Thời Nguyệt vốn tinh thần, miệng dính dính ngọt tanh, lời ngoan ngoãn gật đầu.
Sầm Tứ sải bước ngoài, trong lòng như những ngọn núi nặng nề đè nén, lúc cô nũng đòi ôm đòi hôn, tại từ chối cô, tại cứ với cô nhiều quy củ như ...
Bên ngoài gió, cánh tay Sầm Tứ siết c.h.ặ.t, ôm c.h.ặ.t trong lòng, tiếng ho trầm đục truyền từ lớp áo , thấp giọng : "Sắp đến bệnh viện , em cứ đếm nhẩm trong lòng xem cần đếm đến bao nhiêu."
Tiếng ho giảm dần, giọng cô gái khàn đặc: "Anh coi em là trẻ con ? Em đếm ."
đó cô yên tĩnh , thở cũng dần dần điều chỉnh, chỉ lẩm bẩm một câu: "Đợi em tỉnh , gọi điện cho trai..."
"Ừm." Sầm Tứ đáp một tiếng, đặt cô ghế phụ, một nữa lau vệt đỏ kinh tâm động phách nơi khóe miệng cô.
Động tác của nhanh ch.óng, bất kỳ sự trì trệ nào, cứ như thể chỉ đang lau những cánh hoa dính đó, đồng t.ử đen kịt nhưng xung quanh đỏ hoe.
Chiếc xe Jeep lái xa, cổng sân bên cạnh thở dài ngược trong.
"Thế nào ?" Người phụ nữ đón lấy hỏi.
"Toàn là m.á.u... cũng là chuyện gì nữa..."
"Nghiêm trọng ?"
"Haiz, hy vọng ông trời phù hộ , thấy trai cô bé mắt đỏ rực lên, quan chức lớn đến thì sức khỏe vẫn là quan trọng nhất mà."
Chương 95 Mỹ nhân bệnh tật xanh ở thập niên 80 (19)
Thời Nguyệt mê mê , giữa chừng tỉnh vài , chỉ cảm thấy một luồng hỏa thiêu đốt ở phần đầu cô, nóng rực vô cùng, nhưng cơ thể lạnh.
Cô giống như chia cắt thành hai phần cực đoan, hầu như cảm nhận trái tim đang đập trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Lờ mờ thấy khuôn mặt căng cứng lạnh lùng của Sầm Tứ, cô mở miệng chuyện, nhưng mặt nạ dưỡng khí ngăn cản âm thanh của cô, cô nhiều sức lực, đầu ngủ .
bên tai luôn thể thấy giọng trầm thấp của , còn luôn nắm lấy tay cô, hề nửa điểm giữ kẽ như đây, hình ảnh giống như những mảnh vỡ ghép , rực rỡ kỳ ảo như một giấc mộng...
Hai ngày , Thời Nguyệt mới thực sự tỉnh táo .
Trong phòng bệnh ai, cô dậy, tốn một lúc lâu mới nhận phòng bệnh chắc là bệnh viện quân y, cô cúi đầu ngón tay , xác nhận còn sống.
Cô đề phòng ngày đêm, mà ngờ suýt mất mạng chỉ vì sặc một ngụm gió lạnh.
Tuy nhiên vốn dĩ cô cảm ho, nhưng chụp phim, bác sĩ lẽ cũng đ.á.n.h giá cao tình trạng cơ thể cô nên chỉ kê đơn t.h.u.ố.c.
Trong lúc cô đang ngẩn ngơ thì thấy Sầm Tứ rảo bước .
"Tứ ca..." Một giọng như phát từ cái ống bơ cũ nát hỏng lâu ngày.
Thời Nguyệt chính cũng sững sờ, cô bóp cổ họng , phát âm thanh: "... Khó quá mất."
"Nằm xuống ." Sầm Tứ ấn vai cô, ép cô xuống.
Thời Nguyệt đưa tay sờ eo , tiếp tục : "Nằm đến mức m.ô.n.g em đau lưng em đau hết ..."
Sầm Tứ im lặng lấy một chiếc chăn gấp , đó đặt kheo chân cô: "Có đỡ hơn chút nào ?"
