"Một cô bé xinh , chỉ là sức khỏe , hạ đường huyết ngất xỉu, cứ luôn kêu đau đầu, thức trắng cả đêm ngủ , nhưng chụp phim vẫn thấy vấn đề gì."
"Cô buổi chiều lúc đó tự ."
" tuần cô tái khám đấy."
Trịnh Kỳ xong, thần sắc càng thêm nghiêm trọng, cô nhóc đó còn là sốt cơ đấy, chuyện nghiêm trọng hơn sốt nhiều.
Anh cầm tờ phiếu chẩn đoán, cuộn cuộn nhét túi, về phía một phòng bệnh.
Đẩy cửa , đầu tiên thấy là bóng dáng bận rộn của Tần Ngọc.
Cô mang theo hộp cơm giữ nhiệt bằng nhôm, bày ở bên cạnh, cơm canh đều vẫn còn nguyên, lúc cô đang rót nước nóng.
Sầm Tứ giường, bờ vai bên quấn băng gạc, thần sắc trầm tĩnh xa cách, đôi mày kiếm khẽ nhíu .
Thấy Trịnh Kỳ, liền mở lời: "Sao đến nữa ?"
"Khụ khụ... đang rảnh." Thấy Tần Ngọc ở đó, Trịnh Kỳ cũng nhắc tới Thời Nguyệt.
Tần Ngọc đầu , : "Anh Trịnh, chẳng , em ở đây là , mau nghỉ ngơi ."
Ba quen nhiều năm, bình thường cũng so đo chuyện phận chức vụ gì.
Tần Ngọc thích Sầm Tứ, nhưng Sầm Tứ từ chối nhiều , cô đều để tâm, dù Sầm Tứ cũng mắt bất kỳ phụ nữ nào, mà cô là ở gần nhất, chắc chắn sẽ một ngày thấy .
Mang theo tâm tư như , Tần Ngọc khi đối xử với Sầm Tứ đều chừng mực.
dạo gần đây xuất hiện một Bạch Thời Nguyệt, cô bỗng thấy hoảng hốt.
"Tần Ngọc, em về ."
Sầm Tứ bỗng nhiên lên tiếng.
Tần Ngọc , nụ mặt cứng đờ: "Sầm Tứ, cứ rạch ròi quan hệ với em như ?"
Sầm Tứ vẫn câu đó: "Sẽ cho ảnh hưởng của em."
Tần Ngọc năm nay 24 tuổi, luôn ở bên cạnh , đều cô ý với , cho nên một đồng chí hảo cảm với cô tự nhiên cũng từ bỏ việc theo đuổi cô .
"Ảnh hưởng gì chứ? Mọi đều tình cảm của chúng , thì ảnh hưởng gì ?" Lời của Tần Ngọc rõ ràng chút hờn dỗi.
Sầm Tứ cô một cái, giọng điệu bình tĩnh: "Anh và em, thể nào ."
Giây phút thấy lời đó, Tần Ngọc liền biến sắc mặt.
Trịnh Kỳ cảm thấy nên xen , nhưng vẫn nhịn mà một câu: "Tần Ngọc, chuyện của em và lão Sầm, đừng tìm Nguyệt Nguyệt mà , con bé chỉ là một đứa trẻ đơn thuần thôi."
Sắc mặt Sầm Tứ bỗng chốc lạnh thêm vài phần, đôi mắt đen liếc Tần Ngọc: "Em tìm cô ?"
"Em..." Tần Ngọc tự đuối lý, nhưng cô cũng chuyện gì tày đình chứ!
Cô giấu nổi sự phẫn nộ, về phía Trịnh Kỳ: "Em chỉ là thăm cô thôi, cô lung tung gì với ? Anh tin lời cô mà tin em ?"
Trịnh Kỳ: "Anh ý đó, chỉ cảm thấy chuyện của em và lão Sầm, hai tự giải quyết, đừng lôi kéo khác ."
"Đủ ." Sầm Tứ lên tiếng cắt ngang, "Tần Ngọc, em ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-248.html.]
Tần Ngọc cũng là trọng sĩ diện, lúc xua đuổi dăm bảy lượt, cô còn ở nữa!
Cô đỏ hoe mắt chạy ngoài, Trịnh Kỳ gãi gãi gáy, chút lúng túng.
