“Cô dám phát tán ngoài ?” Tống Phán Phán dùng đôi mắt cô , hỏi ngược .
Tiểu Từ lúng túng : “Vừa nãy Lily đó thấy em...”
Cho nên bây giờ nếu mạng xuất hiện tin tức kỳ lạ gì, mũi dùi đều sẽ chỉ thẳng về phía cô .
Tống Phán Phán hỏi tiếp: “Có rõ là chuyện gì ?”
Tiểu Từ lắc đầu: “Bên trong xảy chuyện gì thì , lúc Trần tổng đó rời sắc mặt tệ, Thời Nguyệt lẽ đắc tội với ông , còn ... Dịch Thiên Hạo cũng ở đó.”
“Cứ coi như chuyện từng xảy .”
“ Thời Nguyệt đó quá đáng ghét, cô lấy lòng khác, em thấy Nghiêm Niên hình như tư tình với cô !”
Tống Phán Phán cảnh cáo: “Đừng nữa, ở bên ngoài hãy chú ý cái miệng cho .”
Tiểu Từ liếc sắc mặt cô , gật đầu giữ im lặng.
——
“Chuyện là như , Tiểu Từ đó chạy mất, em dám chắc chắn cô chính là trộm ảnh!” Trước cửa thang máy, Lily kể sống động những chuyện xảy .
Nghiêm Niên bên cạnh lắng , lông mày nhíu c.h.ặ.t, cũng gì.
Lời đáng sợ, hiện tại nhiều tài khoản marketing mạng chỉ dựa một tấm ảnh là thể não bổ đủ loại câu chuyện, cư dân mạng đa khả năng phân biệt, xem nhiều liền tưởng là thật.
Bữa tiệc tối nay vốn nên , Trần tổng đó cứ khăng khăng đòi gặp mặt, còn đặt địa điểm ở khách sạn, ông mới đưa Lăng Chí và Thời Nguyệt xuống, thuần túy coi như ăn một bữa cơm.
Còn về sự xuất hiện của Dịch Thiên Hạo và An Lâm Ngũ, cũng thật sự là trùng hợp, ông chỉ thuận miệng nhắc tới, bọn họ liền sẵn tiện ghé qua.
“Tiểu Từ theo chị Phán Phán lâu như , cũng uy lực của dư luận, chắc sẽ cố ý chụp trộm , càng đừng đến việc phát tán ảnh.” Thời Nguyệt trông chẳng vẻ gì là lo lắng, còn dịu dàng trấn an Lily đang đầy phẫn nộ.
Nghiêm Niên gương mặt bình tĩnh của cô, trong lòng thầm thở dài, một tâm hồn thuần khiết như , nếu bảo vệ, chắc chắn khi bước chân giới giải trí nuốt chửng đến xương cũng còn.
Chính vì sức ảnh hưởng của dư luận, một sẽ tùy ý lợi dụng điểm , Tống Phán Phán hiện tại... phần nóng nảy, ông cũng chắc cô thể chuyện gì.
thể khẳng định là, việc Tiểu Từ xuất hiện gần bao sảnh là một sự tình cờ.
“ sẽ nhắc nhở Phán Phán một chút, yên tâm , bữa tiệc hôm nay cũng chẳng gì khuất tất.” Ông với Thời Nguyệt như một lời hứa hẹn.
Thời Nguyệt thẹn thùng : “Đây là đầu tiên em tham gia bữa tiệc như thế , đa tạ chiếu cố, nhưng vẫn là gây phiền phức cho , hy vọng sẽ kết quả nào.”
“Cái đó thì , cô cứ coi như đến ăn một bữa cơm là .” Nghiêm Niên rõ ràng tạo quá nhiều gánh nặng cho cô.
Thời Nguyệt gật đầu.
Sau khi Nghiêm Niên khỏi, An Lâm Ngũ liền kéo vali tới.
Nghe thấy Lily vẫn còn lải nhải chuyện của Tiểu Từ, mở miệng hỏi: “Ai là Tiểu Từ?”
“Trợ lý của Tống Phán Phán.” Lily đáp.
An Lâm Ngũ: “Ừm, .”
