MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 421
Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:08:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phàn Tư Mộng khi nhận hồi âm của chị gái tối qua thì luôn yên lòng, suy nghĩ vẩn vơ đến tận sáng mới miễn cưỡng ngủ một lát, đó liền vội vàng chạy qua.
Cô luôn cảm thấy trong lòng chị gái oán hận , nếu chị gái sống ở nhà họ Tề vui thì cô cũng sẽ thấy khó chịu theo, hơn nữa cô giải thích rõ ràng, cô thực sự chuyện bà nội nhúng tay ép buộc chị gái gả nhà họ Tề.
Cô gì cả, nếu chị gái nghĩ nhiều giận cô thì ?
Phàn Tư Mộng đầu tiên đến nhà họ Tề, vẫn choáng ngợp bởi sự xa hoa của dinh thự . Nhà họ Tề phát đạt sớm hơn, thế lực cũng đan xen chằng chịt, mấy năm gần đây phong thái tuy nhà họ Tất lấn át, nhưng chung thực lực của nhà họ Tề vẫn thể coi thường.
Trong lúc Phàn Tư Mộng đang suy tính, cô theo dì Trần đến phòng khách vòng cung ở tầng một.
Từ xa, cô thấy bóng dáng quyến rũ của phụ nữ.
"Chị ơi..."
Thời Nguyệt tiếng ngẩng đầu lên, tay cầm một chiếc ly tới: "Sớm thế , chắc chắn là vẫn ăn gì đúng ?"
Phàn Tư Mộng gật đầu, chị để mặt mộc tự nhiên, cảm giác như thời trung học. Khi đó chị gái học cấp ba, còn cô vẫn đang ở cấp hai, chị gái là nhân vật nổi tiếng trong trường, học giỏi, xinh , là nữ thần trong lòng vô nam sinh... Mỗi chị gái đến tìm cô , tất cả các nam sinh mới lớn đều kìm mà lén chị.
Chỉ là đó chị gái rời khỏi nhà, cả dường như cũng trở nên u ám và khép kín hơn...
Mùi cà phê đậm đà thơm nồng khiến Phàn Tư Mộng tỉnh táo , cô vội vàng nở nụ : "Vâng, em lo cho chị quá."
"Uống chút cà phê , dì Trần mang cho em chút đồ ăn sáng." Thời Nguyệt .
Cô một chiếc váy vải bông màu đen thoải mái. Chẳng còn cách nào khác, quần áo của nguyên chủ phần lớn là đơn điệu bình thường, cô chút sợ hãi khi để lộ vẻ của ngoài.
"Vâng, cảm ơn chị." Phàn Tư Mộng cầm ly cà phê, thẩn thờ nhấp một ngụm, "Vẫn là hương vị đó, em thích nhất cà phê chị pha."
Thời Nguyệt xuống bên cạnh, Phàn Tư Mộng cũng xán gần, ngó xung quanh, thấy ai mới lo lắng hỏi: "Chị ơi, chuyện tối qua là thế nào? Có Tề Văn Uyên đối xử với chị ? Anh bắt nạt chị ?"
Thời Nguyệt rũ mắt, hàng mi cong dài run rẩy như cánh bướm, gò má thoáng chốc đỏ bừng, cũng là do thẹn do giận, mà Phàn Tư Mộng khi thấy vết đỏ môi cô cũng bỗng nhiên hiểu , vội vàng nhấp một ngụm cà phê để che giấu sự lúng túng.
Vậy nên chị gái và Tề Văn Uyên tối qua ...
cũng gì sai, kết hôn , bọn họ xảy chuyện gì cũng là bình thường.
Trong lòng Phàn Tư Mộng đầy vẻ khó xử, cô thể nào chấp nhận một cuộc hôn nhân tình yêu như thế . Nếu chị gái... thì cô sẽ trở thành khuất phục hôn nhân hôm nay.
Nghĩ đến đó, trong lòng cô khỏi sợ hãi.
Ánh mắt cô d.a.o động, chút dám thẳng Thời Nguyệt, cô gượng hỏi: "Chị ơi, bây giờ chị tính ... Đã như ..."
Thời Nguyệt cũng nở một nụ cay đắng: "Không , sẽ quen thôi. Tư Mộng, em nhất định nắm giữ thật tình yêu của , ? Chị chỉ thể giúp em đến đây thôi..."
Trong lòng Phàn Tư Mộng bỗng nặng trĩu, từ tối qua đến giờ, cô dường như đeo lên một chiếc gông xiềng.
Cô cố gắng thoát khỏi chiếc gông xiềng đó, một tay nắm lấy Thời Nguyệt, giọng phần trầm xuống: "Chị ơi, bà nội gì với chị thế? Tại đều cho em , em cứ tưởng... em thực sự cứ tưởng chị thích Tề Văn Uyên mới đồng ý hôn sự , em hề chị gì cả..."
