MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 277
Cập nhật lúc: 2026-02-15 03:58:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô như đóa hoa dây leo, dịu dàng quấn quýt quanh thanh thép lạnh lẽo cứng nhắc.
Lúc thở cô loạn nhịp, giọng khàn khàn vang lên giữa kẽ răng, giọng điệu mang theo ý dạy bảo, "Giống như lúc bình thường dẫn em chạy bộ , chú ý nhịp thở, đừng vội..."
Thời Nguyệt thở dốc định, đang định phản bác thì một nữa ngậm lấy...
Đến cuối cùng, não cô trống rỗng.
Dường như tiếng động đến gần, Sầm Tứ mới buông cô , bế ngang cô lên, về nhà.
Thời Nguyệt là dám trêu chọc nữa, cô sâu sắc nghi ngờ nếu nãy gián đoạn, thể hôn mãi thôi, còn thể đếm cho cô "một một hai một, một hai ba bốn", thậm chí thể vỗ tay cổ vũ cho cô...
Tai Sầm Tứ thính, suốt quãng đường đều tránh , cho đến khi gần con đường nhỏ về nhà, mới đặt cô xuống.
Thời Nguyệt loạng choạng một cái, lập tức đỡ vững.
Bạch Nhược lắp hai ngọn đèn nhỏ con đường nhỏ , giờ đây ánh đèn vàng vọt, gương mặt trắng nõn của cô vẫn là một mảnh thẫn thờ, đôi mắt ngậm nước nhưng thất thần, bờ môi đỏ mọng khẽ mở, thấp thoáng thấy hàm răng trắng như sứ, bộ dạng như thiếu oxy.
Ngón tay thô ráp của Sầm Tứ vuốt phần tóc mái rối của cô, cúi đầu cô, lớp mặt nạ lạnh lùng thờ ơ vài phần ý , giọng vẫn còn cảm giác khàn khàn như giấy nhám, "Nguyệt Nguyệt, ngốc ?"
Trước đây còn cứ thích trêu chọc , thế mà cô ngay cả một kết quả cũng chịu nổi.
"Anh mới ngốc !" Thời Nguyệt lập tức hung dữ phản bác, nhưng giọng càng thêm nũng nịu hơn so với bình thường, giống như mèo rừng nhỏ đang nũng.
Ánh mắt Sầm Tứ đột nhiên tối sầm .
Thời Nguyệt liếc mắt liền nhận , bỏ chạy, "Anh Tứ tạm biệt, Tứ ngủ ngon!"
Sầm Tứ ngẩn ngơ, đó khẽ một tiếng, cô chạy bước thấp bước cao, nhíu mày, vội vàng theo, "Chậm thôi, đừng để ngã."
Anh xong, bóng dáng liền bỗng nhiên nghiêng sang một bên, trực tiếp ngã xuống.
"Nguyệt Nguyệt!"
May mà bên cạnh con đường nhỏ đều là t.h.ả.m cỏ, Thời Nguyệt ý thức bảo vệ bản , dùng tay chống xuống đất nên cũng thương.
"Phì..." Cô nhổ ngọn cỏ xanh bên miệng .
Sau đó một đôi bàn tay kẹp lấy vai cô, xách cô lên.
"Có ngã đau ?" Sầm Tứ lo lắng cô từ xuống một lượt, phủi sạch cỏ khô và bụi bẩn cô.
Thời Nguyệt lắc đầu, thần tình quẫn bách.
Sầm Tứ ngược cô, chỉ là gương mặt vốn lạnh lùng cứng nhắc càng căng c.h.ặ.t hơn.
"Phải cẩn thận một chút."
"Vâng." Thời Nguyệt vỗ vỗ tay, vươn chân đá một cái hòn đá nhỏ nhô mặt đất, "Đều tại nó hết."
Sầm Tứ liếc một cái, đưa tay lấy ngọn cỏ đuôi tóc cô , , "Đi thôi, đưa em về."
Thời Nguyệt kịp gật đầu, tự bế cô lên.
Cô cũng lười so đo với , vui vẻ tận hưởng "chiếc xe kéo" .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-277.html.]
Về đến sân, mượn ánh đèn cửa, Sầm Tứ nắm tay cô kiểm tra một chút, thấy thương mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.
