MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 270

Cập nhật lúc: 2026-02-15 03:58:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bí ẩn lớn nhất của bộ phim là, buổi sáng khi xuống tàu, nữ chính cùng nam chính trùm chăn kín mít, đó là một tiếng "chụt" khẽ vang lên, rốt cuộc họ hôn ??

Thời đại cũng internet để giao lưu, tuy trong lòng vô cùng khao khát đáp án, nhưng căn bản ai cho họ câu trả lời.

Họ tìm biên kịch —— Bạch Thời Nguyệt.

Một biên kịch đây từng ai đến! Họ thể mà tìm !

Cũng những quen , sẽ riêng tư đến hỏi Thời Nguyệt, biên kịch của bộ phim mới là cô .

Thời Nguyệt nhất loạt trưng vẻ mặt mịt mờ: "Biên kịch gì cơ?"

Thế là chẳng ai đến hỏi nữa.

Cô gái ốm yếu , thể là biên kịch vĩ đại tạo nên lịch sử phòng vé chứ! Chỉ là trùng tên thôi!

Ngay cả đạo diễn của bộ phim đó, vì sợ phóng viên sẽ phiền Thời Nguyệt, cũng tiết lộ tin tức liên quan đến cô.

ở xưởng phim từng thấy Thời Nguyệt cũng nhiều, lúc nào cũng nhịn mà lỡ miệng, thế là truyền lên mặt báo, đều biên kịch là một thiếu nữ xinh , chỉ trách trời cao đố kỵ tài, khiến cô lâm trọng bệnh.

Một bài báo bi thương, suýt chút nữa Thời Nguyệt cảm động rơi nước mắt.

Cô còn c.h.ế.t mà, bài báo thống thiết cứ như cô "ngỏm" từ lâu .

"Nguyệt Nguyệt, em đừng xem nữa, mấy cái nhăng cuội gì ." Chị Đồ lấy tờ báo trong tay Thời Nguyệt : "Em giúp chị tính con cái , máy tính của chị sắp hỏng đến nơi !"

Thời Nguyệt ngẩng đầu , trong cửa hàng quần áo quả nhiên tấp nập, là những cô gái trẻ, tay cầm tờ báo hoặc ảnh cắt từ tạp chí đến mua quần áo.

"Nguyệt Nguyệt, chị bảo em là một mà!" Chị Đồ nhịn giơ ngón tay cái lên: "Kể từ khi phim chiếu đến nay, những bộ quần áo nữ chính mặc đều trở thành hàng hot! Hàng tồn kho của hai cửa hàng chúng là đủ dùng đấy!"

Nữ chính là một cô sinh viên yêu cái , từ tàu hỏa cho đến tỉnh thành, quần áo mỗi ngày của cô bộ nào trùng lặp, còn dây buộc tóc, thắt lưng, tất chân... những phụ kiện theo sự bùng nổ của bộ phim, tất cả đều trở thành xu hướng thời thượng các cô gái săn đón.

Các xưởng may khác bắt đầu sản xuất quần áo tương tự, còn các tiệm may, tất cả đều nhảy chia miếng bánh béo bở , tuy nhiên vẫn chậm một chút, trong xưởng của Thời Nguyệt vẫn còn hàng tồn, mấy ngày nay cửa hàng sắp giẫm nát đến nơi.

Thời Nguyệt nhắc nhở một chút: "Nhu cầu sẽ sớm bão hòa thôi, đến lúc đó tung những mẫu mã tương tự khác cũng sẽ ưa chuộng."

ai cũng mặc đồ giống hệt khác.

Đợi đến khi các xưởng may khác chuẩn xong nguồn hàng, bên cô tạo danh tiếng, bắt đầu tung mẫu mới, thời trang mà, khác mới là thời trang.

Vốn dĩ cô dùng danh nghĩa biên kịch phim của để tối đa hóa lợi nhuận của cửa hàng quần áo, nhưng báo chí tâng bốc cô quá mức như , ít nhiều cũng ý "nâng lên để g.i.ế.c", cô vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn.

 

Thời Nguyệt quầy thu ngân, đóng vai trò của một chiếc máy tính, ai ngờ còn đụng quen.

"Bạch Thời Nguyệt??"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-270.html.]

Tần Ngọc và Lâm Lâm đến thanh toán tiền đều sững .

Tần Ngọc lập tức nhíu mày: "Cậu thuê ở đây ?"

