MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 283

Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:00:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"A a a, chị dâu đáng yêu quá!"

 

"Nhìn bộ dạng của chị , tiếng chị dâu gọi nổi."

 

...

 

Sầm Tứ phân phối một căn hộ hai phòng ngủ, nhiều mưu cầu về vật chất, Thời Nguyệt cửa chỉ thấy phòng khách trống trải, một bộ bàn ghế tiêu chuẩn, một chiếc tủ nhỏ, phòng ngủ chính sạch sẽ gọn gàng, chăn màn gấp thành hình khối đậu phụ, tủ quần áo và tủ đầu giường, còn phòng nhỏ thì thể thấy là mới bố trí lâu, giá sách và bàn sách mới lắp ráp, giống như tạo dành riêng cho cô.

 

"Còn cần gì nữa thì với , khi nào rảnh đưa em mua." Sầm Tứ .

 

Thời Nguyệt gật gật đầu: "Vậy em ngoài thì thế nào?"

 

"Mỗi ngày đều xe ngoài, thể nhờ, lát nữa đưa em xem chỗ đón xe."

 

"Vâng."

 

Sầm Tứ câu : "Ít ngoài thôi, đưa ."

 

"Em sợ lỡ công việc của ."

 

"Không ."

 

"Vậy cũng nha."

 

Thời Nguyệt đói, khi xuống liền bắt đầu ăn, mấy ngày tinh thần, mấy cảm giác thèm ăn, hiện tại thức ăn mặt thấy ngon miệng.

 

Sau khi cô ăn sạch hộp cơm, Sầm Tứ đưa cô ngoài dạo một vòng, để nhận đường, giới thiệu cô với những nhà khác trong cùng tòa nhà.

 

Muộn hơn một chút, Sầm Tứ tạm thời gọi họp, lúc , Thời Nguyệt vệ sinh cá nhân xong và giường.

 

Đây là gian tuyệt đối riêng tư của , bóng dáng kiều diễm phá vỡ vẻ lạnh lùng cấm d.ụ.c bề mặt căn phòng, mang đến cho căn phòng vẻ khó lòng từ chối.

 

Anh nhanh ch.óng tắm rửa kiểu chiến đấu, mới bước phòng.

 

Thời Nguyệt thấy tiếng động liền dậy, còn giơ thứ đồ trong tay lên hỏi : "Anh Tứ, còn giấu bảo bối thế ?"

 

Sầm Tứ bao bì quen thuộc , mặt già đỏ lên, khẽ ho một tiếng: "Em thứ ?"

 

"Trên chẳng ?"

 

"Vậy em còn hỏi?"

 

"..." Lần đến lượt Thời Nguyệt hỏi ngược .

 

Tất nhiên cô cố ý hỏi mà.

 

"Vậy định khi nào dùng?" Cô tiếp tục lên tiếng.

 

"Em từ bệnh viện về, dùng cái gì? Đừng nghĩ lung tung." Sầm Tứ dần quen với những chủ đề thẳng thắn của hai , đưa tay tắt đèn chính, bật chiếc đèn đầu giường mới mua lên, đó mới xuống giường.

 

"Vậy em ngủ đây." Thời Nguyệt dính lấy bên cạnh xuống nữa.

 

Chiếc giường sắt khá chắc chắn, ván giường ma sát phát tiếng kẽo kẹt nhẹ, ngay cả với trọng lượng như cô.

 

Sầm Tứ cũng xuống, một tràng tiếng kẽo kẹt, trong căn phòng trống trải yên tĩnh càng thêm rõ rệt.

 

"Hôm khác đổi chiếc giường khác." Anh thấp giọng .

 

"Tại đổi, giường vẫn mà?" Thời Nguyệt nghiêng , mặt đối mặt nhào lòng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-283.html.]

 

"Ồn." Anh đưa tay tắt đèn đầu giường, cánh tay đặt lên cô.

 

Anh ngủ giường cứng, nào cũng thẳng tắp, nghiêng ngược sẽ khiến đốt sống cổ của thoải mái, nhưng hiện tại... cũng quen với việc ôm một mềm mại trong lòng, tư thế ngủ của chỉ là để cô ngủ thêm vững chãi.

 

Thời Nguyệt: "Như mới cảm giác nhịp điệu chứ."

