MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 261

Cập nhật lúc: 2026-02-15 03:58:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh nhướn mày hỏi: "Vừa nãy diễn cho xem ?"

 

Câu của Tôn Tiếu Tiếu chút thẹn thùng, cô mở miệng giải thích: "Em từng thấy qua sự đời, lúc đó tay run thật mà."

 

Bạch Dự nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: "Tiếu Tiếu dám một gánh đòn gánh bán đồ kiếm tiền, ai dám bảo em thấy qua sự đời chứ?"

 

"Cái gọi là thấy sự đời gì..."

 

Tôn Tiếu Tiếu nũng nịu vỗ một cái.

 

Bạch Dự nắm luôn cả bàn tay đó của cô, khóe môi ẩn hiện nụ .

 

Giữa hai dường như tỏa bong bóng hồng, Thời Nguyệt đang mải xem thì Sầm Tứ xoay , kéo cánh tay cô bước tiệm giày.

 

Một thời gian gặp, Bạch Dự và Tôn Tiếu Tiếu còn quấn quýt hơn , nổi.

 

Bạch Dự hắng giọng một cái, dắt Tôn Tiếu Tiếu theo như một thanh niên mới lớn, miệng : "Mua giày cho em."

 

Lúc bốn rời khỏi tiệm, Thời Nguyệt và Tôn Tiếu Tiếu mỗi thêm một đôi giày.

 

Sầm Tứ lái xe, Thời Nguyệt ở ghế , nãy lúc lên xe tựa Tôn Tiếu Tiếu ngủ mất.

 

Bạch Dự lúc mới chuyện Thời Nguyệt góp vốn xưởng may, khi kinh ngạc là sự bất lực.

 

"Sầm Tứ, thật sự cứ để mặc nó quậy phá ."

 

Tôn Tiếu Tiếu : "Em thấy ý tưởng của Nguyệt Nguyệt khá , điều sức cạnh tranh ở đây cực kỳ lớn, áp lực cũng sẽ nhiều."

 

Sầm Tứ: "Cô chỉ chút sở thích , cứ thuận theo cô ."

 

Bạch Dự xong mà trong lòng thấy chua loét: "Rốt cuộc nó là em gái là em gái ?"

 

Sầm Tứ liếc một cái: "Em gái ."

 

Bạch Dự khẩy một tiếng, luôn cảm thấy vế của còn giấu lời gì đó, nhưng vẫn một câu: "Sầm Tứ, may mà ."

 

Sầm Tứ gì.

 

Chiếc xe Jeep màu xanh quân đội dừng cửa một tiệm quần áo, Thời Nguyệt nửa tỉnh nửa mê Tôn Tiếu Tiếu đỡ xuống xe.

 

Sầm Tứ nhanh ch.óng vòng qua, ở bên của Thời Nguyệt, khi cô nhấc chân bước lên bậc thang, đưa cánh tay qua.

 

Thời Nguyệt đưa tay ôm lấy, khi bước lên, cô mới ngẩng đầu , đang nở nụ ngọt ngào thì nhanh ch.óng rụt tay về, ngoảnh đầu bước phía ...

 

Thời Nguyệt lẩm bẩm: "Lão cổ hủ."

 

Tôn Tiếu Tiếu thoáng nhận thấy những hành động nhỏ của hai , khẽ một tiếng.

 

Xem sự lo lắng của cô đều là dư thừa, Thời Nguyệt và Sầm Tứ chung sống cực kỳ , dù Sầm Tứ hết sức che giấu và khắc chế, nhưng một chi tiết vẫn sẽ để lộ chút mập mờ.

 

Ví dụ như , Nguyệt Nguyệt chỉ bước lên bậc thang mà cũng sợ cô ngã.

 

Chị Đồ đúng lúc mặt trong tiệm, loáng cái chọn xong cho Tôn Tiếu Tiếu hai bộ đồ.

 

"Nguyệt Nguyệt, cả nhà em ai nấy đều xinh quá..." Chị Đồ kìm Thời Nguyệt cảm thán, từng dáng dấp chuẩn chỉnh, chỉ riêng khuôn mặt đó thôi mê đắm bao nhiêu .

 

Thời Nguyệt gật đầu, vẻ nghiêm trọng: "Em còn thể lớn thêm nữa, sẽ càng mê hơn."

 

Chị Đồ chọc , cô từ xuống : "Nên ăn nhiều một chút, tập luyện nhiều hơn, suy cho cùng bao nhiêu tiền cũng mua nổi sức khỏe ."

