Tôn Tiếu Tiếu một vòng quanh nhà, khỏi cảm thán sự tận tâm của Sầm Tứ.
Cô còn đặc biệt kiểm tra túi t.h.u.ố.c nhỏ của Thời Nguyệt, bên trong chỉ một hộp t.h.u.ố.c cảm.
Thấy Thời Nguyệt xuống từ sớm, cô cũng tắt đèn, xuống bên cạnh cô, hỏi: "Gần đây cơ thể chỗ nào thoải mái ?"
Thời Nguyệt lắc đầu: "Không ạ."
"Vậy thì , chị và trai em còn lo em bệnh mà ai chăm sóc..."
"Có Tứ ca ở đây mà, với ở đây mưa, cơ thể em cũng thoải mái hơn nhiều, ít cảm sốt hơn hẳn."
Thời Nguyệt tiện miệng .
Tôn Tiếu Tiếu xong mới thấy yên tâm phần nào.
Có lẽ kiếp , đều thể từ đầu, Nguyệt Nguyệt cũng sẽ bệnh c.h.ế.t.
Thời Nguyệt ngoan ngoãn ngửa, cảm thấy quen khi thiếu cái "lò sưởi lớn".
Sáng sớm hôm , Sầm Tứ xuất hiện ở cửa.
Tôn Tiếu Tiếu lưng : "Bạch Dự ?"
"Cậu tối qua uống nhiều, vẫn tỉnh." Sầm Tứ xách đồ ăn sáng bước .
Tôn Tiếu Tiếu vẻ mặt như khúc gỗ của , lấy áo khoác khoác lên, ngoài : "Nguyệt Nguyệt vẫn dậy, ngoài dạo một lát, gọi con bé dậy, ăn sáng ."
Sầm Tứ gật đầu: "Ừm."
Sầm Tứ cửa đóng mới đặt túi đồ ăn sáng lên bàn, rảo bước phòng.
Thời Nguyệt vẫn tỉnh, nghiêng về phía tường, cuộn tròn như con tôm, trong lòng còn ôm nửa cái chăn.
Sầm Tứ cúi xuống, chống tay lên giường, sắc mặt cô một cái.
Định lùi thì cô dường như cảm nhận , trở , dụi mắt : "Tứ ca..."
"Ừm."
Sầm Tứ đáp một tiếng, thấy mắt cô quầng thâm, hỏi: "Ngủ ngon ?"
Thời Nguyệt lắc đầu: "Rất mà ạ, chị dâu ôm dễ chịu lắm."
Sầm Tứ nghẹn lời, cổ họng ứ đọng.
Hồi lâu, mới "ồ" một tiếng.
Trước khi kịp lùi , cánh tay Thời Nguyệt quàng lên gáy , mười ngón tay đan c.h.ặ.t, hầu như tốn chút sức lực nào kéo xuống đè lên .
Sầm Tứ sợ đè trúng cô, nghiêng vật .
Thời Nguyệt chui khỏi chăn, leo lên .
"Lạnh..."
Cô mở miệng, Sầm Tứ theo bản năng đưa tay kéo chăn đắp lên cho cô và chính .
Sau đó mới phản ứng , : "Trên lạnh."
Anh từ bên ngoài , cơ thể đang lạnh, còn ổ chăn của cô thì ấm áp vô cùng.
"Không , em sưởi ấm cho Tứ ca." Thời Nguyệt bò , áp mặt áo , thấy mát cứ thế nhích lên , cho đến khi chạm cổ .
Sầm Tứ xách cổ áo lót của cô lên: "Tỉnh thì dậy rửa mặt , đồ ăn sáng ở bên ngoài."
Thời Nguyệt ngẩng đầu, thở nóng hổi phả nhẹ lên cằm : "Tứ ca giữ kẽ cái gì chứ, bây giờ ở đây ai."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-262.html.]
Sầm Tứ: "..." Quả nhiên đang đợi ở đây mà.
Anh cả đêm ngủ ngon, cứ nghĩ xem cô rốt cuộc ngủ ngon , nửa đêm thấy khó chịu ... giờ tinh thần cô thế , còn thể trêu chọc .
