MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 373
Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:05:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi đến bờ biển, Thời Nguyệt tỉnh táo, ánh mắt quan tâm của bác tài xế, cô cùng Lục Khả xuống xe.
bao xa, Lục Khả bế cô lên nữa, về phía bãi cát.
"... Hai cô gái rốt cuộc là chuyện gì thế?"
Bác tài xế nửa đêm nhận đơn hàng bờ biển chút nghi hoặc, lúc thả hai xuống xong cũng lập tức rời , ông cô gái tóc đen bế một cứ thế về phía bãi biển, bước chân nhanh thoăn thoắt, hình ảnh đó , cũng quái dị.
Họ đến để chơi, lẽ là rủ tự sát chứ??
"Thôi xong!" Thế là bác tài xế gọi một cuộc điện thoại , ông cũng vội vàng xuống xe, nhưng bãi cát ánh đèn, hai bóng dáng đó xa, ông nhất thời họ hướng nào, vả trong lòng chút rợn , nên lập tức đuổi theo.
"Ông báo cảnh sát , phiền phức thật." Thời Nguyệt nhíu mày: "Quay về thôi."
Cả hai đến đây , Lục Khả đầu lườm một cái về phía ven đường, vẫn tiếp tục tới: "Không vội, sáng mai về."
Thời Nguyệt gì, đại dương đối với nhân ngư sức quyến rũ quá lớn, hơn nữa bây giờ cô cảm thấy cả như sắp c.h.ế.t khát đến nơi, cơ thể càng nóng hổi, đôi chân càng đau nhức, cử động một chút cũng đau.
Lục Khả cũng từng thấy nhân ngư phân hóa, nhưng họ đều khó chịu như cô, đất liền dù cũng thích hợp cho nhân ngư sinh tồn, cũng thích ở đây chút nào, ngày nào cũng đói bụng, lớn nổi.
Đêm nay gió lớn, mang theo những con sóng xô bờ, vỗ bãi cát phát tiếng ào ào, Lục Khả trực tiếp bế bước trong nước biển lạnh giá.
Trong bóng tối u uẩn, chiếc vây đuôi nhân ngư khổng lồ đen kịt thấp thoáng mặt nước, bóng dáng hai biến mất trong nháy mắt.
Dưới mặt nước biển là một mảnh tối tăm, đôi mắt nửa khép nửa mở của Thời Nguyệt mở , lập tức cảm thấy cơ thể nặng nề trở nên nhẹ nhàng hẳn lên, quả nhiên vẫn về nơi khiến cô an tâm.
Lục Khả dẫn Thời Nguyệt bơi qua vùng nước đục, dần dần bơi biển sâu.
Ngay cả khi cách một cách xa, Thời Nguyệt cũng thể cảm nhận bờ đang tập trung ngày càng nhiều , ồn ào náo nhiệt, họ đang tìm .
Thời Nguyệt từ trong lòng Lục Khả trôi , nhưng cô vẫn cuộn tròn như cũ, chiếc đuôi cá màu vàng gần như bao quanh cơ thể cô, cô chìm giấc ngủ sâu.
Lục Khả nhẹ nhàng bơi quanh cô vòng tròn, cứ thế lặng lẽ canh giữ.
Ánh sáng ban ngày thể chiếu xuống , nhưng Lục Khả thể ước lượng thời gian, tiến gần nhân ngư vàng kim, thấy cô chân mày giãn , bèn vươn tay ôm lấy cô, nhanh ch.óng bơi lên mặt nước.
Luồng nước ngầm do đuôi cá cuộn lên khiến đàn cá dám gần, nhanh ch.óng bơi tán loạn.
Lục Khả đưa Thời Nguyệt vòng qua bãi biển ngoài rìa nhất, lặng lẽ lên bờ, mái tóc dài chấm eo và váy của đều ướt sũng, nhưng chỉ trong chớp mắt, liền biến thành bán khô, mà Thời Nguyệt trong lòng, khoảnh khắc rời khỏi mặt nước, liền vô ý thức hong khô quần áo và tóc tai.
Lục Khả cẩn thận chỉnh sửa váy áo cho cô, liền thấy đám đông đổ xô về phía .
"Có họ ?"
