MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 317

Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:00:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không ...” Dịch Thiên Hạo giấu cảm giác xao động mơ hồ, đó thẳng thừng : “An Thời Nguyệt, cô thể lên mạng giải thích một chút , chúng là do tính cách hợp, chia tay trong hòa bình. Hơn nữa, cô căn bản từng thích , cô thích luôn là An Lâm Ngũ, ?”

 

“Cô chỉ coi là thế mà thôi.”

 

Anh gần như nghiến răng nghiến lợi câu , nhưng bây giờ cả mạng đều coi là tra nam, ngay cả Tống Phán Phán cũng nghi ngờ tình cảm của , tưởng coi cô là thế của An Thời Nguyệt...

 

“Thiên Hạo, thể nghi ngờ như chứ? Lúc thích là thật lòng thích, lúc chia tay cũng dứt khoát nhanh ch.óng.”

 

Thời Nguyệt xong, Dịch Thiên Hạo im lặng một lúc, nên lúc cô ở bên là thật lòng thích ? Vậy chuyện của cô với An Lâm Ngũ là thế nào?

 

Lúc Thời Nguyệt lên tiếng: “... Thiên Hạo, ngờ quên , còn vì theo đuổi Tống Phán Phán. Tuy nhiên nếu hai thực sự ở bên thì cũng xứng đôi, hiện tại thích , hãy dũng cảm theo đuổi .”

 

“Không chuyện đó!” Dịch Thiên Hạo vội vàng phản bác.

 

“Ừ, .” Giọng điệu Thời Nguyệt lệ.

 

Giọng Dịch Thiên Hạo thô kệch, tiếp tục giải thích: “An Thời Nguyệt, cô cái quái gì chứ! vì cô mà thích Tống Phán Phán——”

 

Tuy nhiên lời của còn gào xong, bên cúp điện thoại .

 

Tiếp theo nhận tin nhắn đối phương gửi tới: Chuyện mới lắng xuống thì đừng gây dư luận công chúng nữa, chuyện dừng ở đây, ngoại trừ quan hệ công việc thì đừng liên lạc với nữa, yêu cũ vẫn nên trong danh sách đen thì hơn.

 

“An Thời Nguyệt!”

 

Dịch Thiên Hạo gọi một nữa nhưng bao giờ gọi nữa!

 

Tức đến đau phổi!

 

Xong một cuộc điện thoại, trái tim như nhào nặn chơi đùa, tâm trạng thăng trầm, Dịch Thiên Hạo mất hết sức lực ngã xuống sofa, nghiến răng nghiến lợi thốt cái tên “An Thời Nguyệt”.

 

——

 

Sau khi Thời Nguyệt kéo Dịch Thiên Hạo danh sách đen, yên tĩnh mấy ngày, Doãn Phương với cô rằng vài tài nguyên trong tay nghệ sĩ mới trướng Tống Phán Phán cướp mất.

 

Doãn Phương tuy xót xa nhưng vẫn an ủi Thời Nguyệt, đó là cuộc đấu đá giữa Trình Thư Nhã và Tống Phán Phán, cô cần xen .

 

Hiện tại công ty Chính Lâm hợp tác với Trình Thư Nhã tuy còn trẻ nhưng các mối quan hệ và tài nguyên rộng, thủ đoạn PR điêu luyện. Mà Tống Phán Phán dựa dẫm công ty lâu đời lớn mạnh, hai bên đấu đá , bên nào chiếm ưu thế của bên nào.

 

hành động của Tống Phán Phán coi là sự trả thù đối với Thời Nguyệt, khiến cô mất ít duyên qua đường.

 

Mà Thời Nguyệt trở thành kẻ hại trong mắt công chúng, là một kẻ đáng thương tiền bối chèn ép dữ dội.

 

Tất nhiên, trong ngành mới , cô thực , tài nguyên mất ở đây thì sẽ cướp từ chỗ khác. Đội ngũ cũng ngày càng chuyên nghiệp, một nhân viên PR thậm chí là trực tiếp từ công ty Chính Lâm chuyển qua.

 

Ai cũng thể , lưng cô sự hỗ trợ mạnh mẽ.

 

Trong thời gian Thời Nguyệt 《Tranh Tình》, xe bảo mẫu , trợ lý nhỏ cũng , tài nguyên thời trang càng hơn nhiều so với các tiểu hoa cùng thời, liên tiếp chụp sáu bìa tạp chí lớn.

 

An Lâm Ngũ còn đến thăm cô nữa, dường như đang bận việc gì đó.

