MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 418

Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:08:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

ngờ rằng, phụ nữ biến thành vợ của ông trai "hũ nút" nhà , trở thành chị dâu của .

Bây giờ kỹ , cô đúng là... giống hồ ly tinh thật.

Anh cả liệu chống đỡ nổi ?

 

Thời Nguyệt chào hỏi từng một, khi xuống, bụng cô tự chủ mà phát một tiếng "gu lù" thật lớn.

Âm thanh lớn đến mức những xung quanh đều thấy, nhất thời, những ánh mắt dò xét ẩn hiện xung quanh đều thu . Dưới ánh mắt hiệu của bà cụ, Tề Văn Uyên dậy múc canh cho Thời Nguyệt: "Uống chút canh ."

 

"Cảm ơn." Thời Nguyệt gật đầu.

 

Khi nhà họ Phàn ăn cơm, Phàn Tư Mộng sẽ thao thao bất tuyệt chia sẻ những chuyện thú vị trong cuộc sống, nên bàn ăn ồn ào. ở nhà họ Tề, dường như ít khi mở miệng, dù chủ đề cần thiết thì cũng chỉ hai ba khẽ.

 

Thời Nguyệt tự nhiên, ngoại trừ thỉnh thoảng trò chuyện vài câu với bà cụ, về cơ bản cô trả lời những câu hỏi khó xử nào.

 

Chương 143 Chị gái xanh của nữ chính 03

Sau khi kết thúc bữa tối, Thời Nguyệt nhận sợi dây chuyền ngọc lục bảo do bà cụ Tề tặng, những bậc tiền bối và chị em họ khác cũng lượt lấy những món quà chuẩn từ sớm.

 

Thời Nguyệt cảm thấy mới mẻ vô cùng, nhưng cũng thất lễ, chỉ là... những món quà cộng ước chừng đáng giá mấy căn nhà, trong cốt truyện nguyên chủ bỏ lỡ bao nhiêu thứ thế chứ.

 

Trở về phòng, Thời Nguyệt đống quà tặng, tháo sợi dây chuyền cổ xuống. Cô sang Tề Văn Uyên, hỏi: "Anh thể giúp tháo sợi dây chuyền xuống ?"

Vừa nãy cũng là giúp cô đeo .

 

Tề Văn Uyên mím môi gật đầu.

Thời Nguyệt vén tóc lên, lộ phần gáy trắng ngần thon thả.

 

Hắn cầm sợi dây chuyền, chạm cô, dường như khi cân nhắc kỹ lưỡng mới hỏi: "Phàn Thời Nguyệt, cô ?"

Ý của bà cụ lúc nãy là hai nhà chính một thời gian.

dự định viện nghiên cứu, dù tiếp tục ở đây cũng tiện cho .

Tất nhiên, nếu cô về nơi cũ của , cũng phản đối.

Cuộc hôn nhân , là thuận theo tự nhiên, còn cô lẽ là ép buộc.

 

hồi lâu, mấp máy môi mới : "Tùy ."

Màu mắt đó ánh sáng phản chiếu như đá quý, càng thêm vẻ mê hoặc.

Tề Văn Uyên khựng , đôi mắt đen né tránh mà xoáy cô, như thể đang xem xét và phán đoán điều gì đó.

 

Thời Nguyệt nhớ tại đám cưới, khi dẫn chương trình bảo hôn cô, cũng ánh mắt như thế . Nếu khác tiến thêm một bước, sẽ dừng tại chỗ. Quanh luôn dựng lên một rào chắn, ngăn cách bản với thế giới của .

Cô nghi ngờ trong não một chương trình cài sẵn, thể từ một chi tiết nhỏ nhặt của khác mà tự động đưa các loại định nghĩa và phản hồi, nhưng duy nhất sẽ bỏ bất kỳ cảm xúc nào.

 

【Nguyệt Nguyệt, thể triển .】 Hệ thống xanh giọng đầy bỉ ổi, 【Độ hảo cảm ban đầu của Tề Văn Uyên là 30%.】

Thời Nguyệt: "..." Quả nhiên, đúng là gỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-418.html.]