 

Sầm Tứ: "..." Cảm giác nhịp điệu gì thì cần hỏi cũng .

 

đang trêu chọc sợi dây thần kinh căng thẳng trong cơ thể .

 

Ánh trăng rắc lên hai , Sầm Tứ nâng cằm cô lên, giọng trở nên khàn đặc: "Muốn nhịp điệu như thế nào?"

 

Anh cho cô thời gian hòa hoãn, mỗi ngày để chìm trong biển lửa, cô thì , hễ chút tinh thần là thích quyến rũ .

 

"Hả? Anh đang gì thế?" Cô nghiêng đầu, chiếc cằm thon gọn thoát khỏi tay .

 

Sầm Tứ lật , đè hờ lên cô, giống như cho cô cơ hội quậy phá nữa, ngậm lấy cánh môi đang nở nụ vô tội , đơn giản và thô bạo dùng thanh kiếm sắc chỉ thẳng cô.

 

Một lát , mới lặp câu nãy: "Anh hỏi em, nhịp điệu như thế nào."

 

Hơi thở của Thời Nguyệt nửa ngày điều chỉnh , thấp đè xuống.

 

Có lẽ vì nhẫn nhịn quá lâu, bộc phát, càng thêm khó kiểm soát.

 

Tiếng cúc áo bứt đứt liên thanh cùng với tiếng ván giường kẽo kẹt vang lên, tiếng sột soạt ma sát giữa quần áo, thở hỗn loạn của , giống như một bản giao hưởng luân phiên vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

 

Giấy dầu , những ngón tay thon dài mang theo vết chai thô ráp lấy thứ gì đó từ bên trong, đó tờ giấy dầu cùng chiếc hộp ném sang một bên.

 

Sầm Tứ vì kinh nghiệm, đặc biệt từng xem hướng dẫn sử dụng của thứ , hiện tại vận dụng , chẳng thấy khó khăn chút nào, lẽ đàn ông ở phương diện quả thực sẽ thầy tự thông.

 

Nhịp điệu của Sầm Tứ, nửa đoạn đầu như sóng triều cuồn cuộn mãnh liệt, khi thuyền lớn cập bến, trở nên dịu dàng quấn quýt.

 

Tấm ván gỗ của giường sắt gần như lúc nào ngừng nghỉ, nhịp điệu như thế nào nhịp điệu như thế nấy.

 

Ngày hôm Thời Nguyệt ngủ đến tận trưa, vẻ mặt thất thần Sầm Tứ hầu hạ ăn cơm.

 

"Ăn nhiều một chút, từ ngày mai bắt đầu luyện tập cùng ."

 

Sầm Tứ chuyện, trong lòng thấy chột lạ thường, vốn dĩ đợi cô lớn thêm chút nữa, nhưng đêm qua kìm chế , một đòi hỏi quá dữ dội.

 

Quả nhiên, Thời Nguyệt tặng một cái liếc mắt: "Anh Tứ, em c.h.ế.t ? Ban ngày bắt em luyện tập, ban đêm còn luyện."

 

Sầm Tứ thể hiểu ngay ý nghĩa trong lời của cô, gương mặt vốn nghiêm nghị càng thêm ửng đỏ: "Không rèn luyện, thể cải thiện thể chất."

 

Thời Nguyệt: "..."

 

Hồi lâu , cô cụp mi rũ mắt, dáng vẻ đáng thương : "Em mà, đàn ông đều tham tươi lạ, chúng mới tân hôn bao lâu chứ, ghét bỏ em thỏa mãn nhu cầu của ..."

 

Sầm Tứ thấu bản chất "diễn viên" của cô, tuy nhiên vẫn dày mặt phối hợp : "... Không chuyện đó."

 

Anh dần dần thuyết phục bản thích nghi với những chủ đề lưỡng tính, nhưng những lời vẫn miệng .

 

Anh tưởng đêm qua suýt c.h.ế.t cô.

 

Vừa nghĩ đến, cơ thể liền căng cứng, nhịp thở bình thản cũng đang tăng tốc, ngay cả ánh mắt cô cũng trở nên rực cháy thêm vài phần.

 

"Còn nữa, chiều nay em đừng hòng ngủ bù." Anh nửa đe dọa .

 

 

Loading...