MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 411
Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:08:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Long Ngạo Thiên thế mà hề xuất hiện để gây sự chú ý, thậm chí thể là im lặng tiếng.
ngày hôm , đột nhiên đăng một video, video ngắn, chính là bóng lưng của một đôi nam nữ trong thủy cung, Dư Thời Nguyệt và Lục Khả!
Dư Thời Nguyệt phía , gần như dán sát tường kính, mặt cô là đàn cá dày đặc, tất cả đều vây quanh cô, mức độ hoành tráng của cảnh tượng đó kém gì video giới thiệu ban đầu của cô.
Trong âm thanh nền vang lên vài tiếng kinh hãi, ngay cả nam sinh phim cũng run tay, khiến khung hình rung.
Lục Khả ở phía Thời Nguyệt nửa bước, ngược trầm mặc yên tĩnh, giống như một vị thần hộ vệ.
Video dừng ở đó, nhưng sự chấn động để cho cư dân mạng thể tưởng tượng , Long Ngạo Thiên thực sự mời nhân ngư !
Hơn nữa từ khung hình mà xem, đàn cá tranh chen lấn mặt Dư Thời Nguyệt , giống như cảnh tượng con thể tạo !
“... Từ nay Hoa Quốc thêm một huyền thoại! Thật vinh dự...”
“ mà ở hiện trường chắc sợ c.h.ế.t khiếp!”
“Á á á, Long Ngạo Thiên đúng là cái thể chất cá koi gì , tiền đúng là thể xằng bậy! 【mắt đỏ ngầu vì ghen tị】”
“Sinh thời thể gặp bản tôn nhân ngư ?”
“ nhân ngư bảo vệ ? Nếu nước khác đào góc tường hoặc hại thì ... Mau xóa video !”
“ mơ cũng biến thành Long Ngạo Thiên hu hu hu, nuôi một thủy cung cá cho điện hạ, ăn thế nào thì ăn!”
“Hóa giả nghèo giả khổ là thể hẹn nhân ngư, từ hôm nay bắt đầu điểm danh mỗi ngày, khi nào mới gặp?”
“Đột nhiên thấy chút chemistry giữa Long Ngạo Thiên và công chúa nhân ngư là thế nào nhỉ (bushi)...”
“Lục Khả mới là chính phối! Đáng tiếc là quá thấp thỏm, cơ bản thấy xuất hiện, đúng là hầu nhỏ cần mẫn~”
“Thủy cung ước chừng sắp hot nổ trời ! Bây giờ đặt vé máy bay ngay, chừng thể tình cờ gặp ~~”
...
lúc đó Thời Nguyệt và Lục Khả rời khỏi Bắc Thị.
Hai ham chơi ham ăn, đến chơi đến đó, tình cờ gặp cư dân mạng nhận cũng chẳng hề xoắn xuýt, cần chụp ảnh chung thì chụp ảnh chung, độ nổi tiếng còn bùng nổ hơn các đỉnh lưu nội giải bao nhiêu , độ nhận diện thì càng khỏi .
Có cư dân mạng gặp nạn khi đang lặn cứu lên, khi tỉnh cơn hôn mê, thấy hai nhân ngư đang vắt đuôi sưởi nắng boong tàu, còn chào "hi" với cô , từ đó cư dân mạng bái thần phật, chỉ bái nhân ngư.
Quốc tế ghen tị đến đỏ mắt, nhưng bất kể dùng biện pháp mềm cứng, nhân ngư đều thèm để ý đến họ lấy một cái.
Ngược , Hoa Quốc hết phát hiện tàu cổ đắm từ nghìn năm , đến đủ loại tài nguyên khoáng sản, nhiều phim tài liệu về biển sâu càng thu hút sự chú ý của cầu... và những điều nghi ngờ gì nữa là nhờ phúc của nhân ngư.
Thời Nguyệt và Lục Khả còn chạy tham dự đám cưới của Lâm Nghị, nhưng để gây chấn động, phiền đến tân lang tân nương, hai chiếm riêng một phòng bao để ăn tiệc...
Ngày hôm Lâm Nghị lúc dọn dẹp thấy một vật cứng màu vàng giống như vảy cá, khi chấn động, đột nhiên nhớ lời Dư Thời Nguyệt vô ý đó, nhân ngư đúng là đều là bảo bối...
Anh cẩn thận nâng niu, vợ chuyện bèn bảo đặt trong bùa hộ mệnh.