Đàn ông bình thường gặp cô đầu tiên thể chỉ 30% chứ.

 

Vừa xong, hệ thống xanh phản ứng: 【Độ hảo cảm của Tề Văn Uyên +5%!】

 

"Vậy thì tạm thời ở bên ." Tề Văn Uyên dặn dò đơn giản, "Các chị dâu họ bình thường cũng , bà nội sẽ ở nhà nhiều hơn."

"Ừm." Thời Nguyệt cúi đầu sợi dây chuyền trong tay và đống quà tặng, hỏi: "Mấy thứ để ở ?"

Tề Văn Uyên ánh mắt nghi hoặc: "Là của cô, cô thể tùy ý xử lý."

 

Gia đình lúc đầu còn chút thành kiến với cô, nhưng bữa cơm , dường như đều đổi cách . Không khí bữa tối hơn nhiều so với tưởng tượng của .

Thời Nguyệt: " vẻ quý giá..." Đặc biệt là sợi dây chuyền .

 

Ánh mắt Tề Văn Uyên rơi khuôn mặt thấp thỏm và do dự của cô. Lúc ăn tối, biểu hiện của cô hảo, còn đoan trang hào phóng hơn cả những thiên kim thế gia mà từng thấy. lúc , cô rõ ràng tháo bỏ lớp vỏ bọc đó, để lộ nội tâm mềm yếu và bất an.

Bất kể vì lý do gì khiến cô rời khỏi nhà họ Phàn sống một , nhưng thể thấy, cô sống dường như lắm, hành lý ít ỏi của cô tiết lộ điều đó.

Tại đám cưới, em gái cô mặc đồ hiệu, dây chuyền kim cương giá trị nhỏ, nhưng cô là cô dâu mà ngay cả trang sức cũng .

 

Đám cưới yêu cầu khiêm tốn là do Tề Văn Uyên yêu cầu, nhưng lúc đây, cảm thấy dường như với cô.

"Không , cô nên nhận lấy." Tề Văn Uyên lên tiếng nữa, giọng trầm xuống vài phần, "Sau thiếu gì thì thể với ."

"... Được." Thời Nguyệt gật đầu.

 

Thời Nguyệt tìm thấy vali trong phòng đồ, thu dọn đơn giản, xếp quần áo chiếc tủ trống rỗng. đồ đạc của cô nhiều, xếp xong tủ vẫn còn trống.

quanh môi trường giống như phòng mẫu , đôi mày cong lên.

Bộ váy cưới cô cởi chiều nay còn, sàn nhà chân dường như lau dọn , còn lấy một sợi tóc, còn thoang thoảng mùi chất tẩy rửa hương chanh.

Gương soi cô từng di chuyển cũng đặt chỗ cũ, thứ như thể từng động chạm.

Nhìn thế nào cũng thấy thiếu .

 

Thời Nguyệt dọn dẹp xong, dép lê bước khỏi phòng.

Tề Văn Uyên liếc bóng lưng cô rời , nhanh ch.óng thu hồi ánh mắt. Một lúc , ngẩng đầu cánh cửa đóng .

Rõ ràng, hiểu lắm hành động hiện tại của cô.

 

Thời Nguyệt thực chất là theo dì Trần dạo một vòng để quen đường xá, tình cờ gặp Tề Văn Cảnh gần nhà để xe.

Đối phương cam tâm tình nguyện gọi một tiếng: "... Chị dâu."

Giọng nhỏ như muỗi kêu, Tề Văn Cảnh thậm chí thèm thẳng cô.

"Ừm." Thời Nguyệt cũng lấy mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh, gật đầu tiếp tục theo dì Trần.

 

Tề Văn Cảnh bĩu môi bóng dáng thướt tha đó rời , cúi đầu tin nhắn điện thoại nhận ——

"Anh cả cưới chị gái của Phàn Tư Lạc về nhà ? Hai nhà các nghiệt duyên gì thế?!"

Tề Văn Cảnh đảo mắt trắng dã, chẳng ?

Hắn và Phàn Tư Lạc vốn dĩ vẫn luôn ưa , giờ đây trở thành họ hàng dây mơ rễ má!

 

 

Loading...