MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 289
Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:00:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dịch Thiên Hạo giao diện điện thoại lạnh một tiếng: "An Thời Nguyệt, cô giỏi lắm..."
Chương 102 Làm xanh trong giới giải trí 02
Thời Nguyệt nỡ thực sự để An Lâm Ngũ rửa bát, ăn xong liền lén lén lút lút bê nồi và bát về phía nhà bếp.
Cô chỉ mải phía , để ý chân, lẽ vấp mép t.h.ả.m lật lên, cô thốt lên một tiếng, cả đổ ập về phía , nồi bát tay bỗng nhiên hất tung , đập xuống sàn nhà phát tiếng động lớn.
Cô cũng ngã nhào lên t.h.ả.m!
Cũng may cô còn khá linh hoạt, dùng tay chống một cái, nếu răng cửa của cô chắc sẽ gãy mất.
nước mì còn trong cái nồi nhỏ thì vương vãi khắp sàn, hai cái bát cũng vỡ tan tành, một bãi chiến trường.
"Tay chân vụng về quá..." Thời Nguyệt than thở xong, liền thấy tiếng bước chân truyền đến, đầu liền thấy An Lâm Ngũ cởi trần tới.
Trên vai của là một hình xăm đồ đằng dữ tợn rõ hình thù, lan dài đến tận eo, tay còn cầm quả tạ, má và n.g.ự.c thấp thoáng những giọt mồ hôi nóng hổi, hội tụ rơi xuống.
Vừa nhíu mày mím môi, thở quanh đáng sợ, rõ ràng là đang kìm nén cơn giận.
Thời Nguyệt cảm thấy giống như hình xăm , cô chằm chằm một cách hung ác, đó sẽ giơ quả tạ lên, giáng cho đầu cô một cái!
Ngay khi cô sợ hãi thu hồi tầm mắt, An Lâm Ngũ cúi , tay trái túm lấy chiếc áo nỉ cô, nhẹ nhàng nhấc bổng cô dậy.
Cô loay hoay một chút, vịnh chiếc ghế bên cạnh để vững, còn An Lâm Ngũ "cạch" một tiếng đặt quả tạ lên bàn ăn, cúi đầu thu dọn nồi nhỏ và bát vỡ, theo động tác của , cơ lưng rắn chắc đang phập phồng, móng vuốt của con quái vật vai cũng dường như đang chuyển động, thật đáng sợ.
"Em xin ..." Thời Nguyệt chằm chằm gáy đàn ông, lặng lẽ xoa xoa đầu gối của .
"Về phòng ở yên đó ." An Lâm Ngũ thèm đầu .
Thời Nguyệt thể yên tâm thoải mái về phòng, cô lấy chiếc khăn lau màu xám xịt treo ngoài ban công, xổm xuống bên cạnh , dùng khăn lau đè lên phần nước mì vương vãi sàn, giúp đỡ lau chùi.
Động tác của An Lâm Ngũ khựng , ánh mắt rơi chiếc khăn trong tay cô, khóe miệng giật giật, đầu tiên hướng ánh mắt về phía cô gái bên cạnh, một câu bật từ kẽ răng: "Đó là khăn rửa mặt của ."
Thời Nguyệt: ???
Đây là khăn rửa mặt? Chiếc khăn rửa mặt thủng lỗ chỗ ?
Tay cô khựng , mếu máo : "... Em xin ."
Đây là hiện trường " hổ c.h.ế.t" gì thế !
"Đồ ngốc." An Lâm Ngũ rốt cuộc nhịn , liếc mắt sang một cái, nhàn nhạt : "Tránh ."
Năm năm qua cũng mấy cơ hội chung sống, hai xa lạ với , hơn nữa cô em gái tâm lý sợ hãi đối với nhiều hơn, cho nên cũng sẽ cố gắng tránh mặt cô, hiện tại dù nóng nảy đến mấy, cũng sẽ phát tiết ngoài.
Nói là em, thực hai còn chẳng bằng lạ, câu với cộng chắc chỉ tầm hai mươi câu, hôm nay tiếp xúc coi như là nhiều .
Thời Nguyệt chiếc khăn mặt đất, chán nản dậy, mỗi bước chân đầu ba về phía phòng .