Thời Nguyệt ngơ ngác cô , lắc đầu: "Thôi, qua thì thôi. Tư Mộng, từ hôm nay trở , em cứ sống cho chính là ."
Khóe môi Phàn Tư Mộng giật giật, rõ ràng cảm thấy xiềng xích gông nặng thêm mấy tầng.
khi cô thấy vết thương ch.ói mắt môi chị gái, cùng với vài dấu ngón tay nơi khuỷu tay cô, thể thêm gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-421.html.]
Cuộc hôn nhân tình yêu, đàn ông đó thực sự sẽ đối xử với chị gái ...
Dì Trần nhanh ch.óng mang bữa sáng lên, hai chị em cũng chuyện lúc nãy nữa. Phàn Tư Mộng tâm trạng ăn uống, ngay cả ly cà phê yêu thích cũng chỉ nhấp hai ngụm đặt xuống.
Công ty việc đột xuất tìm cô , cô gần như là vội vã rời .
Thời Nguyệt đau lưng nên tiễn, thong thả tự pha cho một ly cà phê. Nghĩ đến đàn ông lúc chắc hẳn đang ở trong phòng sách, cô bắt đầu xay hạt cà phê, cuối cùng bưng hai chiếc ly về phía thang máy.
Dì Trần bóng lưng cô rời , tắc lưỡi gật đầu, mỗi bước đều toát lên vẻ yêu kiều, cháu dâu mới là phong thái nhất mà bà từng thấy.
Bà vội vàng về phía phòng của bà cụ Tề để báo tin vui.
Thời Nguyệt quả nhiên thấy Tề Văn Uyên trong phòng sách, đang họp, trong máy tính tiếng của khác truyền , ngẩng đầu sang.
Thời Nguyệt giơ chiếc ly trong tay lên, cái của , đặt nó xuống cạnh tay .
Hắn khẽ : "Cảm ơn."
Thời Nguyệt liếc màn hình từ xa, lên tiếng phiền, chỉ mỉm với .
【Độ hảo cảm của Tề Văn Uyên tăng 5%!】
Cộng thêm 1% sáng nay, tổng độ hảo cảm cũng mới chỉ 43%!
Chương 144 Chị gái xanh của nữ chính 04
Giọng của Tề Văn Uyên tuy nhỏ nhưng vẫn truyền đến tai các đồng nghiệp khác, đó liên tục nhận những ánh mắt quan tâm.
Tề Văn Uyên kết hôn quá đột ngột, đến nay vẫn thích nghi .
Thời Nguyệt thấy máy tính bỗng im bặt, liền vội vàng khẩu hình "xin ", đó nhanh ch.óng sang một bên.
Tuy nhiên, cô rời khỏi phòng sách mà tự tìm một chỗ thoải mái ở góc phòng để .
Tề Văn Uyên và các cán bộ lão thành trong viện thường uống là chính, hoặc là dùng ké hoa cúc kỷ t.ử của khác, ít khi chạm cà phê.
Hắn nhấp một ngụm cà phê, cũng thể chấp nhận . Trong khí thoang thoảng mùi hương đậm đà, càng khiến tinh thần phấn chấn, đến mức thường xuyên phân tâm, thỉnh thoảng liếc về phía chiếc sofa ở góc phòng.
Cuốn tạp chí cô đang cầm chắc là cuốn thuận tay để đó tối qua.
"Văn Uyên, nghi ngờ ông lác mắt , bên đó cái gì mà ông cứ liếc mãi thế?"
Trong máy tính truyền tiếng oang oang, Tề Văn Uyên điềm nhiên vặn nhỏ âm lượng.
Thời Nguyệt nghiêng đầu qua, phản ứng gì, cúi đầu những dòng chữ khó hiểu khô khan trong cuốn tạp chí. Viện nghiên cứu nơi Tề Văn Uyên việc là đơn vị sự nghiệp nghiên cứu khoa học trực thuộc Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc, nghiên cứu về thiết thăm dò biển sâu, nội dung thâm sâu.
Thời Nguyệt xem một lúc liền bắt đầu ngáp, ngay cả cà phê cũng cứu nổi cô. Cô đặt tạp chí xuống, cuộn tròn sofa nhắm mắt ngủ .
Trước cửa phòng sách, dì Trần hắc hắc, chạy .
Bà cụ Tề đang ở trong sân chằm chằm đám hoa cúc bách nhật lớn, những màu sắc sặc sỡ đan xen , cánh hoa phức tạp, cực kỳ xinh . Nghe dì Trần miêu tả quá mức một hồi, bà cũng lập tức tươi rạng rỡ.
nghĩ , bà chút lo lắng: "Suốt ngày ở viện nghiên cứu thì cũng là khơi, chỉ sợ nó ngay cả chuyện với con gái thế nào cũng . Đã ở nhà mà còn chằm chằm máy tính, Nguyệt Nguyệt sẽ chê nó nhạt nhẽo mất."