Một trái tim định trêu cho xốn xang.
Một lúc lâu , mới thở dài một tiếng, mặt lạnh tanh vỗ nhẹ lưng cô, trầm giọng : "Dậy ăn chút gì ."
Tuy nhiên cơ thể hề phản hồi, cúi đầu, cằm chạm trán cô, những sợi tóc mềm mại của cô cọ thấy ngứa.
Cô ngủ nữa.
Sầm Tứ cứ nín thở động động tĩnh bên ngoài, cho đến tận hai tiếng mới thấy tiếng động.
Động tác của dứt khoát ôm lấy cô gái nhỏ, cẩn thận đặt sang một bên.
Sau khi nhanh ch.óng dậy, đắp chăn cho cô.
Mọi động tác đều gây chút tiếng động dư thừa nào, thậm chí hề cô thức giấc.
Khi Sầm Tứ định bên cửa sổ, nhịn mà day huyệt thái dương vài cái, đang cái gì thế , cứ như ăn trộm ...
Khi Bạch Dự và Tôn Tiếu Tiếu đẩy cửa bước , thấy Sầm Tứ đang thẩn thờ ngoài cửa sổ, còn Thời Nguyệt vẫn đang ngủ say như heo.
"Ngủ lâu ?" Bạch Dự hạ thấp giọng hỏi.
"Ừm." Sầm Tứ gật đầu, ngoài, : " hâm đồ ăn sáng, gọi cô dậy ."
Bạch Dự gật đầu, về phía giường.
Tôn Tiếu Tiếu chằm chằm Sầm Tứ, thần sắc mấy phần quái dị.
Sầm Tứ thắc mắc sang.
Tôn Tiếu Tiếu liếc Bạch Dự, thấy để ý mới hiệu cho Sầm Tứ về phía bên trái cổ.
Chỗ đó rõ ràng một vết đỏ do đè lâu mà thành.
Sầm Tứ đột nhiên nhớ điều gì đó, thần sắc cứng đờ, vành tai lập tức nóng bừng đỏ rực.
Bước chân nhanh hơn, khi khỏi phòng liền bước nhà vệ sinh.
Vừa nãy Thời Nguyệt cứ thế đè lên chỗ của mà ngủ, đè suốt hai tiếng đồng hồ, chỗ của quả nhiên đỏ rực, kỹ thậm chí còn dấu vết của những sợi tóc...
Chương 94 Mỹ nhân bệnh tật xanh ở thập niên 80 (18)
Thời Nguyệt Tôn Tiếu Tiếu hứng thú với tiệm cơm nhỏ, cho nên những ngày đó cô dò hỏi từ ông chủ tiệm hoành thánh xem quanh đây tiệm cơm nào đông khách, sự tháp tùng của Bạch Dự, cô lượt khảo sát thực tế.
Sầm Tứ biến mất một thời gian, cho đến ngày Bạch Dự và Tôn Tiếu Tiếu sắp rời mới xuất hiện, đưa hai ga tàu.
Sau khi Bạch Dự dặn dò kỹ lưỡng mới nỡ rời mà lên tàu.
Chuyến trở về, ước chừng đợi đến sinh nhật của Nguyệt Nguyệt mới đến đón cô, tiệc cưới của và Tiếu Tiếu cũng định sẽ tổ chức lúc đó.
Trong lòng Thời Nguyệt cũng bình lặng, nguyện vọng của nguyên chủ là ở bên trai nhiều hơn, trong lòng trong mắt đều là trai , nhưng Thời Nguyệt thật sự trở thành gánh nặng.
Cứ gắng gượng một thời gian xem , sống sót thì .
Nghe thấy tiếng còi tàu hú vang rời , Thời Nguyệt xoay sà lòng Sầm Tứ, nức nở.
khi ôm eo đối phương, cô đột ngột ngẩng đầu : "Tứ ca, gầy ."
Không chỉ gầy , còn quầng thâm mắt, khuôn mặt vốn lạnh lùng nay thêm mấy phần phong trần, khiến càng thấy cách hơn.
Sầm Tứ cúi đầu đôi mắt ướt át của cô, cũng phủ nhận: "Ừm."