Điều ngờ tới là, trong một nhiệm vụ giải cứu con tin, chiếc vảy đỡ cho một phát đạn, cứu một mạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-411.html.]
Chớp mắt hai năm trôi qua, lộ diện chỉ Thời Nguyệt và Lục Khả, còn về những nhân ngư khác, căn bản ai đến, họ lẽ đang ở ngay bên cạnh bạn, đang nỗ lực hòa nhập xã hội loài .
Trong một tòa nhà văn phòng cũ kỹ ở thành phố ven biển, yên tĩnh tiếng động, thưa thớt vài nhân viên đang ngủ gật.
Đột nhiên cửa thang máy mở , một thiếu nữ mặc đồ rộng thùng thình thản nhiên bước , đáy mắt lóe lên ánh sáng xanh thẳm, cô về phía cô gái đang mơ màng ở quầy lễ tân, một lúc mới tới.
Giọng khàn đặc khó : “ đến ứng tuyển nhân viên ngoại phái.”
Cô gái giật ngẩng phắt đầu lên, thấy dáng vẻ nhếch nhác của thiếu nữ cũng cảm thấy ngạc nhiên, cô chỉ tay về phía một văn phòng : “Ông chủ ở ngay bên trong, cô cứ trực tiếp .”
Cô gái bóng lưng gầy gò của thiếu nữ, miệng lẩm bẩm: “Công ty sắp đóng cửa đến nơi mà còn tuyển nhiều thế.”
Hơn nữa, dạo đến ứng tuyển nhân viên ngoại phái ngày càng nhiều ?
Lại còn ăn mặc nhếch nhác hơn .
Cửa phòng giám đốc mở đóng , đàn ông tóc hoa râm ngẩng đầu một cái, lập tức nhận ngay, phân hóa, mới lên bờ, xa lạ với thế giới loài .
“Trong tủ quần áo, thể tự chọn một bộ để mặc.” Ông nhắc nhở.
Nửa năm qua, lượng nhân ngư đến đăng ký ngày càng nhiều, những khuôn mặt ngây thơ trong sáng trải sự đời, ông cảm thấy sắp thanh lọc .
Tại quầy lễ tân, cô gái định chơi một ván game thì thấy cửa kính đẩy , hai bước .
“Xin hỏi cần thủ tục...” Giọng của cô gái kẹt trong cổ họng, ngơ ngác hai mặt.
Khuôn mặt của Dư Thời Nguyệt quá dễ nhận diện, ai là , dù cô đội mũ che màu tóc, dù cô còn đeo khẩu trang, cô vẫn thể nhận đôi mắt đó!
Càng khỏi đến đàn ông cao lớn hiên ngang theo sát cô như hình với bóng , đầy sát khí, dáng vẻ ai dám gần một bước là sẽ ăn tươi nuốt sống đó, cần nghĩ cũng là Lục Khả.
Đội ngũ fan CP của hai rải rác khắp cầu, nhưng ai thấy hai thể hiện sự mật quá mức, "đớp đường" thì dựa trí tưởng tượng.
hai , tại xuất hiện ở cái công ty nhỏ bé rách nát ?!
“Chúng tìm ông chủ.”
Thời Nguyệt lên tiếng.
Cô gái đờ đẫn cô, giơ tay chỉ về phía văn phòng giám đốc.
Thời Nguyệt gật đầu, về phía cánh cửa đó.
Thiếu nữ một bộ đồ thể thao, từ trong gian nhỏ bước , lúc thấy Thời Nguyệt thì mắt sáng lên, giọng điệu bình tĩnh chào một tiếng: “Điện hạ.”
“Ừm nè~” Thời Nguyệt cô một cái, vẫy tay chào hỏi, về phía đàn ông trung niên đang giả vờ tồn tại.
“Lão Lý, lễ tân bên ngoài là mới đến ?”
“Ôi chao, quên dặn dò cô .”
“Không , vẫn còn đang ngẩn kìa.” Thời Nguyệt đó hỏi, “La Lâm , Lâm Nghị ?”
Lão Lý giống như thấy oan gia , hít sâu một , chậm rãi lên tiếng: “Họ đang thực hiện nhiệm vụ, một đứa trẻ bắt nạt, trốn hồ nước, trường học báo cảnh sát mất tích, Lâm Nghị tìm thấy nó, chuẩn bắt mấy kẻ bắt nạt đó ghi nhớ bài học.”