MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 302
Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:00:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Mới ký hợp đồng thôi, tớ vẫn tìm hiểu rõ thứ." Thời Nguyệt nhiều, ý của chị Phương là, hiện tại cô vẫn bất kỳ tác phẩm nào, nên cứ khoan hãy xuất hiện công chúng với phận nghệ sĩ, tránh gây sự phản cảm.
Cho nên chuyện cô ký hợp đồng cũng mấy .
Tưởng Tú Tú thái độ hờ hững của cô cho kích động: "An Thời Nguyệt, chứ, chẳng tớ chỉ đồng ý lời tỏ tình của Lưu Thượng thôi ? Cậu cần thù địch tớ như ? Nói chuyện cũng thành thật với tớ, cứ tìm cớ cớ nọ!"
Thời Nguyệt đầu , mặt đầy dấu hỏi: "Lưu Thượng là ai?"
Tưởng Tú Tú khoanh tay nhạo: "Đừng giả vờ nữa, Lưu Thượng của chuyên ngành kịch nghệ đấy!"
Nhắc đến chuyên ngành kịch nghệ, Thời Nguyệt liền chút ấn tượng: "Ồ, Lưu Thượng mà thời gian thường xuyên chặn tớ ở lầu để tỏ tình hả, tớ nhớ , hai xứng đôi."
Thời Nguyệt chỉ một câu thật lòng, nhưng Tưởng Tú Tú cảm thấy cô đang mỉa mai khác, hùng hổ sải bước tới, bộ n.g.ự.c cỡ D gần như đ.â.m sầm cô: "An Thời Nguyệt, cũng đừng năng mỉa mai, hai đứa tớ hiện giờ , ai bảo lúc đầu kiêu chi."
Thời Nguyệt: "..." Cậu những hiểu tiếng , mà còn lấy n.g.ự.c để hù dọa khác.
Hệ thống Trà Xanh: 【 Xoa xoa đầu, thế giới Nguyệt Nguyệt cũng cỡ D! 】
"Cho nên tớ chúc phúc cho hai ." Biểu cảm của Thời Nguyệt suýt chút nữa là nhịn .
Cô cầm quần áo nhà vệ sinh, thèm để ý đến Tưởng Tú Tú nữa.
Tưởng Tú Tú cứ kiên trì thôi, còn mấy gõ cửa, Thời Nguyệt giới thiệu quản lý cho .
Thời Nguyệt tắm xong , Tưởng Tú Tú còn vô tình lỡ lời: "Có gì mà giấu giấu giếm giếm, chẳng là ký với studio của Trình Thư Nhã ? là ích kỷ thật đấy, giúp đỡ bạn cùng phòng một chút cũng chịu."
Thời Nguyệt xong, ánh mắt về phía : "Vậy tớ giúp thế nào?"
Tưởng Tú Tú nhanh ch.óng tiếp lời: "Cậu giới thiệu quản lý của cho tớ là chứ gì, chị chỉ dắt một ? Điều kiện của tớ cũng thấy đấy, phong cách giống , cũng tồn tại chuyện tranh giành tài nguyên gì ."
"Cậu còn chị chỉ dắt một tớ cơ ?"
Ánh mắt Tưởng Tú Tú né tránh: "Tớ bạn diễn viên quần chúng kể thôi."
Thời Nguyệt gật đầu: "Vậy đợi tin , tớ mới đóng phim xong, chị Phương bảo tớ nghỉ ngơi."
Tưởng Tú Tú cũng hào phóng xua tay: "Được thôi, sớm báo tin cho tớ nhé."
"Được."
Tưởng Tú Tú hài lòng, xách túi lên uốn éo vòng eo rời .
Thời Nguyệt nhíu mày, những gì chẳng là quá nhiều ?
Cô theo bản năng về phía giường của Tưởng Tú Tú.
Kể từ khi thêm cái buff giác quan thứ sáu ở thế giới , cô luôn cảm thấy thần hồn nát thần tính, thỉnh thoảng sẽ theo bản năng đổi hành vi của để đạt kết quả tránh dữ tìm lành, cô cũng lúc nào cũng thể chú ý đến hành vi của .
Về ký túc xá ở mấy ngày nay, nào cô cũng theo bản năng chạy nhà vệ sinh để quần áo...
