MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 255

Cập nhật lúc: 2026-02-15 03:58:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến mức sáng sớm hôm , khi Sầm Tứ gỡ cánh tay cô định dậy, dễ dàng cô thức giấc.

 

Cánh tay Thời Nguyệt đang vòng qua eo , leo lên cổ , vùi đầu hõm vai , như một chú ch.ó nhỏ, dùng ch.óp mũi cọ cọ .

 

"Anh Tứ, Tứ, quả nhiên là lò sưởi lớn của em mà..."

 

Sầm Tứ lật một cái, Thời Nguyệt cũng theo động tác của sấp lên .

 

"Buông ." Tay Sầm Tứ đặt ở một bên, hề chạm cô, như một quân t.ử chính trực, chằm chằm lên trần nhà: "Có thấy lời ?"

 

Thời Nguyệt tiếp tục rúc lòng : "Không thấy gì hết ạ ~"

 

Sầm Tứ: "..."

 

Thế giới: Thập niên 80 - Mỹ nhân bệnh tật xanh 15

 

Thời Nguyệt cọ một hồi lâu, Sầm Tứ khi núi lửa phun trào nhấc cô khỏi , dùng chăn quấn c.h.ặ.t lấy cô, mới khiến cô dừng hành động nũng như ch.ó con .

 

Thời Nguyệt quấn như một cái kén tằm, lộ nửa cái đầu, mái tóc dài rối bù, đôi mắt đen láy ươn ướt linh động sáng ngời.

 

"Anh Tứ..."

 

"Không chuyện, cử động, mua chút đồ ăn sáng cho em."

 

Sầm Tứ khoác áo khoác lên , giọng khàn đặc, ngữ khí thấu sự áp lực rõ rệt.

 

"Dạ..." Tay chân Thời Nguyệt tạm thời thể động đậy, vẫn đang nỗ lực giãy giụa: "Anh Tứ, thả em mà!"

 

"Nằm tiếp ." Sầm Tứ bỏ một câu, thẳng phòng vệ sinh nhỏ hẹp.

 

Thời Nguyệt ở phía cao giọng : "Anh Tứ, bàn chải đ.á.n.h răng bóc là dành cho đó, thể dùng nha ~"

 

Sầm Tứ đóng cửa , ngay đó cúi xuống, tạt mạnh nước lạnh lên mặt.

 

Làn nước băng giá khiến nhiệt độ cơ thể hạ xuống, những giọt nước men theo sống mũi tuấn tú nhỏ xuống, dọc theo đường nét cằm rõ rệt, đến yết hầu nhô cao.

 

Từ đầu đến cuối, thần sắc đều như một bức tượng điêu khắc, chỉ là đường nét cằm cương nghị lạnh lùng càng thêm thắt c.h.ặ.t, đôi môi mỏng mím thành một đường thẳng tắp, đè nén những cảm xúc đang cuộn trào.

 

Một hồi lâu , dùng hai tay chống lên bồn rửa mặt nhỏ hẹp, chậm rãi thở dài một tiếng như trút gánh nặng.

 

Thật đáng sợ.

 

Một nhỏ bé như , suýt chút nữa khiến khả năng tự kiềm chế của sụp đổ.

 

Anh liếc chiếc bàn chải đ.á.n.h răng màu xanh lam bên cạnh, đưa tay bóc .

 

Thời Nguyệt lăn lộn vài vòng, lúc hoa mắt ch.óng mặt, cuối cùng cũng giải cứu khỏi chăn.

 

Cô thoăn thoắt định bò dậy, thì đỉnh đầu bàn tay đàn ông ấn một cái, cô "bẹp" một tiếng sấp xuống giường.

 

"Sầm Tứ!"

 

Bất kể cô bằng lòng , Sầm Tứ đem cô gói ghém một nữa nhét trong chăn, đôi mắt đen chằm chằm cô đầy vẻ cảnh cáo: "Nằm thêm lát nữa, đợi về."

 

Tay chân Thời Nguyệt thể cử động, chỉ đành ngoan ngoãn gật đầu, tình nguyện : "Dạ..."

 

Sầm Tứ xoay bước ngoài.

 

——

 

Sầm Tứ cùng Thời Nguyệt ăn xong bữa sáng, Trịnh Kỳ cũng tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-255.html.]

 

Anh thấy Sầm Tứ, liền ném cho một thứ, màu đỏ.

 

"Không dặn dò nhất định tìm , hai ngày thực sự nhặt đấy."

