MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 287

Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:00:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc hai đại hôn, Internet rơi cuồng hoan, còn nguyên chủ sớm hóa thành một nắm tro bụi.

 

"An Thời Nguyệt, nước..." Giọng đàn ông giường ngày càng khàn đặc, thậm chí mang theo một tia bực bội.

 

Thời Nguyệt đến bên giường, giơ chân đá eo một cái, nhưng dùng lực mấy, lực đó giống như dùng tay vỗ , cô : "Thiên Hạo, em còn về trường lên lớp."

 

Sự oán hận trong lòng nguyên chủ hề nhỏ, tâm nguyện của cô là bước chân giới giải trí, khiến Dịch Thiên Hạo mãi mãi yêu.

 

Thực nguyên chủ tuy học đàn tranh nhưng cô từng nghĩ sẽ giới giải trí, điều cô học chính là điều cô yêu, đơn thuần như , nhưng trong hai tháng Dịch Thiên Hạo nổi tiếng biến mất , nguyên chủ căn bản tìm thấy , hai dường như ở hai thế giới khác .

 

Nguyên chủ thế giới đó điên cuồng, nhưng vẫn nảy sinh ý định bước , vì thể tìm thấy .

 

Người đàn ông giường khó khăn trở một cái, mái tóc ngắn màu nâu nhạt rối bù, mềm mượt và bóng bẩy như ống kính, gương mặt khi say rượu thể thấy ngũ quan tinh tế, nhưng vì thức đêm thời gian dài nên lỗ chân lông cũng hiện rõ, râu lún phún bên môi càng phá hỏng khí chất .

 

Dịch Thiên Hạo bên giường, hồi lâu mới dậy, nhíu mày : "Ra ngoài ."

 

Căn phòng vẫn trả, nhưng cũng lâu ở, mùi dễ ngửi chút nào.

 

Dịch Thiên Hạo phòng khách, lấy nước từ tủ lạnh, phát hiện bên trong đều trống rỗng, khát chịu nổi, cuối cùng chỉ đành ghé vòi nước trong bếp nhỏ, uống mấy ngụm nước lã.

 

Thời Nguyệt vẫn luôn lưng vài bước chân, ghi nhớ sâu hơn bộ dạng tiều tụy và nhếch nhác của , an ủi linh hồn sớm rời trong cơ thể .

 

Bộ dạng của Dịch Thiên Hạo mới là mặt mà nguyên chủ thấy nhiều nhất, hình tượng quý công t.ử gì đó ống kính đều là sự đóng gói của đại diện dành cho , mặc dù quả thực là gia thế.

 

"Tại gì?" Dịch Thiên Hạo lên tiếng, xoay , tựa hờ bệ bếp lưng, rũ mắt cô, ánh mắt bình thản như thể hai từng xa cách hai tháng .

 

Thời Nguyệt cũng lặng lẽ , cô ngoài vội vàng nên trang điểm, mái tóc đen dài rũ bên sườn, điềm tĩnh dịu dàng: "Em thấy lẽ lời chia tay, cho nên dám lên tiếng ."

 

Lời của cô khiến Dịch Thiên Hạo khựng , những lời chuẩn sẵn bỗng trở nên khó miệng.

 

"Em thích những việc đang , em nên trở thành vật cản đường của , nhưng mà... em yêu nhiều như , em kìm nén tình cảm của thế nào, hai tháng em suy nghĩ nhiều, đóng phim với Tống Phán Phán, bên cạnh cô , em nên vì tình cảm của mà cản trở sự phát triển của , cho nên Thiên Hạo, chúng chia tay ."

 

Thời Nguyệt xong đoạn thoại , xoay cầm lấy túi xách của liền ngoài.

 

"Nguyệt Nguyệt..." Dịch Thiên Hạo lên tiếng gọi cô , trong lòng dâng lên một tia áy náy.

 

Anh bao giờ thích cô, chỉ vì lúc khi cô đàn piano trông giống trong lòng , cho nên mới nhất thời bốc đồng mà đồng ý lời tỏ tình của cô.