Giọng của so với cô cũng chẳng hơn là bao, giống như mấy ngày nghỉ ngơi, càng thêm tiều tụy, trong mắt đầy rẫy tia m.á.u.
Tuy nhiên phản ứng của trái khá bình tĩnh, đáy mắt ẩn chứa một màu đen đậm đặc như mực, mang cảm giác cực kỳ áp bách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-265.html.]
"Vâng..." Thời Nguyệt chớp mắt, đưa tay móc lấy tay , đột nhiên một câu đầu cuối: "Tứ ca, là 521."
Sầm Tứ lập tức hiểu ý cô, nhớ cảnh tượng cô thoi thóp ngày hôm đó, lớp vải n.g.ự.c nhuốm đầy những mảng m.á.u lớn...
Hốc mắt kìm mà nóng lên, thở cũng trở nên dồn dập.
Vẻ trấn tĩnh và mặt nạ lạnh lùng thể hiện suốt hai ngày qua lúc đều một câu của cô xé toạc, cúi xuống, phủ lên cô, đưa tay ôm lấy hình mảnh mai đó, cốt thép hiên ngang dường như cô cho mềm nhũn, đúc thành tư thế phù hợp với cô nhất.
Anh khàn giọng : " lái xe chậm như thế."
Thời Nguyệt hừ hừ một tiếng: "Em đếm sai , lẽ... lẽ em đếm nhanh."
"Ừm..." Sầm Tứ hỏi: "Muốn phần thưởng gì nào?"
"Còn phần thưởng ?"
Giọng điệu cô vui vẻ thêm vài phần.
"Ừm." Sầm Tứ nghiêng mặt, vùi đầu hõm vai cô.
Một sự mật hiếm hoi của lão cổ hủ.
Thời Nguyệt cảm thấy cổ dường như thứ gì đó ủi nóng một cái, nhưng nhanh, sự ướt át đó má lau .
Lão cổ hủ đang lén lút rơi nước mắt ?
Thời Nguyệt đưa tay đặt lên gáy , ngón tay chạm những sợi tóc ngắn cứng cáp của , như thể đang an ủi .
Cô nhẹ nhàng : "Vậy thì em suy nghĩ thật kỹ mới ."
"Được, vội, cứ từ từ mà nghĩ." Tương lai vẫn còn dài.
"Tứ ca, ôm đủ ?" Thời Nguyệt cảm thấy cổ ngứa ngáy, nhịn đẩy một cái.
"..." Sầm Tứ ngẩng đầu, rũ mắt cô.
Dưới đôi mắt đen láy sâu thẳm từ lâu sóng cuộn biển gầm, phá vỡ lớp ngụy trang bình tĩnh, quanh mắt vẫn đỏ hoe, nhưng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị như , trái cũng khiến từng .
Thời Nguyệt vẻ khép nép, liếc bằng ánh mắt sinh động vô cùng, cô : "... Anh thế , em quen."
Sầm Tứ mặt đổi sắc lùi , giúp cô đắp chăn: "Vậy em cố gắng lên, quen với ."
Thời Nguyệt: "..."
Thấy cô vẻ mặt ngây ngẩn, Sầm Tứ dùng ngón tay véo một cái lên má cô, véo mấy miếng thịt, trận ốm khiến cơ thể cô chẳng còn mấy lạng thịt nữa.
"Em đói..." Thời Nguyệt xoa cái bụng xẹp lép .
" lấy cho em ít cháo loãng, thứ khác vẫn ăn , cũng đừng nhiều quá, cổ họng em đang viêm."
Thời Nguyệt chỉ thể gật đầu, bằng ánh mắt đáng thương.
Sầm Tứ xoay định bước ngoài, nhưng đột nhiên trở , bàn tay lớn đặt lên đỉnh đầu cô, nhẹ nhàng ấn lên mái tóc bù xù rối rắm của cô, dặn dò một câu: " sẽ về ngay, em nghỉ thêm một lát ."
"Vâng..."
Sầm Tứ định thần cô một lúc, mới thực sự bước ngoài.