Cừu Dịch liếc mắt , tên Béo lập tức thu tay vẻ sợ hãi.
Tâm trạng của Cừu thiếu dạo dường như càng thêm thất thường.
Còn lên đến tầng bốn, một mùi nồng nặc xông tới, đập mắt là sơn đỏ đầy đất, cùng với dòng chữ cửa: "Đồ hèn hạ thích màu"!
Sơn đỏ khó tẩy sạch, huống chi còn đổ đầy một đất, bên vứt bừa bãi vài miếng bìa carton, cứng nhắc lót thành một con đường, đó dấu chân dẫm qua.
"Đứa nào ?" Cừu Dịch lườm mặt đất lộn xộn lên tiếng.
Tên Béo run cầm cập: "Xin... xin Cừu thiếu, thấy Dư Thời Nguyệt kiêu ngạo quá nên ... ..."
Hắn xong, Cừu Dịch giơ chân đá một phát . Tên Béo cứ thế lăn xuống cầu thang, ngã sưng mặt sưng mũi, còn quỳ xuống xin : "Xin , là tự ý !"
Cừu Dịch thèm để ý đến , vì cánh cửa phía mở .
Hắn ngẩng đầu , dẫm lên miếng bìa carton bẩn thỉu bước lên.
"Dư Thời Nguyệt, đừng giả thần giả quỷ ở đây với tao."
Hắn cứ như tay , vẫn dùng chân đá cửa. Hôm nay đến đây là mục đích, nhất định lột quần tên mặt trắng xem cho bằng .
Nghĩ đến điểm , liền cảm thấy hưng phấn.
Vừa bước , thấy là Lục Khả đang chắn mặt.
Ánh mắt lướt qua cô , cuối cùng dừng Thời Nguyệt cách đó vài bước, mỉa mai : "Lúc nào cũng để con gái mặt, mày vẫn thừa nhận mày là một thằng hèn ?"
"Đã đến thì bảo của dọn dẹp cái cửa cho ." Thời Nguyệt nhàn nhạt , vỗ nhẹ cánh tay Lục Khả.
Lục Khả mím môi, né sang một bên, cố gắng giảm bớt sự hiện diện của , nhưng luồng hắc khí thực sự khiến khó lòng phớt lờ.
Cừu Dịch xong, như Thời Nguyệt : "Cũng là , nhưng mà..."
Giọng dừng một chút, mang theo đầy ác ý. Ánh mắt quét qua chiếc sơ mi cài kín cổng cao tường và chiếc quần dài màu đen của Thời Nguyệt, tiếp: "Mày cởi quần áo cho tao xem ."
Một câu của khiến đám đàn em ngoài cửa sững sờ.
Thời Nguyệt và Lục Khả đều chút biểu cảm.
"Anh bệnh nặng gì đấy? Anh định so kích cỡ với ?" Thời Nguyệt .
Cừu Dịch gì từ gương mặt Thời Nguyệt, tự giác lạnh mặt, nghiêng đầu, ác ý : "Cũng là thể, để tao xem xem mày 'nhỏ' đến mức nào."
Hắn càng càng hưng phấn, nơi đáy mắt là sự điên cuồng như thú dữ mất kiểm soát. Hắn bước tới một bước, tóm c.h.ặ.t lấy cổ áo sơ mi của Thời Nguyệt.
Thời Nguyệt nhíu mày ngăn cản, nhưng vẫn lực đạo mạnh bạo của kéo đến mức kiễng chân, cơ thể mất thăng bằng, một chiếc cúc áo ở cổ đứt tung!
Lục Khả động đậy, hắc khí càng thêm nồng đậm và lạnh lẽo.
Thời Nguyệt nắm c.h.ặ.t cổ áo lùi phía , lưng tựa bức tường loang lổ. Cừu Dịch ép tới theo, bàn tay như kìm sắt đóng đinh vai cô lên tường, bàn tay tiếp tục xé chiếc sơ mi trắng sạch sẽ.
"Xoẹt ——"
"Cừu Dịch..."
