MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 395

Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:05:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời Nguyệt xoa đầu như an ủi, xoay xuống giường: "Nửa ngày cũng tạo nổi một vết 'dâu tây', tự chơi một ."

 

"Ừm." Lục Khả chậm rãi dậy, đưa tay sờ cổ , hụt hẫng một cách kỳ lạ.

 

Anh đúng là da dày thịt béo, cô trả thù ném lên giường gặm nửa ngày, lẽ cũng để một dấu vết trọn vẹn nào.

 

Lục Khả cúi đầu lướt qua cơ thể , mím c.h.ặ.t môi.

 

Nhân ngư chấp nhất đối với tình cảm, luôn sống một cách phóng khoáng và tiêu sái, giống như , trong ký ức nhiều kỷ niệm về cha , luôn là tự sinh tự diệt, nhân ngư hưởng lạc kịp thời, cho dù kỳ phát tình, mắt cũng sẽ "" một trận.

 

Trước khi phân hóa, sẽ cảm thấy khó chịu như thế .

 

hài lòng với ở điểm nào?

 

"Chỗ nào ?" Lục Khả hỏi.

 

Thời Nguyệt ngẩn , cúi đầu : "Anh đang chỉ cái gì?"

 

Lục Khả dậy, đưa tay giật một cái, chiếc áo sơ mi rụng hết cúc cứ thế xé thành vải vụn rơi xuống, gần Thời Nguyệt, hỏi : "Anh chỗ nào ?"

 

Giống như hỏi một đáp án, sẽ bỏ qua .

 

Thời Nguyệt cũng nghiêm túc : "Bây giờ đau nữa? Có sức lực ?"

 

Lục Khả: "..."

 

Vừa mới kết thúc phân hóa, chắc chắn vẫn sẽ thấy thoải mái, lúc đường chân mềm nhũn cũng là thật.

 

Vẫn nên dưỡng cơ thể , nếu biểu hiện , lẽ sẽ ném ngược trở biển mất.

 

Lục Khả lẳng lặng cúi , nhặt những mảnh vải vụn đất lên, khi phát hiện mặc nữa, mới dùng đôi mắt đen láy cô: "Nguyệt Nguyệt, mua quần áo cho ?"

 

Thời Nguyệt bật , tâm trạng cực : "Được, mua, cái gì mua cái đó."

 

Lục Khả lúc mới hài lòng gật đầu.

 

Tiếp theo hai đều ở nhà dưỡng sức, thiếu ăn thiếu mặc, còn vệ sĩ miễn phí.

 

Danh tiếng của Cừu Lâm mới chuyển biến , lập tức truyền tin tức ông liên quan đến các ngành nghề bất chính và bắt giữ, tập đoàn Cừu thị liên tiếp gặp chuyện, từ một doanh nghiệp hàng đầu trở thành nơi đầy rẫy thị phi, các bộ phận đến điều tra, cổ đông bán tháo cổ phiếu chạy lấy , nhà họ Cừu còn vẻ vẻ vang như xưa nữa.

 

Còn Cừu Giai Ni vốn luôn hoạt bát, cũng bặt vô âm tín, còn nội tình trong đó thì ai .

 

Vốn dĩ cư dân mạng trong nước vẫn khá mong đợi về c.h.ủ.n.g t.ộ.c mới mỹ nhân ngư, giờ đây mới cảm thấy đó là một trò đùa, đối với trò tài khoản chính thức của Công an thành phố A nhấn thích bài đăng Weibo của Cừu Giai Ni, cũng liên tục lan truyền mạng nước ngoài, chịu đủ sự chế giễu.

 

Cho đến giờ vẫn còn một bộ phận nhỏ bám lấy Weibo chính thức của Cục Công an thành phố A buông, nhất định đòi một lời phản hồi.

 

Tuy nhiên, biên tập viên Weibo chính thức mỗi đều trực tiếp phớt lờ, thông báo cần phát thì phát, hề ảnh hưởng chút nào.

 

Trong âm thầm, quốc gia thành lập bộ phận quản lý và kết nối c.h.ủ.n.g t.ộ.c mới, nhân ngư đến lục địa sinh sống, chỉ cần liên hệ với nhân viên công tác để đăng ký, sẽ cung cấp các loại giáo trình xã hội loài cũng như phúc lợi đời sống.

 

Tất nhiên, trở về biển cả, tộc nhân ngư vẫn là bá chủ, chẳng thèm quan tâm lãnh hải lãnh hải.