Thời Nguyệt thấy ngữ điệu và giọng quen thuộc đó của , thầm mặc niệm cho Tiểu Từ một giây.
Bữa cơm hôm nay, nửa ăn cũng coi như vui vẻ, nhưng Trần tổng đó thật sự cô thấy ghê tởm, nay Tiểu Từ trộm, cũng chẳng chuyện quang minh chính đại gì cho cam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-338.html.]
“Nguyệt Nguyệt, em còn chút việc, xin phép ngoài một lát~” Lily bóng dáng hai sóng đôi, vội vàng tìm một cái cớ chuồn .
“Anh tới đây, Nghiêm Niên đặt phòng cho ?” Trong thang máy, thần tình của Thời Nguyệt đầy vẻ tin.
“Không .” An Lâm Ngũ tư thế lười nhác tựa lưng vách thang máy, đôi mắt đen cực kỳ nhạy bén rơi mặt gương phía hai , ánh đèn trắng lạnh, thần sắc của vài phần ấm áp, : “Bố bảo mang nhiều đồ ăn cho em.”
“Hửm? Là gì ?”
Giọng Thời Nguyệt cao lên, ánh mắt về phía chiếc vali màu đen bên cạnh .
Cô mà, mang cái vali to như ! Hóa là mang đồ ăn cho cô!
“Về xem.”
Theo tiếng của dứt xuống, cửa thang máy cũng mở , hai trở về phòng suit của Thời Nguyệt.
Đãi ngộ của đoàn phim vẫn , khách sạn năm , sạch sẽ và thoải mái.
Cửa đóng , Thời Nguyệt còn kịp xem vali của An Lâm Ngũ, thắt lưng cô một cánh tay mạnh mẽ quấn lấy, đó tầm đảo lộn, cô bế bổng lên!
Con ch.ó lớn bắt đầu phát điên, chớp mắt một cái, cô đặt xuống giường, giống như một vật cát tường, vây hãm trong gian nhỏ hẹp l.ồ.ng n.g.ự.c.
“Kéo đen ?” An Lâm Ngũ bắt đầu tính sổ cũ.
Mái tóc ngắn cọ cổ cô, khiến cô cảm thấy ngứa, cô dùng giọng điệu mềm mỏng, mở miệng : “Đâu kéo đen ? Em chỉ là sợ quá nhớ , sẽ nhắn tin cho 24 giờ mỗi ngày thôi.”
“Vì sợ quá nhớ , nên mới kéo đen ?”
“Ừm.”
“...” An Lâm Ngũ nghẹn họng, tin câu .
Thậm chí trong lòng nảy sinh khoái cảm kỳ lạ.
Anh nhếch môi, hai tay nâng lấy mặt cô, ép cho gương mặt mềm mại biến hình: “Người đang ở đây , em nhớ như , mà chút biểu hiện nào ?”
“Biểu hiện gì?” Miệng cô ép đến chu , chuyện cũng lưu loát: “Anh đè lên em, em động đậy nha.”
Sau khi xong, ôm lấy vòng eo thon xoay , biến thành ngửa, còn cô buộc bò lên , tựa như một con mồi nhỏ bụng dã thú hóng mát, cũng , chỉ thể ngoan ngoãn .
Hai tay cô khẽ chống l.ồ.ng n.g.ự.c , cúi đầu sát tới, hôn nhẹ một cái lên cằm , dè dặt ngoan ngoãn, tiếp xúc nhẹ nhàng như lông vũ, ngọt ngào như mật đường.
“Được chứ?” Cô hỏi.
Yết hầu An Lâm Ngũ lên xuống, trong đôi mắt đen lửa sáng nhảy nhót, gần như thiêu đốt ngoài, chỉ là thần tình lộ vài phần nhẫn nhịn: “Chưa .”
“...” Thế là cô cúi đầu hôn thêm một cái.
“Chưa đủ.”
“...” Lại hôn thêm nữa.
“Chưa đủ.” Anh cũng chủ động, chỉ cô chằm chằm, ôm c.h.ặ.t lấy cô .
Thời Nguyệt đưa tay vỗ một cái lên vai , dứt khoát ườn : “Mệt , thèm hôn nữa.”