Cùng với tiếng vải rách thanh thúy, tai Cừu Dịch cũng vang lên một tiếng gọi hoảng loạn và mềm mại. Không giống như giọng trung tính khàn thường ngày, giọng rõ ràng là của con gái.
Đồng t.ử Cừu Dịch giãn , trong tầm mắt hạ xuống, thấy những dải vải quấn quanh... giữa những mảnh vụn của chiếc sơ mi xé rách của đối phương.
Trong khoảnh khắc đó, hàng ngàn suy nghĩ ập đến trong đầu . Hắn nghiêng che khuất mặt, đầu gầm lên với mấy tên đàn em đang chạy phía : "Cút hết ngoài!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-363.html.]
"Rõ!"
Bọn chúng dám nán , dù kích động và tò mò đến thì lúc cũng nhanh ch.óng lui , khép hờ cửa .
Cừu Dịch đầu Thời Nguyệt một nữa, cô cẩn thận giữ c.h.ặ.t quần áo của , cũng trốn cửa phòng.
Đôi mắt chứa đầy phẫn nộ, Thời Nguyệt gọi một tiếng: "Lục Khả."
"Rắc rắc..."
Lục Khả xoay cổ sang trái sang , trong chớp mắt xông lên tấn công từ phía Cừu Dịch!
Cô đợi khoảnh khắc lâu lắm !
Mọi tâm trí của Cừu Dịch đều đặt Thời Nguyệt, lúc liền đ.á.n.h cho rạp xuống đất.
Sức lực của Lục Khả dường như tăng lên ít, đòn đ.á.n.h khiến lưng Cừu Dịch như vỡ vụn!
Hắn thấy Thời Nguyệt bước , từ kẽ răng rặn tên cô: "Dư Thời Nguyệt, mày rốt cuộc..."
đợi xong, Thời Nguyệt giơ chân giáng thẳng !
Qua cánh cửa khép hờ, năm tên đàn em thấy tiếng cơ thể va đập truyền từ bên trong, thấp thoáng còn thấy tiếng méo mó và âm u của Cừu Dịch.
"Chuyện gì ?"
"Cừu thiếu đ.á.n.h như , liệu đ.á.n.h c.h.ế.t ?"
"C.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi, nhà Cừu thiếu giải quyết mà..."
...
Trong phòng, Cừu Dịch vật vã bất lực sàn nhà, khóe miệng nhếch lên, rỉ vệt m.á.u, xương gò má bầm tím.
Hắn vẫn , đáy mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ rực: "Dư Thời Nguyệt, bí mật của mày tao phát hiện ?"
Dư Thời Nguyệt quả nhiên là con gái!
Nếu cô sẽ phản ứng lớn như !
Thời Nguyệt khoanh tay, giơ chân dẫm lên , dùng lực thật mạnh, giọng thanh lãnh truyền tới: "Ai sẽ tin lời ?"
Đồng t.ử Cừu Dịch rung động một hồi, nụ khóe miệng cứng đờ trong chốc lát tiếp tục mở rộng. Hắn dường như cảm nhận đau đớn cơ thể, l.i.ế.m vệt m.á.u môi nuốt xuống, nếm trải mùi m.á.u tanh của chính .
Một luồng xung động và vui sướng rõ lý do gần như mờ lý trí của .
Bây giờ cô còn che giấu nữa, giọng của cô, giọng của một cô gái.
Chẳng trách cô ngủ cùng Lục Khả, vì cả hai đều là con gái mà!
Con quỷ trong lòng Cừu Dịch cũng lúc phát tiếng thét ch.ói tai đầy sảng khoái. Dư Thời Nguyệt là con gái, thì điều lo lắng còn tồn tại nữa.
Hắn là bình thường.
Ánh mắt khóa c.h.ặ.t gương mặt tuyệt mỹ , lẩm bẩm: " , ai sẽ tin chứ?"
Thời đại mà vẫn còn giả trai, đúng, chứng minh thư của Dư Thời Nguyệt đều hiển thị là nam giới.
Vậy thì phận của Dư Thời Nguyệt là thật giả? Cô đang che giấu điều gì?