An Lâm Ngũ nhanh ch.óng thu dọn xong, chiếc khăn bẩn chịu nổi, vứt luôn thùng rác, xách một túi rác to ngoài.
Anh phòng.
Đợi đến khi chuẩn vệ sinh cá nhân, phát hiện tay nắm cửa phòng treo một chiếc khăn mặt màu hồng mới tinh, bên còn mác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-289.html.]
Anh sang căn phòng đối diện, cầm khăn mặt về phía phòng tắm.
Khăn mặt là đồ mới, nhưng luôn cảm thấy bên thoang thoảng một mùi hương ngọt ngào, giống như xịt nước hoa , nhíu mày, dùng nước nóng vò thật lâu mới thôi.
Thời Nguyệt đắp mặt nạ thật xinh , ngủ đến sáng, ngày hôm thức dậy, phát hiện khó khăn, hai đầu gối đều sưng đỏ, là do đêm qua ngã.
Cô lục tìm trong hộp t.h.u.ố.c, thấy dầu xoa bóp tan m.á.u bầm, nghĩ đến phía An Lâm Ngũ, thế là đến cửa phòng , gõ hai cái.
"Vào ." Bên trong truyền đến giọng trầm đục.
Thời Nguyệt ngẩn một lúc, mở cửa , An Lâm Ngũ dường như quần áo xong, vẫn đang bên giường.
"Anh trai, dầu xoa bóp tan vết bầm ?" Không trách cô nghĩ như , đón về nhà liền rời học trường võ, thường xuyên mang thương tích.
An Lâm Ngũ xong, đầu liếc đầu gối cô, đôi chân trắng trẻo mềm mại, hai vết bầm tím quả thực bắt mắt.
Sau đó vớ lấy một chai dầu gì đó, ném về phía cửa, lực tay cũng vặn, chỉ cần cô đưa tay là thể bắt chuẩn xác.
Tuy nhiên——
"Á." Chai dầu đó đập thẳng Thời Nguyệt, cuối cùng rơi xuống sàn nhà.
Cũng may là chai nhựa, nếu chắc chắn sẽ vỡ tan.
An Lâm Ngũ cau mày bộ dạng ngốc nghếch của cô, kịp gì thì đối phương nhanh ch.óng nhặt chai t.h.u.ố.c lên, nhỏ giọng một câu "Cảm ơn", mạnh bạo đóng cửa , cứ như tránh kịp .
khi mở cửa , thấy tay nắm cửa phòng treo một chiếc túi.
Trong túi là bánh mì nướng thơm phức và sữa.
Xem chừng là gọi đồ ăn ngoài.
An Lâm Ngũ kén ăn, bữa sáng giúp đỡ việc, cầm lấy túi đồ, chuẩn ngoài, bỗng nhiên nhớ đêm qua cô phim trường, thế là vội rời .
Thời Nguyệt quần áo xong , An Lâm Ngũ liền đề nghị đưa cô phim trường.
"Anh trai cũng việc ở bên đó ạ?"
Sau khi lên xe, Thời Nguyệt chủ động bắt chuyện, quyết tâm chung sống với .
"Ừ." Tuy nhiên phản ứng của An Lâm Ngũ lạnh nhạt.
Thời Nguyệt ngáp một cái, bắt đầu ngủ bù.
Phim trường thành phố Đông là căn cứ phim điện ảnh và truyền hình lớn nhất cả nước, xe dừng bộ phận phục vụ diễn viên phim trường, An Lâm Ngũ nghiêng đầu ở ghế phụ, vươn tay đẩy vai cô một cái: "Dậy ."
Ngay đó liền thấy cô gái dọa giật tỉnh dậy, vẻ mặt kinh hãi .
"..." An Lâm Ngũ mím môi đầu sang một bên, sắc mặt bỗng chốc càng tệ hơn, giọng cũng trầm xuống đầy âm u: "Đến nơi ."
Thời Nguyệt định thần , vội vàng tháo dây an , mở cửa xuống xe, khi đóng cửa, cô cúi ở ghế lái, nhỏ giọng : "Anh trai, phiền quá, đường cẩn thận ạ."
Gemini said