MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 273

Cập nhật lúc: 2026-02-15 03:58:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời Nguyệt gật đầu: " , thần tiên tặng đấy, đeo nó thể giúp em vượt qua tuổi mười tám, giờ cuối cùng cũng thể tháo xuống ."

Nghe là dối, Sầm Tứ khẽ mím môi, cầm sợi dây chuyền đeo cho Thời Nguyệt.

Đợi , Thời Nguyệt đưa tay với : "Em cũng tặng một món quà."

Sầm Tứ lòng bàn tay trắng nõn của cô, đưa tay trái của .

Cô nắm lấy tay , đó l.ồ.ng chiếc nhẫn ngọc ngón áp út của .

Vừa vặn.

Màu sắc của chiếc nhẫn ngọc , giá trị nhỏ, lúc vẫn còn lưu ấm của cô.

"Đàn ông đeo cái thì cái thể thống gì?" Sầm Tứ chằm chằm ngón áp út của , một lúc lâu rời mắt.

"Thì thỉnh thoảng đeo một chút thôi mà." Thời Nguyệt phần lớn thời gian phép đeo trang sức.

Hơn nữa, chiếc nhẫn chỉ cô mới thể khống chế, cũng sợ sợ hãi.

Thời Nguyệt vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị của , giọng điệu đổi: "Nếu thì trả em."

Sầm Tứ rụt tay : "Làm gì ai tặng quà đòi ngay thế?"

"Chẳng thích ?"

"..." Sầm Tứ mân mê chiếc nhẫn ngón áp út, ánh mắt rơi mặt cô: "Thích."

 

Ngoài cửa phòng khách, Bạch Nhảy và Tôn Tiếu Tiếu , cảm thấy chua ngọt.

"Cái đầu gỗ , tặng cái gì tặng tặng dây chuyền..." Bạch Nhảy lẩm bẩm một câu.

Tôn Tiếu Tiếu đẩy một cái: "Đó cũng là tấm lòng mà, vội vàng cái gì chứ, đợi khi về, Sầm Tứ còn đến nhà cầu hôn nữa kìa."

"Cũng đúng..." Bạch Nhảy gật đầu.

Suốt thời gian dài như , sớm chuẩn tâm lý cho việc em gái và Sầm Tứ yêu thương mà quẳng trai sang một bên .

 

Sầm Tứ về đến doanh trại khi trời tối, Trịnh Kỳ rủ qua ăn cơm, lắc đầu: "Ăn mới về."

"Lại chạy ăn cơm với Nguyệt Nguyệt ?"

"Ừ." Sầm Tứ gật đầu, đó theo bản năng sờ ngón tay.

Trịnh Kỳ chú ý đến hành động nhỏ của , đột nhiên thấy chiếc nhẫn ngón áp út, liền ngạc nhiên trợn to mắt: "Nhẫn ở đấy?"

Sầm Tứ mặt cảm xúc giơ tay lên: "Cậu cái ?"

Trịnh Kỳ gượng gạo: " thấy , cần giơ cao thế ."

Sầm Tứ: "Nguyệt Nguyệt tặng đấy."

Trong lòng Trịnh Kỳ chua xót vô cùng: " chứ, bỗng nhiên biến thành con công xòe đuôi thế... nhưng cái nhẫn trông cứ kỳ kỳ thế nào , chẳng hợp với khí chất của chút nào, gu thẩm mỹ của Nguyệt Nguyệt lắm nha."

Khóe miệng Sầm Tứ trễ xuống, đôi mắt đen láy lườm : "Cậu cái quái gì."

Quăng một câu như , Sầm Tứ đóng sầm cửa .

Trịnh Kỳ: "???"

"Lão Sầm đây là thẹn quá hóa giận , vốn dĩ là thế mà, thấy đeo cái nhẫn như trông ủy mị quá ?"

Thế nhưng trong phòng căn bản thèm để ý đến nữa.

Trịnh Kỳ tức : "Cây sắt già nở hoa, còn nở rực rỡ thế , hiếm thấy nha."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-273.html.]

Nói cũng , Nguyệt Nguyệt vẫn là đỉnh nhất.

Vừa tài, kiếm tiền, còn thể dạy bảo con quỷ tu la phục tùng như .

