MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 350

Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:03:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Anh trai, chuyện gì ? Ồn quá..." Đôi mắt Thời Nguyệt nửa nhắm nửa mở mơ màng, hàng mi dày rủ xuống, còn mang theo vẻ thẫn thờ khi mới tỉnh dậy.

 

Độ cong nơi khóe môi An Lâm Ngũ thu , cúi đầu nghiêng mặt, ngậm lấy bờ môi hé mở của cô.

 

Dáng hình của đủ để che chắn cho cô, nhưng đang gì thì Dịch Thiên Hạo thể cảm nhận , nhất thời một luồng cảm giác bất lực như một ngọn núi lớn đè c.h.ặ.t lấy , tài nào gượng dậy nổi nữa.

 

"Rầm!"

 

An Lâm Ngũ đẩy Thời Nguyệt trong phòng, đóng cửa .

 

Thời Nguyệt hôn đến mức nhũn cả chân, thấy , "Không gì, chỉ là một con ruồi bay tới thôi."

 

Vẻ mặt giả vờ phong đạm vân khinh, nhưng lời là nghiến răng nghiến lợi mà thốt .

 

Lòng đố kỵ thật mạnh, cũng thật sự ghen.

 

Thời Nguyệt xương tựa lòng , ngẩng đầu c.ắ.n lấy yết hầu , một lúc lâu thấy nhịp thở của nặng nề hơn, cô mới buông , khẽ , "Anh trai, em thích , yêu , tương lai gả cho , đáp án , hài lòng ?"

 

Yết hầu mang theo vết răng tiếp tục chuyển động, đôi mắt đen của An Lâm Ngũ cảm xúc đổi mấy , ánh sáng lấp lánh, cuối cùng vác cô lên về phía phòng ngủ, giọng khàn khàn đầy ý vị dụ dỗ, "Hôm nay tiếp tục xin nghỉ , sẽ với đạo diễn Nghiêm."

 

Thời Nguyệt: "..." lầm , trêu chọc quá đà.

 

Chương 122 Làm xanh trong giới giải trí 22

 

Khi Thời Nguyệt và An Lâm Ngũ xuất hiện ở phim trường, nhận là một màn ngó đầy bát quái và mập mờ, đây nhân viên đoàn phim chỉ dám bí mật xem hai tương tác, giờ họ công khai, liền còn kiêng dè gì nữa, đôi khi thậm chí còn trêu chọc một phen.

 

Tính tình của Thời Nguyệt là điều mà trong đoàn phim đều công nhận, tiền đề nhân duyên như , chuyện tình cảm tự nhiên cũng nhận sự chúc phúc của .

 

Ngay cả An Lâm Ngũ, cảm giác tồn tại còn mạnh hơn cả đạo diễn Nghiêm, khi yêu đương với Thời Nguyệt, xung quanh dường như thêm một lớp filter dịu dàng, khiến còn lùi xa ba thước nữa.

 

Mùa đông giá rét, trong con hẻm nhỏ hẹp và dài, dường như chỉ thấy một tia sáng trời, của đoàn phim chen chúc chật kín.

 

Thời Nguyệt mặc áo phao trắng, dặm lớp trang điểm xong liền tới mặt đạo diễn Nghiêm.

 

Đạo diễn Nghiêm suy nghĩ một lúc, chỉ bức tường lốm đốm, với cô, "Nguyệt Nguyệt, em tựa đây , hút t.h.u.ố.c ? Giả vờ một chút cũng , góc máy ở bên cạnh em..."

 

Thời Nguyệt thủ vai nữ chính trong Vạn vật hấp dẫn, xuất hiện là một học sinh hư danh tiếng ở trường, trong phim cô và chị phản diện giả vờ dịu dàng tri thức sự đảo ngược lớn về tính cách, tuyến tình cảm chị em của hai cũng đáng xem.

 

Người chị đố kỵ với em gái, âm thầm dùng đủ thủ đoạn hủy hoại danh tiếng của cô, em đối mặt với áp lực lớn từ cả bên trong lẫn bên ngoài nên ngày càng tự kỷ, cho đến khi kéo một vụ án g.i.ế.c trong nhà vệ sinh nữ, cô bắt đồn cảnh sát và cũng c.h.ế.t ở đó, đợi cô tỉnh thì về bên ngoài nhà vệ sinh nữ, từ đó cô rơi vòng lặp bảy ngày, còn quen nam chính là một cảnh viên nhỏ...

 

Giai đoạn đầu, cảm giác mà em gái mang chỉ sự suy sụp và u ám, để xây dựng hình tượng , đạo diễn Nghiêm cẩn thận, kịch bản thêm bớt, sửa đổi đủ kiểu, chỉ sợ cuối cùng sẽ qua kiểm duyệt.