 

Sầm Tứ đón lấy trong tay, nhanh ch.óng nhét túi.

 

"Cái đồ rách nát , đeo gì chứ? Chắc khai quang đấy chứ?" Trịnh Kỳ xuống một bên.

 

Sầm Tứ chủ đề tiếp tục, lạnh lùng : "Cậu quản nhiều quá đấy."

 

Thời Nguyệt ngẩng đầu, cái gì cũng thấy, hỏi: "Là thứ gì ạ?"

 

Trịnh Kỳ giải thích: "Chỉ là một sợi dây đỏ thôi."

 

Sầm Tứ cơ hội ngăn cản mở miệng, thế là coi như thấy, cúi đầu sắp xếp những cuốn sách mà cô mượn từ chỗ Vạn Quốc và những bạn mới quen.

 

Khóe miệng Thời Nguyệt khẽ giật giật, chút nghi ngờ sợi dây đỏ đó do tết , cô tiếp tục hỏi: "Xấu đến mức nào ạ?"

 

Trịnh Kỳ liếc Sầm Tứ đang dửng dưng, bỗng nhiên như lĩnh hội điều gì đó, lập tức đổi giọng: "Cũng hẳn là , khá đặc biệt, một cái là tết tâm huyết, cũng tết cho một sợi đây, chắc chắn cũng sẽ luôn đeo tay, mất cũng sẽ xót xa lắm!"

 

Thời Nguyệt: "..."

 

Thấy đặc biệt thành khẩn, Thời Nguyệt tin lời , cô đặt ánh mắt lên Sầm Tứ: "Anh Tứ, sợi đó cũ quá , để em tết cho sợi khác nhé, thêm cho một cái chuông nhỏ ?"

 

Sầm Tứ trực tiếp từ chối: "Không cần."

 

Trịnh Kỳ trực tiếp vỗ đùi ngất: "Thêm chuông chắc chắn , sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của lão Sầm mất, hơn nữa nếu là diễn tập nhiệm vụ, chắc chắn tháo ."

 

Thời Nguyệt suy nghĩ một chút, gật đầu: "Cũng đúng, thêm nữa ."

 

Sầm Tứ: "..."

 

Anh vốn dĩ trầm mặc, giờ đây tâm tư loạn thành một đoàn, liền càng thêm ít .

 

Trịnh Kỳ xấp sách bàn, nghi hoặc hỏi: "Đây là những cuốn sách xuất bản ?"

 

"Vâng, một là bản thảo đấy ạ, chẳng em đến bộ văn học của xưởng phim chơi ? Ở đó nhiều bậc tiền bối, còn sẵn lòng đem sách mới cho em xem nữa."

 

"Người sách, đúng là khác biệt." Trịnh Kỳ chân thành khen ngợi.

 

Tuy nhiên luôn cảm thấy văn nhân thường khá cao ngạo, ngược ngờ tới cô gái mặt thể lọt mắt xanh của những đó, hơn nữa cô tuổi còn nhỏ, điều kiện dạy học ở nông thôn cũng lắm, cho nên cô rốt cuộc thế nào mà nghĩ đến chuyện kịch bản?

 

"Em nhớ hình như em học, những thứ rốt cuộc là ai dạy em ?"

 

"Anh trai em ạ." Thời Nguyệt hề do dự chút nào.

 

Sầm Tứ , ngẩng đầu cô một cái: "Anh trai em thấy, sẽ tức c.h.ế.t mất."

 

Thời Nguyệt: "... Không chuyện thì thể đừng ."

 

Sầm Tứ: "..."

 

Trịnh Kỳ nỗ lực nhịn , lão Sầm rốt cuộc là chuyện gì thế ? Có lúc cảm thấy đối với cô nhóc để ý và sủng ái, nhưng lúc cái miệng của thực sự lòng .

 

Trịnh Kỳ phiền hai , ý rời , nhưng để một chiếc xe việt dã.

 

Thời Nguyệt một chiếc áo khoác màu xanh nhạt mỏng hơn một chút, bảo Sầm Tứ lái xe đến xưởng may.

 

Xưởng may lớn, xưởng trưởng cũ là chị Thoa, là một phụ nữ tự lập nghiệp, bản đang kinh doanh hai cửa hàng quần áo, nhưng gần đây buôn bán ảm đạm, xưởng may cũng mọc lên nhiều hơn, chị còn sức duy trì nữa, nên dự định bán .

 

 

Loading...