phẫn nộ, phụ nữ là cố ý đúng ? Anh Tề bình thường thích khác chạm lung tung đồ đạc của , cô càng dám để tâm tư của , nếu sẽ sa thải ngay lập tức!

 

Người phụ nữ bảo cô xuống ăn cơm, chẳng khiến cô gây sự phản cảm cho Tề !

 

Ninh Tiêu bày thái độ chuyên nghiệp, trả lời một cách bình tĩnh: “Dạ thôi ạ, dọn dẹp xong về ăn, nhà để phần cơm cho .”

 

“Vậy .” Thời Nguyệt gật đầu, bận tâm lắm.

 

Sau khi Tề Văn Uyên xuống, Ninh Tiêu về phía nhà bếp dọn dẹp, tai vẫn luôn vểnh lên ngóng động tĩnh ở phòng ăn.

 

Thời Nguyệt đưa tay múc canh, nhưng Tề Văn Uyên cầm lấy muỗng và bát của cô .

 

“Trưa ăn ?” Sau khi đặt bát xuống, Tề Văn Uyên hiếm khi hỏi cô, giọng điệu còn phần nghiêm nghị.

 

“Ăn uống qua loa một chút, lúc nãy về còn ăn trái cây nữa.”

 

Tề Văn Uyên liếc màu môi cô, gì, nhưng ánh mắt đó khiến Thời Nguyệt chút chột .

 

 

Loading...