 

Cảnh hiện tại cũng là đạo diễn Nghiêm tạm thời thêm , qua lời mô tả của ông, Thời Nguyệt đại khái đó là cảm giác gì.

 

Cô nghịch hộp t.h.u.ố.c lá trong tay, lắc đầu , "Em hút t.h.u.ố.c lắm, đạo diễn Nghiêm, để em nghiên cứu một chút ."

 

Ngay đó cô liền tìm thấy An Lâm Ngũ trong đám đông.

 

Hai rời khỏi đại đội quân, rẽ một con hẻm nhỏ ẩm ướt và lạnh lẽo hơn, chân nhiều đồ vật linh tinh, kẽ tường còn mọc cỏ dại và rêu rõ tên, lạnh ẩm ướt cứ thế chui tọt cổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-350.html.]

 

Thời Nguyệt cũng đội mũ lên mới ngăn cái lạnh đó, nhưng giọng vẫn mang theo một tia run rẩy, "Anh trai, dạy em hút t.h.u.ố.c ~"

 

"Không cần hút thật ." An Lâm Ngũ siết c.h.ặ.t bàn tay lạnh mềm mại trong tay, mở miệng, "Giả vờ là ."

 

Thời Nguyệt dừng bước, lấy bật lửa và hộp t.h.u.ố.c trong tay , nghiêm túc , "Làm mà giả vờ chứ? Nữ chính hút t.h.u.ố.c mà."

 

Cô học theo dáng vẻ thường ngày của , bật một điếu t.h.u.ố.c, kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa, cái trầm mặc của , ngậm điếu t.h.u.ố.c giữa răng.

 

chuyện, giọng trở nên triền miên và mềm mại, các chữ cũng trở nên dính dấp, giống như bọc mật đường , "Anh trai, châm giúp em?"

 

Giấy t.h.u.ố.c lá môi cô chạm , ướt át, dính một lớp son bóng mỏng.

 

Nhịp thở của An Lâm Ngũ chậm , đây bao giờ chú ý đến chi tiết như , giờ đây thậm chí còn thế điếu t.h.u.ố.c đó, cô ngậm lấy.

 

Một tiếng "tách" nhẹ vang lên.

 

Mắt thấy ngọn lửa sắp châm cháy điếu t.h.u.ố.c, giây tiếp theo, đỉnh đầu Thời Nguyệt gõ một cái, cùng lúc đó, điếu t.h.u.ố.c trong miệng cô một bàn tay rút .

 

Cô hít một , đưa tay ôm lấy trán, oán trách mở miệng, "Anh trai, đ.á.n.h em gì..."

 

An Lâm Ngũ cầm điếu t.h.u.ố.c trong tay, lạnh lùng hừ một tiếng, "Học cái gì học, bảo em bộ tịch chút thôi, còn châm t.h.u.ố.c? Muốn ăn đòn?"

 

Thời Nguyệt ngẩng đầu dáng vẻ hung dữ của , "Thế chẳng lẽ đây ..."

 

"Em xem bây giờ còn chạm ?" Giọng trầm xuống, "Chỉ với cái thể chất của em mà còn hút t.h.u.ố.c, mười cái phổi cũng đủ cho em phá hoại ."

 

"..." Thời Nguyệt nghẹn lời, khi cai t.h.u.ố.c, nhắc đến chuyện hút t.h.u.ố.c, đúng là tình thật đấy!

 

"An Lâm Ngũ." Cô mím mím môi, ánh mắt rơi mặt , ngữ khí rõ ý vị, "Bây giờ coi em là em gái, là bạn gái?"

 

"Còn ?" An Lâm Ngũ nâng cằm cô lên, hôn một cái lên đôi môi hồng nhuận mà sớm thèm , "Ai đối xử với em gái như thế ?"

 

Khóe môi Thời Nguyệt nở nụ , cảm giác âm u, "Không trai em, tại quát em? Bạn trai nhà ai hung dữ như ?"

 

"..." Không ?

 

An Lâm Ngũ bỗng nhiên thấy chột , nhất thời nên lời.

 

Thời Nguyệt tiến lên một bước, đẩy mạnh n.g.ự.c một cái, "Anh còn chuyện với em như nữa là em sẽ giận đấy!"

 

Giống như chú mèo nhỏ , giơ nanh múa vuốt, đáng yêu chịu nổi.

 

An Lâm Ngũ dứt khoát tựa tường, cũng "quỳ" nhanh, "Xin , sẽ sửa."

 

Thời Nguyệt: "..."

 

Nhận nhanh như , cô còn kịp phát huy xong.

 

 

Loading...