 

Chia tay là chắc chắn chia tay, khi đến gặp cô, thậm chí nghĩ xong cô sẽ loạn và níu kéo thế nào, thậm chí cô thể sẽ lên mạng bóc phốt, nhưng bình thường cẩn thận, cũng tin chắc sẽ ai tin lời cô .

 

Hiện tại cô chủ động đề nghị chia tay, khiến chút thích ứng , cô quả thực yêu , cho nên lúc chia tay mới vẫn nghĩ cho như .

 

"Nguyệt Nguyệt, em bồi thường gì thì thể với ." Dịch Thiên Hạo .

 

Thời Nguyệt đầu , ngữ khí đượm chút đau thương: "Chúng ở bên tính cũng nửa năm , giữa chúng dường như ngoài tiền bạc cũng chẳng còn liên hệ nào khác, cần bồi thường gì cho em cả, nếu sòng phẳng với em, thì cứ tính toán sổ sách cho rõ ràng là ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-287.html.]

 

Nhắc đến chuyện , thần sắc Dịch Thiên Hạo ngượng ngùng, thời gian qua quả thực tiêu ít tiền của cô.

 

Thỉnh thoảng cô sẽ ngủ đây, nhưng bao giờ chạm cô.

 

"Được, sẽ chuyển cho em." Anh đồng ý, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Anh bóng dáng cô gái, chút thất thần, giống như lúc mới gặp cô , cô hiện tại chỉ mặc một chiếc váy vải cotton, vẫn mang khí chất khiến quyến luyến.

 

cô rốt cuộc .

 

Nhìn bóng dáng đó che khuất cánh cửa, trong phòng chỉ còn một , quanh một vòng môi trường bẩn thỉu lộn xộn xung quanh, cầm lấy áo khoác của , lấy khẩu trang đeo , cũng rời khỏi nơi .

 

Bắt đầu từ hôm nay, chấm dứt với An Thời Nguyệt, thế giới của sắp đón chào Tống Phán Phán, thích suốt bảy năm.

 

Thời Nguyệt trong taxi, điện thoại nhận thông báo.

 

Dịch Thiên Hạo chuyển qua mười vạn tệ.

 

Xem gần đây kiếm ít tiền.

 

Thời Nguyệt về ký túc xá , mùi, khó ngửi vô cùng.

 

Cô ở phòng tiêu chuẩn bốn , nhưng chỉ một bạn cùng phòng, hiện tại cô ở đây.

 

Cô nhanh ch.óng tắm rửa xong xuôi, đống mỹ phẩm bày bừa bãi bàn, cũng thèm đụng .

 

Nguyên chủ vốn ít khi trang điểm, nhưng từ khi Dịch Thiên Hạo tặng cô một bộ mỹ phẩm, cô ngày nào cũng trang điểm, tất nhiên là trang điểm cũng chẳng .

 

Khí chất của cô thiên về thanh lạnh nhưng một đôi mắt đa tình quyến rũ, mí lót nông, đuôi mắt hếch lên.

 

Điểm giống Tống Phán Phán nhất chỉ là vóc dáng và thần thái, ngũ quan là giống ở chỗ nào, nhưng mỹ nhân mà, luôn vài phần tương đồng.

 

Kẻ nào cô là bản cấp thấp của Tống Phán Phán mới là mù mắt.

 

Tuy nhiên hai tháng nay nguyên chủ từng nghỉ ngơi t.ử tế, gương mặt tiều tụy vô cùng, cần bảo dưỡng thật .

 

Nguyên chủ là sinh viên năm tư, các bạn học xung quanh bắt đầu tìm lối thoát cho .

 

Mấy ngày một giảng viên từng nhắc với nguyên chủ, một chương trình đề cử cô tham gia, nhưng nguyên chủ một lòng chỉ Dịch Thiên Hạo, thế là nghĩ cũng thèm nghĩ mà từ chối khéo.

 

Hôm nay khi Thời Nguyệt học xong, vội vàng chạy tìm giảng viên, may mà suất vẫn còn.

 

Có một đạo diễn phim truyền hình, một cảnh là buổi biểu diễn của dàn nhạc dân tộc, tìm diễn viên quần chúng thì cũng thể qua loa nhưng luôn thiếu một chút cảm giác, thế là tìm đến những sinh viên thực sự học nhạc dân tộc .

 

 

Loading...