Thời Nguyệt thời gian tiếp cô , lúc nở nụ tươi rói : "Chị ơi, hai chị chỉ lấy mấy bộ thôi ? Tổng cộng là 120 tệ ạ."

Lâm Lâm ném hai chiếc váy cùng áo sơ mi và quần jean chọn xong lên quầy, kiêu ngạo : "Cậu tính xong ?"

Thời Nguyệt: "Tính xong ạ, 22 cộng 25 cộng 19 cộng 36 cộng 18."

Đầu óc Lâm Lâm rõ ràng là nhảy kịp, nhất thời tiếp lời.

Tần Ngọc nghiến răng, cô thích những bộ quần áo nữ chính mặc trong phim, đặc biệt chọn hai chiếc váy, ngờ gặp Bạch Thời Nguyệt ở đây, nhất thời cảm thấy quần áo chút nóng tay và buồn nôn.

Gia đình Lưu Khiết Như dạo t.h.ả.m quá , ngay cả Tần Ngọc cũng gia đình cảnh cáo chọc Sầm Tứ nữa...

"Tần Ngọc, chúng thôi, mua nữa." Lâm Lâm cũng thấy khó chịu, kéo Tần Ngọc định .

"Được ạ, hai chị thong thả nha~" Thời Nguyệt đưa quần áo quầy cho chị Đồ, tươi vị khách tiếp theo đến thanh toán: "Chị ơi, tổng cộng là 36 tệ ạ, chị cần thêm một món đồ trang trí tóc ? Cái sọc caro đỏ trắng kìa, hợp với khí chất của chị luôn đó~ ngọt ngào lắm~"

"Ơ, thật ?" Cô gái đó cùng bạn thẹn thùng lên, chen Tần Ngọc và Lâm Lâm sang một bên.

"Chị ơi, em lấy cho chị dùng thử nha~" Thời Nguyệt mặc chiếc váy nhỏ màu vàng hoa cúc, xinh đáng yêu, thể thấy cô là thẩm mỹ, hơn nữa giọng điệu của cô chân thành như , thực sự dễ khiến gần gũi.

Cô gái khi dùng thử, cô bạn nhiệt tình tâng bốc một hồi, chút lâng lâng, cũng sảng khoái mua luôn dây buộc tóc giá một tệ.

Thời Nguyệt thầm cảm thán, mua quần áo nhất là đừng mang theo bạn , bất kể bạn mặc cái gì, bạn đều thấy nhất thiên hạ!

 

Tần Ngọc và Lâm Lâm ngoài, cô gái đang rạng rỡ như hoa trong cửa hàng, mặt mày đều tối sầm .

"Gì chứ, một đứa bán quần áo hôi hám, đắc ý cái gì? Tần Ngọc, chúng đừng mua quần áo ở đây nữa, tìm thợ may mà !" Những lời , Lâm Lâm dĩ nhiên dám mặt Thời Nguyệt, chỉ âm thầm lẩm bẩm một chút mà thôi.

"Bạch Thời Nguyệt lẽ là chủ cửa hàng chứ? Không giống như thuê." Tần Ngọc như vô ý nhắc một câu, ánh mắt vẫn chằm chằm Thời Nguyệt, trong mắt rỉ vẻ âm hàn.

Lâm Lâm liếc Tần Ngọc, thấy tẻ nhạt, khoanh tay phía : "Vậy mà hỏi ."

Thời gian Lưu Khiết Như tung tin đồn thất thiệt, nhà họ Lưu điều tra gắt gao, cuối cùng Tần Ngọc nhẹ tênh một câu: "Tớ cũng chuyện gì xảy mà, Khiết Như chính là quá bốc đồng , tớ ngờ những chuyện đó..."

Qua chuyện của Lưu Khiết Như, Lâm Lâm coi như thấu Tần Ngọc , thì vẻ tâm cơ, nhưng nào cô cũng dùng đủ cách để dẫn dắt cô mặt giúp cô .

trở thành Lưu Khiết Như tiếp theo .

Tần Ngọc cau mày đuổi theo Lâm Lâm, còn định gì đó, đối phương lên tiếng : "Cậu thấy báo chí đăng ? Nói biên kịch của 《Chuyện tình hoa 》 là một thiếu nữ ốm yếu, xem giống Bạch Thời Nguyệt ?"

Tần Ngọc giật kinh hãi, nhớ bài báo , dường như những điểm tiết lộ trong đó đều thể liên hệ đến Bạch Thời Nguyệt!

 

 

Loading...