“Cô từng nghĩ đến việc kiếm tiền ?” Thời Nguyệt chân thành khuyên bảo, “Chúng sống trong xã hội loài thì học cách giống như họ, việc kiếm tiền một cách thiết thực, tư tưởng ham mê hưởng lạc, điều đó sẽ mài mòn ý chí của chúng , khiến chúng sa sút tiến lên nổi...”
Lời của Thời Nguyệt Lục Khả cắt ngang, hỏi: “Bữa tới ăn cua tuyết Bắc Cực ?”
Cô cần suy nghĩ: “Ăn.”
“Vậy chúng tìm Long Ngạo Thiên ăn chực.”
“...” Thời Nguyệt thiếu tiền đồ , “Được.”
Đi là thể nào , với khuôn mặt của cô và Lục Khả, chỉ cần phố hô một tiếng đói bụng, khi cũng tiền mặt ném tới tấp đến c.h.ế.t.
Thời Nguyệt và Lục Khả còn kịp hành động thì một khoản tiền chuyển .
Đủ để hai mua mấy chiếc du thuyền.
Thời Nguyệt cảm thán, vẫn là ba quốc gia đáng tin cậy nhất.
Thế là những ngày đó, Thời Nguyệt hầu như ngày nào cũng khoe đại tiệc, khi thậm chí là ba bốn giờ sáng, một ngày thể ăn bảy tám bữa.
là cái thùng cơm.
Mỗi Long Ngạo Thiên cũng chua ngoa khiển trách hai trêu đùa trong phần bình luận.
Một ngày nọ Thời Nguyệt thấy , thấy cư dân mạng đang bàn tán chuyện thủy cung, bể bơi gì đó, cô bấm trang chủ của Long Ngạo Thiên xem thử, mới phát hiện thực sự coi lời của Lục Khả là thật.
Gia tộc Long Ngạo Thiên hiển hách, tiền nhiều tiêu hết, khu vui chơi và thủy cung riêng, để chào đón hai , thế mà thể lấy thủy cung cho họ bể bơi để chơi.
Kết quả là Thời Nguyệt và Lục Khả quên mất chuyện ...
Bắc Thị, Thời Nguyệt và Lục Khả chuyên cơ tới nơi.
Hai chỉ là chơi tùy hứng, mang theo gì, còn cải trang kín đáo.
“Anh hỏi xem đang ở .” Lục Khả lấy điện thoại .
Thời Nguyệt gật đầu, cuộc đời dài đằng đẵng, cứ coi như cùng trẻ con thư giãn một chút .
Trong một quán bar nọ, nam thanh nữ tú uốn éo theo điệu nhạc, chỉ một nam sinh ở góc khuất là cô độc thu ở đó.
Một nam sinh tóc bạc cao lớn tới, khoác vai : “Cậu vẫn còn tơ tưởng đến chuyện nhân ngư ? Cậu vẫn hiểu ? Thực trong giới đều rõ, căn bản nhân ngư nào cả, chỉ là đám mạng hùa theo thôi... Dư Thời Nguyệt đúng là thật, nếu thể để cô bạn gái, chậc... chắc thể khoe cả đời nhỉ.”
“Sao tin nhân ngư chứ? Quốc gia công khai , hơn nữa, cái video đó cũng là thật, qua xử lý.” Nam sinh tóc tổ quạ ngẩng đầu lên, nhíu mày .
“Vậy xem họ đồng ý đến với , kết quả thấy mặt ?” Nam sinh tóc bạc tiếp tục , “Đều là kịch bản cả, đầu tiên là một Cừu Giai Ni c.h.ế.t, đó đến lượt hai , như chẳng nhân ngư biến mất ? thực tế chừng là họ hình đổi dạng sống ở nơi khác ? Là diễn viên thôi, diễn viên hiểu ?”
“ phí lời với .”
“Hầy, là thì !”
Cả hai đều đến mức chút bực bội, ai thèm để ý đến ai.
Long Ngạo Thiên tiếp tục cúi đầu điện thoại, trong lòng cũng chút chắc chắn, hai mươi phút kể từ khi gửi vị trí, chẳng lẽ leo cây ?
