MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 258
Cập nhật lúc: 2026-02-15 03:58:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng ngọt lịm, cũng ăn bao nhiêu đường mới thể như .
Sầm Tứ chống đỡ đợt tấn công ngọt ngào , quan sát xung quanh xem ai , sợ khác thấy.
Anh định mở miệng dạy dỗ một trận, nhưng cô ngẩng đầu ghé sát tới, đôi môi nhỏ nhắn chạm thật mạnh lên môi ——
Trong lúc còn đang bàng hoàng vì quá đỗi kinh ngạc, cô há miệng nhẹ nhàng gặm nhấm môi , khi lùi , cô liền rúc lòng : "Tứ ca, đừng cho trai em nhé, mà chắc chắn sẽ bắt em về mất..."
Sầm Tứ dùng bao nhiêu sự tự chế mới thể xách khỏi cơ thể , đôi mắt đen sâu thẳm, bùng nổ những tia lửa nóng bỏng.
Ngoài xe đột nhiên ngang qua, còn ngó trong xe, Sầm Tứ chỉ thể giữ vẻ mặt đờ đẫn như khúc gỗ, đợi đó khuất, mới liếc ghế phụ, nghiến răng nghiến lợi thốt tên cô: "Bạch Thời Nguyệt."
"Dạ!" Thời Nguyệt đưa tay móc lấy lòng bàn tay : "Anh đồng ý ?"
Trong l.ồ.ng n.g.ự.c Sầm Tứ tràn đầy những cảm xúc dâng trào, đối diện với đôi mắt rưng rưng nước , cuối cùng cũng gật đầu một cái.
"Tuyệt quá~" Thời Nguyệt nghiêng đầu một tiếng, cả trở nên hưng phấn.
Đôi mắt đen của Sầm Tứ chằm chằm cô hồi lâu, nghiến c.h.ặ.t răng hàm .
Anh lái xe gắt.
Anh tìm thời gian, chuyện t.ử tế với cô một chút.
Thế nào là rụt rè, thế nào là quy củ, thế nào là nam nữ thụ thụ bất .
Ga tàu hỏa, qua kẻ tấp nập, mỗi vai đều mang theo túi lớn túi nhỏ.
Bạch Dự ném hành lý xuống, ôm chầm lấy Thời Nguyệt, một đàn ông lớn xác mà mắt đỏ hoe, đôi tay ôm cô cũng run rẩy.
"Nguyệt Nguyệt, em thật là... quá tùy hứng ."
trong giọng hề nửa điểm trách móc.
Thời Nguyệt suýt nữa thì nghẹt thở, may mà Sầm Tứ đưa tay giải cứu cô.
Sau đó Tôn Tiếu Tiếu cũng ôm lấy: "Nguyệt Nguyệt, hình như em béo lên một chút ?"
"Vâng ạ!" Nói đến chuyện , Thời Nguyệt còn khá tự hào, thời gian cô ăn no ngủ, ngủ xong ăn, Sầm Tứ ở bên cạnh hầu hạ, cô chắc chắn béo lên , sắc mặt trông cũng hơn nhiều.
Hôm nay nắng ấm ôn hòa, khi ngoài cô mặc chiếc áo khoác màu nâu nhạt lấy từ xưởng về, khí chất càng thêm nổi bật.
Bạch Dự còn đưa tay kéo cổ áo cho cô, tự hào an ủi: "Em gái mặc gì cũng ."
"Anh , đừng khen nữa, ai cũng mặc như mà." Thời Nguyệt sang Tôn Tiếu Tiếu, đề nghị: "Chị dâu, thời tiết thế , để trai mang đồ về nhà khách, chúng dạo phố !"
Tôn Tiếu Tiếu chút d.a.o động, cô nghỉ ngơi khá xe, cũng mệt, nhân tiện cũng để cho Bạch Dự và Sầm Tứ thời gian trò chuyện.
" lái xe đến đây, để đưa hai đến đại lầu bách hóa ." Sầm Tứ xong, liếc về phía Thời Nguyệt: "Bốn giờ chiều sẽ đến đón hai ."
Thời Nguyệt cúi đầu xem giờ: "Vâng ạ!"
Xe dừng bên lề đường, bóng dáng Thời Nguyệt và Tôn Tiếu Tiếu rời , xe cũng vội khởi động.
Bạch Dự thu hồi ánh mắt, đôi mày nhíu c.h.ặ.t, về phía Sầm Tứ, một câu: "Sầm Tứ, thời gian qua phiền ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-258.html.]