 

Thời Nguyệt bắt đầu căn cước công dân Hoa Quốc thực thụ, cùng lúc đó, mạng xuất hiện đủ loại tin đồn——Thật sự mỹ nhân ngư!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-395.html.]

 

" tin rằng Cừu Giai Ni đang quốc gia bảo vệ, trung ương cử gặp gỡ mỹ nhân ngư, lâu nữa, các bạn sẽ thấy mỹ nhân ngư gia nhập xã hội thôi..."

 

"Vẫn nhạo đủ ? thấy Cừu Giai Ni là vì tự biên tự diễn tung tin đồn nên !"

 

"Phục sát đất, tin đồn gì cũng , cái gọi là Trung tâm Quản lý Nhân ngư Lên bờ Weibo tích xanh? Có bệnh ?"

 

"Còn thần kỳ hơn nữa, mạng về từ khóa nhân ngư cập nhật , tô đậm——Chủng tộc nhân ngư!! Trời ạ, vẫn giữ ý nghĩ đó, đợi thêm một thời gian nữa, sẽ một bất ngờ lớn, cũng thể là một cú sốc!"

 

"Sao vẫn còn tung tin đồn, đều là lũ thất học cả , là thấy nực , tộc ắt lòng khác, nếu thật sự mỹ nhân ngư, quốc gia cũng sẽ bình tĩnh như , càng thể để lãnh đạo lớn gặp mặt mỹ nhân ngư, các quá ngu ngốc !"

 

...

 

"Nguyệt Nguyệt, về nghỉ ngơi cho , tiện nán , ngay đây." Vị lãnh đạo lớn híp mắt chuyện với Thời Nguyệt.

 

"Tạm biệt, thong thả."

 

Thời Nguyệt gật đầu, đoàn đông đúc rời .

 

"Phù..."

 

Lâm Nghị và La Lâm gần như là lập tức thở phào nhẹ nhõm.

 

Thời Nguyệt họ với ánh mắt nghi hoặc: "Các căng thẳng ?"

 

Lâm Nghị hỏi ngược : "Cô căng thẳng ?"

 

Thời Nguyệt chớp chớp mắt: " chỉ là đói."

 

"..."

 

Lâm Nghị trực tiếp đảo mắt một cái, nhưng trong lòng nghĩ đến cô sống hơn một trăm năm, là công chúa nhân ngư, tự nhiên hiểu tâm trạng kích động trào dâng của những như họ khi gặp lãnh đạo lớn.

 

Thời Nguyệt trở về ngôi biệt thự trông vẻ bình thường nhưng thực tế canh gác cẩn mật đó.

 

Hoàng tộc nhân ngư chỉ còn cô và Dư Thanh, nhưng xét theo huyết thống, cô mới là địa vị tôn quý nhất, cho nên bất kể cô gì, cũng cần bàn bạc với ai.

 

Tuy nhiên, cơ thể Dư Thanh còn hồi phục tìm đến cửa.

 

Cơ thể Dư Thanh yếu, dáng vẻ hít nhiều thở ít, chủ yếu là vì nhốt trong phòng thí nghiệm suốt hai mươi năm qua tiếp xúc quá nhiều t.h.u.ố.c men.

 

Bạch Xương đỡ bà xuống, mấy về phía Thời Nguyệt đối diện, trong lòng chấn động.

 

Ký ức của ông khôi phục, nhớ nhiều chuyện Dư Thanh kể cho , nhưng hôm nay thấy nhân ngư dám giao thiệp với quốc gia, vẫn cảm thấy xúc động.

 

Bạch Xương thời trẻ hăm hở, nhận đầu tư từ Cừu Lương để nghiên cứu c.h.ủ.n.g t.ộ.c mới, nhưng ngờ Cừu Lương thực sự mang nhân ngư về.

 

Ông nhanh ch.óng Dư Thanh thu hút, mấy thả bà nhưng đều thất bại, Cừu Lương cũng trở nên tàn bạo hơn, nhiều xâm hại Dư Thanh, cuối cùng còn bảo trích xuất gen của bà, nuôi dưỡng một Cừu Giai Ni.

 

Ở một mức độ nào đó, Cừu Giai Ni coi là con gái của Bạch Xương và Dư Thanh, vì thí nghiệm dùng đến tinh trùng của Bạch Xương.

 

Sau đó Dư Thanh chịu nổi những ngày tháng dày vò trong phòng thí nghiệm, bà thôi miên Bạch Xương quên tất cả chuyện trong phòng thí nghiệm, định tự sát, nhưng cuối cùng vẫn cứu sống, còn Bạch Xương tự nhiên vì đầu óc vấn đề nên đưa .

 

 

Loading...