điều cũng bình thường, thể dễ dàng gặp nhân ngư như chứ?
Theo thấy, đó đều là những nhân vật cách xa cuộc sống của ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-410.html.]
“Vậy cứ tiếp tục đợi , dọn dẹp biệt thự cho , đợi nhân ngư đến ngủ!” Nam sinh tóc bạc tức giận một câu, định dậy rời .
lúc , thấy hai bóng đang dần tiến gần đây.
Mà ở đây chỉ một bàn .
Nam sinh tóc bạc bèn dừng kỹ một chút.
Trong quán bar ánh sáng lờ mờ, cả hai đều đội mũ, vành mũ còn ép thấp, khiến rõ mặt mũi, chỉ là một nam một nữ.
Cho đến khi hai gần, mới thấy khuôn mặt kinh diễm của cô gái, lập tức ngẩn tại chỗ: “Dư... Dư ——”
Long Ngạo Thiên thấy tiếng của cũng ngẩng đầu lên, kịp đề phòng thấy hai mặt bạn , rõ khuôn mặt của họ, lập tức bật dậy!
là họ!!
Cái gì gọi là ước mơ chiếu rọi hiện thực! Chính là cái ! Á á á á!
Long Ngạo Thiên mới chỉ mười bảy mười tám tuổi, vì mấy ngày nay ngủ ngon nên trông tiều tụy, lúc dậy quá vội vàng, nhất thời m.á.u lên não kịp, đại não choáng váng, ngã phịch xuống sofa, mắt vẫn trợn trừng trừng, thể tin nổi lên tiếng: “Nhân ngư!”
Trước khi Thời Nguyệt đến nhận tư liệu về Long Ngạo Thiên, là một đứa trẻ ngỗ ngược.
Vì lúc cô cũng ngạc nhiên, đưa tay lên môi hiệu suỵt, thấp giọng hỏi: “Ở đây rượu gì?”
Long Ngạo Thiên hồi lâu vẫn hồn, vẫn là nam sinh tóc bạc phản ứng : “Cái gì cũng !”
Chẳng hề cảm thấy giọng điệu của quá đỗi nhiệt tình.
Tuy nhiên, khi chú ý đến Lục Khả, nuốt nước bọt lùi một chút, nhân ngư trông vẻ hung dữ, chỉ một ánh mắt thôi cũng khiến chịu nổi, chỉ quỳ xuống mặt .
Anh dùng lực bấm lòng bàn tay mới để hét lên.
Không tin nhân ngư tồn tại là một chuyện, nhưng hai xuất hiện mặt , khó tránh khỏi vẫn sẽ chấn động, khí trường của họ còn mạnh hơn cả bố !
Chương 140 Nhân ngư xanh nghịch tập 17 (Hết)
Thời Nguyệt xuống, định bỏ mũ thì một bàn tay ấn lên đỉnh đầu cô.
“Cứ đội .” Lục Khả .
Thời Nguyệt gật đầu, cũng bỏ mũ nữa.
Lục Khả nghiêm mặt, thậm chí còn kéo vành mũ của cô xuống một chút mới thôi.
Ở đây đông phức tạp, đều là thanh niên, ước chừng đều nhận cô, nếu gây hỗn loạn ở đây thì .
Hai nam sinh bên cạnh cứ thế ngơ ngác hai , ai dám cử động.
“Nhân ngư... uống rượu ?” Long Ngạo Thiên cuối cùng cũng tìm giọng của .
“Cũng uống mà.” Thời Nguyệt lúc mới về phía tóc tổ quạ.
Trước khi đến, Thời Nguyệt xem qua thông tin về Long Ngạo Thiên và gia tộc của , tên thật là Long Diệp, tuổi còn nhỏ nhưng tính tình ngang ngạnh, tuy nhiên cực kỳ chấp niệm với nhân ngư.
Thế là ngày hôm đó cư dân mạng phát hiện, Dư Thời Nguyệt đăng ảnh uống rượu.