 

Anh cũng thích nhắn tin trả lời, mỗi nhận tin nhắn của cô, sẽ trực tiếp gọi một cuộc điện thoại .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-317.html.]

 

với rằng yêu đương là mỗi ngày gửi cho một lời nhảm nhí hoặc nhãn dán biểu cảm.

 

Thế là cô nhắn tin cho , trả lời bằng đủ loại nhãn dán, đ.á.n.h lấy một chữ.

 

Thời Nguyệt tức đến mức thèm thèm đếm xỉa đến nữa.

 

Trực giác của cô sai mà, qua là yêu đương , lấy một tế bào lãng mạn nào, chỉ nghĩ đến việc lừa cô lên giường!!

 

Loại đàn ông cần gì chứ!

 

Cuối tháng Mười, Thời Nguyệt đóng xong phim của Trương Đại Sơn, đêm tiệc đóng máy, cô dẫn trợ lý nhỏ đến sảnh tiệc của khách sạn, liếc mắt một cái thấy An Lâm Ngũ bên cạnh Trương Đại Sơn.

 

An Lâm Ngũ hôm nay ăn mặc chỉnh tề, vui vẻ, hòa thuận với đạo diễn và nhà sản xuất.

 

Thời Nguyệt mới từ vài ngày , công ty môi giới Chính Lâm phần của An Lâm Ngũ, hèn chi tài nguyên của cô đến .

 

Ngay từ đầu cô chỗ dựa mà.

 

“Nguyệt Nguyệt đến !” Trương Đại Sơn thấy Thời Nguyệt liền vẫy tay với cô.

 

Thời Nguyệt hôm nay đặc biệt trang điểm, lớp trang điểm hoa đào mặt tươi tắn thanh tân, giống như khí chất của cô , ánh đèn pha lê, cả cô càng thêm rực rỡ.

 

An Lâm Ngũ đặt ly rượu xuống, tiến lên một bước nắm lấy tay cô, kéo cô xuống bên cạnh .

 

Trương Đại Sơn và nhà sản xuất mà sững sờ, đó hiểu ý, hỏi thêm gì.

 

Mối quan hệ giữa An Lâm Ngũ và An Thời Nguyệt hề đơn giản, Trương Đại Sơn nhận ngay từ đầu, nhưng đó mới An Thời Nguyệt là đứa trẻ nhà họ An nhận nuôi. Hiện tại xem , mối quan hệ giữa hai lẽ tiến thêm một bước nữa.

 

Còn về tình cảm của hai phát triển thế nào, đó là chuyện họ cần quan tâm. Thủ đoạn và các mối quan hệ của An Lâm Ngũ đáng gờm, An Thời Nguyệt cánh buồm, bản năng lực nghiệp vụ siêu quần, tương lai tươi sáng thể lường , họ nắm bắt thời cơ để hợp tác.

 

Thời Nguyệt uống rượu bàn tiệc, tất cả đều An Lâm Ngũ lẳng lặng cầm lấy, đổ miệng .

 

Những khác đều ăn ý coi như thấy cảnh .

 

“Nghe đạo diễn Trương , cảnh cuối cùng ngã ?” An Lâm Ngũ ghé tai Thời Nguyệt nhả chữ, nóng phả qua lẫn lộn mùi rượu: “Sao với ?”

 

Thời Nguyệt xong liền phân tâm một chút, nghiện t.h.u.ố.c lá nặng, là thói quen vướng từ thời thanh xuân, nhưng cô dường như cũng ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá nữa.

 

Cô gật đầu, khẽ : “Va đầu gối, nhưng , Lệ Lệ bôi t.h.u.ố.c cho em .”

 

Giọng cô dứt, tay đặt lên đầu gối cô, kéo vạt váy lên một chút.

 

Quả nhiên thấy vết bầm tím đầu gối của cô.

 

Anh buông vạt váy xuống, cách lớp vải nhẹ nhàng xoa bóp cho cô, ngoài miệng một cách đường hoàng: “Phải xoa cho tan m.á.u bầm.”

 

Mặc dù là động tác gầm bàn nhưng cứ để tay như mãi, lâu dần khác cũng sẽ chú ý thấy.

 

“Về em tự xoa.” Thời Nguyệt khẽ ho một tiếng, khuôn mặt trắng nõn mịn màng sự thẹn thùng nhuộm thành màu hồng, càng giống như những đóa hoa đào xinh cành ngày xuân.

 

 

Loading...