"Lão Sầm, sai gì ?"
Sầm Tứ thản nhiên: "Không sai."
Anh liếc mấy hộp cơm bên cạnh, : "Cậu giúp thu dọn một chút, mang trả cho cô ."
Trịnh Kỳ gật đầu.
Một lúc lâu , Sầm Tứ hỏi: "Cô ?"
Giọng điệu của hề nhẹ nhàng, giống như cân nhắc hàng vạn mới chậm rãi ép từ trong cổ họng.
"Không chuyện gì to tát." Trịnh Kỳ , miệng tiếp tục , "Nửa tháng nay con bé bận rộn lắm, cùng một xưởng phim bộ phim gì đó, kịch bản là do con bé , thấy con bé đang hăng hái lắm đấy."
Sầm Tứ vẫn nhíu c.h.ặ.t mày: "Sức khỏe cô , cứ chạy đôn chạy đáo như ?"
Tay Trịnh Kỳ khựng , : "Cậu cứ lo dưỡng thương cho , cái tay của suýt nữa thì phế ?"
Sầm Tứ im lặng một lúc: "Cậu tư liệu về xưởng phim đó ? Người cô tiếp xúc là hạng nào?"
"Hái da, lính của , còn giúp tra những thứ nữa , nếu thực sự lo lắng như , gọi con bé qua đây, hỏi từng li từng tí một là xong, dám chắc sẽ để ai thấy dáng vẻ thương nặng thế ." Trịnh Kỳ chính là chắc chắn sẽ để ai thấy bộ dạng thương nặng của .
một lúc , Trịnh Kỳ vẫn đơn giản kể cho một chút về Xưởng phim Tây Thành: "Cậu ở đây, giấy giới thiệu của Nguyệt Nguyệt là do tìm cho con bé đấy, đạo diễn hợp tác với con bé tên là Vạn Quốc, bộ phim 'Thế Giới Mới Mẻ' chiếu năm ngoái chính là do ông , danh tiếng khá , yên tâm , Nguyệt Nguyệt chịu thiệt ."
"Ừ." Vẻ mặt nghiêm nghị của Sầm Tứ mới giãn vài phần, "Lão Trịnh, phiền ."
Trịnh Kỳ nắm c.h.ặ.t tờ giấy trong túi, sững sờ dám lấy , cảm thấy Sầm Tứ khi sẽ lao khỏi bệnh viện ngay lập tức.
Cái cây sắt lão Sầm vì một cô gái mà nở hoa , ầy, nếu ở trong quân đội, hai mắt là thể trực tiếp ở bên ngay, nhưng bây giờ phận rành rành đó, còn đến tuổi kết hôn hợp pháp, báo cáo kết hôn của lão Sầm cũng đ.á.n.h , chỉ thể thôi...
——
Tối hôm đó, khi Trịnh Kỳ rời bệnh viện, Sầm Tứ liền vén chăn dậy.
Anh khó khăn khoác thêm chiếc áo khoác, chậm rãi ngoài.
Giờ phố còn mấy , Sầm Tứ đang thì bỗng nhiên thấy bóng dáng Trịnh Kỳ, mua đồ ở một tiệm bánh bao sắp đóng cửa, hướng cũng trùng khớp với hướng của .
Sầm Tứ nhẹ bước, lẳng lặng theo phía xa.
Thấy con ngõ đó, mới tăng tốc đuổi theo, gọi một tiếng: "Trịnh Kỳ."
Trịnh Kỳ đột nhiên đầu , thấy bóng dáng Sầm Tứ, vội vàng chạy ngược : "Lão Sầm cần mạng nữa , bác sĩ bảo đừng chạy lung tung, mau cút về cho !"
"Không lớn nhỏ." Sầm Tứ nhíu mày mắng một câu, cúi đầu túi bánh bao trong tay : "Cậu đang cái gì ?"
Trịnh Kỳ: "..."
"... nghĩ đến chuyện Nguyệt Nguyệt buổi tối lẽ sẽ đói, nên mua đại chút đồ cho con bé, chẳng đang lo lắng cho con bé ? tiện thể qua thăm con bé chút thôi..."
Dưới ánh mắt soi mói của Sầm Tứ, cảm thấy chút rõ ràng, bèn im miệng.