"Là hai cô gái !"
Những chạy tới tấp nập, cả nhân viên đội cứu hộ, cũng dân gần đó, chen chúc vây quanh hai .
"Không chứ? Các cháu chạy thế?"
"Đừng nghĩ quẩn nha?"
"Tìm các cháu cả đêm đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-373.html.]
"Đừng bọn trẻ sợ, các cháu chứ?"
Lục Khả bỗng chốc đối mặt với nhiều như , vô thức về phía Thời Nguyệt, nhưng cô vẫn đang ngủ.
Người bên cạnh nhận xong cũng tự chủ mà hạ thấp giọng, quan tâm hỏi: "Cô thế?"
Lục Khả: "Ngủ ."
"..."
Mọi rõ ràng tin, chủ yếu là sắc mặt Thời Nguyệt quá nhợt nhạt, hơn nữa bác tài xế khi báo cảnh sát còn tinh thần cô vẻ , giờ hai trốn ở gần đây một đêm, trong mùa đông đại hàn mà mặc phong phanh thế , thể ?
"Cháu , rốt cuộc hai đứa trốn ở ? Liên lạc với phụ thế nào?"
Đội trưởng đội cứu hộ cởi áo khoác của , đắp lên Thời Nguyệt.
Lục Khả tránh né, gật đầu với họ : "Không , chúng cháu về nhà ."
Nói xong, cất bước định .
Mọi thấy hai thực sự kỳ quái cũng yên tâm, cuối cùng vẫn là đội trưởng đuổi theo, lái xe đưa hai về.
Trên đường Thời Nguyệt tỉnh một chút, vội vàng giải thích tình hình với đội trưởng: "Chúng cháu chỉ là chụp vài tấm ảnh đăng lên mạng thôi, kết quả mệt quá nên tùy tiện tìm một chỗ ngủ , thật xin ạ."
Lục Khả lẳng lặng liếc cô, dường như cảm thấy cô lợi hại, mở miệng là bịa chuyện ngay.
Thời Nguyệt đối diện với ánh mắt , suýt chút nữa bật . Đứa trẻ quá thật thà, chắc chắn giống như khúc gỗ , ứng phó với họ thế nào.
Phía đội trưởng lời Thời Nguyệt xong, căn bản hề nghi ngờ, dù hai cô gái thực sự xinh , vả ông thấy quá nhiều đứa trẻ trẻ trung xinh vì để chụp một tấm ảnh mà luôn đặt vòng nguy hiểm.
Thế là suốt cả đoạn đường tiếp theo, đội trưởng đều giáo huấn hai .
Thời Nguyệt một câu là "", hai câu là "", đó chống nổi ngủ mất, đến lượt Lục Khả gật đầu đáp .
Đội trưởng hài lòng với thái độ của hai , khi Lục Khả đưa Thời Nguyệt xuống xe, đưa một viên đá trong suốt lấp lánh cho đội trưởng, một câu: "Nhặt ở bờ biển ạ, cảm ơn chú."
Đội trưởng tự nhiên nhận lấy, chất phác: "Chỉ cần các cháu đừng nghĩ quẩn nửa đêm mạo hiểm nữa là ."
Nhìn hai rời , đội trưởng mân mê viên đá trong suốt đó, càng càng thấy thứ hiếm lạ, thế là giữ .
Hai về đến phòng thuê, trời sáng rõ, Lục Khả đặt Thời Nguyệt bồn tắm để ngâm nước, tình trạng của cô hơn nhiều, ít nhất sẽ còn đau đến mức lăn lộn nữa.
Khoảng hơn mười giờ, sự tĩnh lặng của căn phòng thuê phá vỡ!
"Thời Nguyệt!" Cừu Dịch dùng lực đập cửa, nhưng mãi nhận phản hồi, đoán chừng là ai ở nhà.
Anh mải mê gây rắc rối cho Cừu Lâm, mấy ngày nay ngó ngàng gì đến cô, kết quả cô cũng hề liên lạc với lấy một .
Trong lòng tự nhiên thoải mái.
Anh định rời , cánh cửa đột nhiên mở , khuôn mặt Thời Nguyệt lộ , giọng mệt mỏi: "Gì ?"