 

Thời Nguyệt thở dài thườn thượt, đ.â.m trúng tim đen .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-261.html.]

 

Chị Đồ âu yếm xoa đầu cô.

 

Nhiệt độ ban ngày hôm nay hai mươi độ, Tôn Tiếu Tiếu dứt khoát cởi bỏ chiếc áo khoác công nhân màu xanh lam, khoác lên chiếc áo măng tô màu mơ mới mua.

 

Tôn Tiếu Tiếu chú trọng chăm sóc làn da của , dù trắng như tuyết giống Thời Nguyệt nhưng cũng trắng trẻo mịn màng, sự tôn lên của màu mơ, trông cô càng thêm dịu dàng điềm tĩnh.

 

"Hai cô nương nhà quả thật xinh ." Bạch Dự hề tiết kiệm lời khen ngợi.

 

Tôn Tiếu Tiếu trái lời của cho ngượng đến đỏ mặt.

 

Cuối cùng khi Bạch Dự trả tiền, chị Đồ chỉ Thời Nguyệt : "Cứ ghi tài khoản của Nguyệt Nguyệt là ."

 

Thời Nguyệt: " đúng đúng! Quần áo là em tặng cho chị dâu!"

 

Nhìn bốn rời khỏi tiệm, chị Đồ tiếp tục lo liệu việc ăn.

 

Gần đây tiệm nhập thêm ít đồ xuân hè, doanh cũng tăng lên nhiều, cô coi như thấy hy vọng.

 

Đang nghĩ ngợi thì hai phụ nữ khí chất khá bước .

 

Chị Đồ vội vàng nghênh đón, mặt lộ nụ thiết: "Hai vị cứ tự nhiên xem nhé, đều là hàng mới về đấy, chỉ tiệm mới thôi, kiểu dáng đều là mới nhất, nhiều cô gái trẻ thích lắm..."

 

"Mấy rời , bà quen ? Khách quen ?"

 

Lưu Khiết Như mở miệng, thái dương chị Đồ giật một cái, bà cũng coi là tinh ranh, mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g trong lời của cô .

 

"Đã đến một , cái cô bé đó, trông dễ nhận ." Chị Đồ đáp lời như .

 

Lưu Khiết Như chiếc áo khoác ma-nơ-canh, lạnh một tiếng: "Cũng chỉ xứng mặc mấy thứ rẻ tiền thôi."

 

Tần Ngọc cũng phụ họa theo: " , quần áo mùa cứ trực tiếp nhờ lấy từ Cảng Thành về là , mấy thứ chất lượng ."

 

Chị Đồ: "..."

 

Hai bỏ một tràng như cùng rời .

 

Chị Đồ cửa nhổ một bãi mới trở , cái thứ gì .

 

Lưu Khiết Như và Tần Ngọc phố, vẫn tức nhịn nổi.

 

"Sao cũng gặp chúng!" Tần Ngọc thở dài.

 

"Xui xẻo." Lưu Khiết Như nghĩ đến vẻ mặt Bạch Dự quây quanh cái con nhỏ quê mùa là cảm thấy nhói lòng, Bạch Dự trong ấn tượng của cô bao giờ dịu dàng chu đáo như .

 

Cái tiệm quần áo trông cũng tệ, nhưng giờ họ liệt danh sách đen !

 

Tần Ngọc ướm hỏi: "Khiết Như, vẫn buông bỏ Bạch Dự ?"

 

"Không buông bỏ thì , gia đình , còn thể cướp chắc?!" Lưu Khiết Như bỗng nhiên Tần Ngọc: "Cậu thích Sầm Tứ ? Cậu từ bỏ ?"

 

Tần Ngọc lộ nụ cay đắng: "Anh thích Nguyệt Nguyệt, gì còn cơ hội?"

 

"Sao cơ hội? Anh một ngày nộp báo cáo thì vẫn còn độc ! Cậu mà còn cướp nổi từ tay một con hồ ly tinh nhỏ ? giúp !"

 

Tần Ngọc chính là đợi câu của cô , trong mắt cô lóe lên tia sáng rực rỡ, nhưng tỏ vẻ khó xử : "Như lắm ..."

 

Lưu Khiết Như vỗ n.g.ự.c, nghĩ đến điều gì, lạnh : "Để lo."

 

Tối hôm đó, Bạch Dự cùng Sầm Tứ ở nhà khách, Tôn Tiếu Tiếu và Thời Nguyệt ở trong nhà thuê.

 

 

Loading...