"Anh về , cẩn thận chút nhé, nhớ lấy xe đạp của đấy." Thời Nguyệt vẫy vẫy tay với .
Sầm Tứ gật đầu nhưng mãi động tác gì, đôi mắt đen vẫn khóa c.h.ặ.t lấy cô.
Cứ như bao nhiêu cũng đủ.
Anh thậm chí rời xa cô nửa bước.
Thời Nguyệt ngoái đầu một cái, thấy ai , cô mới với Sầm Tứ, "Sầm Tứ, mau ch.óng cưới em về nhà , t.h.ả.m hại kìa..."
Nói xong, cô đẩy ngoài một cái, móc sợi dây xích lên, đóng cửa sân , chạy biến trong, nụ mặt đầy vẻ tinh quái.
Sầm Tứ nửa ngày mới hồn, chỉ bóng dáng cô, lẩm bẩm một câu, "... Cái cô nhóc ."
Anh t.h.ả.m hại chỗ nào?
Ở trong rừng trúc hôn đến mức vững, đến thở cũng quên mất, rõ ràng là cô mà, đôi mắt mờ sương, sắp đến nơi, còn để dạy cô thở thế nào...
Trong đầu nghĩ đến hình ảnh đó, Sầm Tứ liền thấy khô cổ, vội vàng , dắt xe đạp rời , trong miệng thầm lẩm nhẩm một bài quân ca hào hùng.
Đi ngang qua con đường nhỏ đó, chỗ Thời Nguyệt ngã, liếc mắt thấy hòn đá nhỏ nhô lên , dựng xe sang một bên, khom lưng xuống.
Một lúc lâu , ném hòn đá nhỏ sang một bên, lấp bằng chỗ đó , mới đạp xe rời .
——
Lúc khi Thời Nguyệt nhà, Bạch Nhược và Tôn Tiếu Tiếu tổ chức tiệc cưới dịp Trung thu, chữ song hỷ đỏ trong nhà vẫn còn dán đó.
Ngày hôm , nhà họ Sầm mang theo sính lễ qua dạm ngõ, khiến trong thôn một phen kinh ngạc.
Nhà họ Sầm chỉ duy nhất một đứa con trai, quanh năm về nhà, hai mươi bảy hai mươi tám tuổi mà kết hôn, trong thôn cô gái thích , nhưng luôn trưng bộ mặt lạnh lùng, ai cũng lọt mắt, nay trúng bệnh tây thi !
Khoảng cách tuổi tác cũng khá là nhiều nha!
Người trong thôn đều nhịn mà tới xem náo nhiệt.
Thời buổi định cũng nghi thức gì đặc biệt, dù thuận mắt là , tập tục của thôn Thanh Đậu là mời xem ngày , dựa theo ngày tháng năm sinh của hai bên để xác định ngày kết hôn là xong.
Nhà họ Sầm long trọng, sính lễ gửi tới càng cần bàn, từng gánh từng gánh khiêng trong, khiến cho các hương con gái trong nhà đều khỏi ngưỡng mộ đỏ mắt.
Nhà họ Sầm là hộ vạn tệ trong thôn họ, điều kiện gia đình đó đương nhiên , hơn nữa cả nhà họ đều thói quen thiện lương với , nhân duyên cực , tiếc là Sầm Tứ lấy cái cô bệnh tây thi đó ...
chuyện cũng dấu vết để tìm kiếm, năm ngoái Sầm Tứ gần với cô, bệnh tây thi thể chữa khỏi bệnh trở về, còn là nhờ đấy!
Nói hai em đáng thương, nhưng giờ cũng coi như khổ tận cam lai , nhà họ Sầm che chở, đầu cho đám cừu non của Bạch Nhược cũng căn bản cần lo lắng!
Trong đám đông, Lưu Thúy Hoa cũng kéo Bạch Tiểu Tuyết qua, mà nghiến răng nghiến lợi.
dạo gần đây, nhà họ Bạch và Bạch Nhược ầm ĩ ho cho lắm, bà hiện tại cũng dám lộ mặt gì, trong đám đông phát hiện bà , còn nhịn trêu chọc vài câu, "Chà, nhà lão Bạch ở đây thế ? Không xem sính lễ của con rể ?"
"Kìa xem bà gì kìa, hai em sớm độc lập ngoài nhé!"