Cô về phía chiếc bàn bên cạnh giường của Tưởng Tú Tú, cũng vì nguyên nhân gì, đưa tay về phía bó hoa khô trong góc đó.
Sau đó cô chạm một vật màu đen nhỏ bằng ngón tay cái... camera mini.
Tưởng Tú Tú mới lên xe của Lưu Thượng, còn khỏi trường học nhận điện thoại của cố vấn học tập.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-302.html.]
Trong ký túc xá chật ních , quản lý ký túc xá và cố vấn học tập đang an ủi Thời Nguyệt đôi mắt đỏ hoe vì , bên cạnh là một vòng các bạn nữ tin chạy đến xem tình hình.
Tưởng Tú Tú nãy dự cảm, giờ thấy cảnh liền là chuyện gì, nhưng vẫn đang cố tỏ bình tĩnh: "Đây là... thế?" "Tưởng Tú Tú, em cái ?" Ánh mắt cố vấn học tập nghiêm nghị, trong tay đưa chiếc camera mini đó, vì trong lòng câu trả lời nên giọng điệu đầy sự chất vấn.
"Em ạ, em vốn ở ký túc xá, hôm nay chỉ là về lấy ít đồ thôi, Nguyệt Nguyệt, ở đây chỉ một ở, đây là đồ của chính chứ?" Tưởng Tú Tú liến thoắng : "Hơn nữa, tại nhiều ở đây thế , coi em là phạm nhân ?"
"Đây là camera mini, hiện giờ vẫn báo cảnh sát, Tú Tú, em thành thật với cô, rốt cuộc là em đặt ?"
Cố vấn học tập còn dùng tình cảm để khuyên nhủ.
Tưởng Tú Tú đương nhiên là ngoan cố đến cùng, kiên quyết thừa nhận: "Em gì hết, đồ cũng do em đặt, đừng cậy đông mà vu oan cho !"
"Không em thì còn thể là ai? Chẳng đặt mấy ngày nữa..."
"Trời ơi, nghĩ thấy đáng sợ quá, những gì !"
"Có là nên báo cảnh sát ?"
Các bạn nữ bên cạnh thi lên tiếng.
Thời Nguyệt gục lòng bác quản lý ký túc xá càng thêm thương tâm: "Oa oa oa oa!"
Cô chắc chắn trộm cảnh gì riêng tư, cho nên mới cố ý lớn chuyện , cho Tưởng Tú Tú một bài học.
Cậu dám trộm thì gánh chịu hậu quả.
"Em em !" Tưởng Tú Tú cũng lớn tiếng cãi , dáng vẻ như chịu oan ức lắm bằng.
"Vậy... báo cảnh sát nhé?" Bác quản lý ký túc xá thần sắc giận dữ, nhưng phân vân quyết định , dù chuyện ảnh hưởng đến danh tiếng của trường, rùm beng lên cũng ho gì.
"A!"
Bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng hét của các bạn nữ, tiếp theo đó là mấy tiếng kinh hô liên tiếp.
vẻ là sợ hãi mà là... kích động.
Tiếng động đó nhanh ch.óng áp sát phòng ký túc xá.
Thời Nguyệt nghi hoặc ngẩng mắt lên, xuyên qua tầm mờ ảo, liếc mắt một cái thấy An Lâm Ngũ bước .
Vừa nãy cố vấn học tập bảo cô liên lạc với nhà, cô chỉ gửi một tin nhắn mang tính hình thức cho An Lâm Ngũ, cũng trả lời, ngờ thể chạy đến nhanh như !
Có lẽ là tình cờ ở gần đây thôi.
Ký túc xá vốn dĩ nhỏ, khi An Lâm Ngũ bước , Tiểu Uông và hai đàn ông lạ mặt cũng bước , còn mấy chen , chỉ thể ở hành lang bên ngoài .
Mấy bạn nữ phòng bên cạnh xem náo nhiệt theo bản năng nép lưng bác quản lý ký túc xá, Tưởng Tú Tú cũng dọa cho nhẹ, đầu bọn họ.
"Xin hỏi là ai?" Cố vấn học tập cau mày lên tiếng.
An Lâm Ngũ chằm chằm Thời Nguyệt: "Người nhà."
"Vậy những khác... đây là ký túc xá nữ, cho phép nam giới ." Bác quản lý ký túc xá nghiêm túc .