Anh Sầm Tứ nhiệm vụ về, còn thương, trong thời gian đó còn chăm sóc Nguyệt Nguyệt, Sầm Tứ trả giá nhiều.
"Cũng , cô độc lập, đầu óc cũng nhanh nhạy..." Sầm Tứ dùng vài câu ngắn gọn, kể những "chiến công hiển hách" của Thời Nguyệt trong thời gian qua.
chuyện cô viện.
Cảnh tượng sáng nay khi xuất phát ga tàu, cô gái nhỏ từ ghế phụ trèo lên hiện trong đầu một nữa.
Cổ họng Sầm Tứ bỗng nhiên khô khốc, dời tầm mắt xa, tiếp tục : "Hiện tại cô , thể chăm sóc cô ."
Bạch Dự bỏ lỡ vẻ nghiêm túc và chân thành trong thần sắc của .
Thời gian qua cũng nghĩ thông suốt , em gái cũng nên lựa chọn của riêng , cô việc , sẽ ngăn cản cô.
Còn Sầm Tứ, rõ ràng trái tim lún sâu em gái .
Bởi lẽ những hành động của Sầm Tứ từ lâu còn trong phạm vi đơn thuần là chăm sóc em gái của bạn nữa.
"Sầm Tứ, những lời từng ở nhà lúc , còn nhớ ?" Bạch Dự hỏi: "Hiện tại vẫn giữ ý định đó chứ?"
Sầm Tứ đột ngột nắm c.h.ặ.t vô lăng, gật đầu : "Ừm."
Sự tình đến nước , chỉ cần cô còn nguyện ý, sẽ cưới cô .
Bạch Dự thở dài: "Tìm chỗ nào uống vài chén nhé?"
Vấn đề hiện tại là, em gái vẫn còn nhỏ, đợi đến sinh nhật mười tám tuổi của cô, bản báo cáo của Sầm Tứ mới thể nộp lên .
Chương 92 Mỹ nhân bệnh tật xanh ở thập niên 80 (16)
Thời Nguyệt khá rành trung tâm thương mại bách hóa, dẫn theo Tôn Tiếu Tiếu chạy phăng phăng.
Hôm nay trung tâm thương mại cũng khá đông , đa là nam thanh nữ tú ăn mặc thời thượng, trang phục của dân làng ở các trấn nhỏ vùng núi thường giản dị, màu sắc áo quần cũng xám xịt, còn ở tỉnh lỵ lớn lướt qua, muôn màu muôn vẻ đua khoe sắc.
Tôn Tiếu Tiếu cảnh phồn hoa mắt, cứ trong trạng thái ngơ ngẩn.
Kiếp cô cũng chỉ sống thêm hơn một năm, đến cả huyện lỵ còn từng rời khỏi, đương nhiên cơ hội thấy cảnh tượng phồn hoa thế .
Ban đầu cô còn định mang theo tem lương thực, kết quả phát hiện ở đây cơ bản dùng đến những thứ đó, sự phát triển của các hộ cá thể còn phổ biến hơn nhiều so với cô tưởng tượng.
Sau khi trở về, cô nhất định mở tiệm ngay lập tức, sớm muộn gì thì cái xó xỉnh nhỏ bé của họ cũng sẽ vứt bỏ tư tưởng cũ lạc hậu để phát triển kinh tế cá thể, cô chiếm lấy tiên cơ .
Dạo một vòng, Tôn Tiếu Tiếu sắm ít đồ, trong lòng bắt đầu thấy áy náy.
Cô ngừng lẩm bẩm: "Không mua nữa, trai em thuê đội xây dựng sửa sang nhà cửa , dạo đều tốn tiền cả."
Họ đúng lúc nhân lúc nhà đang sửa sang mà ngoài, vài ngày nữa vội vàng về giám sát.
"Tuân lệnh~" Thời Nguyệt đáp lời, đó xoay : "Chị dâu, dây buộc tóc ở trung tâm thương mại đều bằng cái chị ~"
"Chỉ em là miệng lưỡi ngọt xớt." Tôn Tiếu Tiếu kéo lấy Thời Nguyệt đang lao về phía như một con nghé con, dặn dò: "Nguyệt Nguyệt, em chậm thôi."
Tần Ngọc khi thấy cái tên , theo bản năng liếc một cái, ngờ đúng là Bạch Thời Nguyệt thật.
Thời gian cô ngày nào cũng theo đoàn tập luyện, mượn đó để quan tâm đến chuyện của Sầm Tứ và cô , ngờ dạo một chút cũng gặp .