 

Sau khi Bạch Nhảy và Tôn Tiếu Tiếu về, cuộc sống của Thời Nguyệt vẫn đổi, nhưng Sầm Tứ khôi phục chức vụ, bắt đầu trở nên bận rộn.

Sau Tết Trung thu, bộ phim mới của Vạn Quốc xong, Thời Nguyệt cũng phần, nhận hai nghìn tệ từ ông.

Tuy nhiên hiện tại, 《Chuyện tình hoa 》 vẫn là bộ phim hot nhất, Vạn Quốc nhắc đến, nam nữ chính đề cử giải Nam nữ chính xuất sắc nhất tại lễ trao giải Bông lúa vàng thứ hai!

Ba chữ "Bạch Thời Nguyệt" dường như cũng trở thành một loại bảo chứng phòng vé nào đó, công ty Thanh Ảnh cư nhiên nâng giá thu mua lên 200 vạn.

Phim càng hot, cửa hàng quần áo của Thời Nguyệt cũng càng hot, đến nay vẫn cầm ảnh nữ chính cắt từ tạp chí đến cửa hàng, mua bộ đồ đó.

 

Tại bệnh viện quân khu, Sầm Tứ đưa Thời Nguyệt tái khám, tiện thể kiểm tra sức khỏe.

So với đây, các chỉ cơ thể của cô đa phần đều đạt chuẩn, nhưng chứng đau nửa đầu và đường huyết thấp thì chỉ thể dựa việc điều tiết hàng ngày, bác sĩ cũng cách nào.

Cô quanh năm phơi nắng, nước da luôn trắng như tuyết, nhưng bớt mấy phần bệnh tật.

Đi khỏi bệnh viện, Sầm Tứ đội một chiếc mũ che nắng lên đầu Thời Nguyệt.

Thời Nguyệt cúi đầu nghiên cứu bản báo cáo trong tay, ngẩng đầu lên thấy Sầm Tứ hai bước.

chằm chằm lưng , đang định mở miệng gọi .

Anh trở , bàn tay to ấm áp vươn tới, nắm lấy tay cô mới tiếp tục tiếp.

"Ơ, hôm nay tự giác thế?" Thời Nguyệt hì hì hỏi, giọng điệu khá là ngạc nhiên.

Sầm Tứ chính trực thẳng phía , quẳng một câu: "Đừng ồn, cho hẳn hoi."

Thời Nguyệt thể hẳn hoi , cô vung vẩy bàn tay hai đang nắm lấy , nhảy chân sáo.

Sầm Tứ chỉ liếc cô một cái, khẽ nhếch môi, gì.

 

Trịnh Kỳ ngược chiều tới, bỗng nhiên thấy hai nắm tay nhỏ vung vẩy qua , khỏi uống một ngụm giấm già: "Lão Sầm... đến mức đó chứ?"

Trâu già gặm cỏ non thì thôi , còn giống như mấy thằng nhóc ráo m.á.u đầu, nắm tay con gái hẹn hò...

Hình tượng của lão Sầm hỏng bét !!

"Cậu quản nhiều thế?" Sầm Tứ liếc một cái, tiếp tục dắt Thời Nguyệt về phía .

Trịnh Kỳ sụp đổ , đang khoe khoang ? thế chứ gì?!

Thời Nguyệt vui vẻ chào Trịnh Kỳ: "Anh Trịnh chào nha~"

"Nguyệt Nguyệt, lâu gặp, hôm nay xinh thêm nha~"

Trịnh Kỳ theo hai rời , trong lòng thầm nghĩ tết về nhất định tìm một đối tượng mới , nếu lão Sầm ngày càng kiêu ngạo!

thì, lão Sầm báo cáo kết hôn, báo cáo cho theo đơn vị nữa kìa!

 

Một tháng đó, Sầm Tứ đều mặt, Thời Nguyệt ngay cả Trịnh Kỳ cũng hiếm khi gặp.

Đến giữa tháng mười, Sầm Tứ mới về, đưa Thời Nguyệt rời khỏi Tây Thị.

Lần máy bay, tuy về huyện cũng chuyển tàu hỏa, nhưng chỉ mất hơn một ngày là về đến làng.

Bạch Nhảy lái chiếc xe tải nhỏ mới mua, đón hai về làng.

 

Loading...