Cô thở dài vặn bình nước màu xanh lá cây, ngửa đầu uống một ngụm.
Có lẽ là do hạ đường huyết, cộng thêm hôm nay coi là khá mệt mỏi, cô nắm lấy bình nước, chân tay bỗng nhiên mềm nhũn vô lực, đầu óc càng thêm choáng váng.
Triệu chứng ...
Hỏng , cô sắp ngất xỉu !
Trước khi Thời Nguyệt hôn mê, cô bên cạnh đỡ một tay, loáng thoáng thấy tiếng kêu la lo lắng xe.
——
Khi Trịnh Kỳ mang đồ đến nhà thuê, gõ cửa nhưng ai thưa, hỏi thăm những nhà hàng xóm mới cô gái thuê nhà hai ngày về.
Lúc Trịnh Kỳ mới lo sốt vó, lẽ xảy chuyện gì ?
"Đồng chí, cho hỏi quen Bạch Thời Nguyệt ?" Có tiếng hỏi han vang lên bên cạnh.
Trịnh Kỳ sang, gật đầu : "Anh đến tìm Nguyệt Nguyệt ?"
"À là thế , hai ngày nay đều tìm cô , nhưng hình như cô đều về, xảy chuyện gì ?"
"Anh tìm cô gì? Cô mới đến đây quen thuộc, quen cô ?"
Vạn Quốc hỏi dồn chút ngẩn , đó vội vàng kể quá trình và Thời Nguyệt quen , còn lấy từ trong phong bì giấy xi măng kẹp nách một bản thảo : "Không tin cứ xem , đây còn là bản thảo tay của cô đây ."
Trịnh Kỳ nhanh ch.óng lướt qua một lượt, lúc mới tin, nhưng nỗi lo trong lòng càng nặng thêm, một đang yên đang lành biến mất tiêu ?
Anh đang chuẩn liên lạc với của để nhờ tìm giúp, thì thấy tiếng bước chân ở đầu cầu thang.
Một bóng dáng đỏ rực lên, bước chân của cô nặng nề, uể oải vô cùng, thấy hai cửa, cô sững một chút: "Anh Trịnh, đạo diễn Vạn, đều ở đây ?"
Không đợi hai chuyện, Thời Nguyệt Trịnh Kỳ hỏi: "Anh Tứ ạ?"
Trịnh Kỳ ánh mắt cô, trong lòng cam đoan, cô đuổi theo đến đây chắc chắn là vì Sầm Tứ.
"Cậu đang bận, nhờ qua đưa ít đồ, em ?" Trịnh Kỳ hỏi.
Vạn Quốc cũng vội vàng : " , em xảy chuyện gì chứ?"
Thời Nguyệt lắc đầu, giọng khàn đặc đến đáng sợ, cô : "Bị sốt viện, mới về."
"Bây giờ khỏi ?"
"Dạ, khỏi ."
Vạn Quốc thấy cô như cũng tiện nhắc chuyện kịch bản, chỉ dặn cô dưỡng sức cho , vội vàng rời .
Trịnh Kỳ đặt đồ đạc cho Thời Nguyệt xong, nam nữ thụ thụ bất tương , cũng tiện ở lâu.
Anh dặn dò: "Nghỉ ngơi nhiều , dạo gió lớn, em cứ ở trong nhà là ."
"Cảm ơn , Trịnh vất vả ."
Khi Trịnh Kỳ chuẩn rời , bỗng nhiên hỏi một câu: "Em ở bệnh viện nào ?"
Thời Nguyệt: "Dạ ở Bệnh viện Quân y Tây Thành gần đây nhất ạ."
Trịnh Kỳ kinh ngạc, nhưng gì, gật đầu lui ngoài.
Thời Nguyệt đóng cửa nữa, cả cuộn tròn giường.
Cái cơ thể rách nát ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-247.html.]
Cô tưởng khỏe lên một chút, thỉnh thoảng cảm cúm viêm họng cũng coi là nghiêm trọng, c.h.ế.t , kết quả chập tối hôm ngất xỉu đưa bệnh viện, khi tỉnh thì đầu đau như b.úa bổ, chụp hình ảnh vùng đầu bác sĩ cũng kết quả gì, thế là cô mê man ở đó suốt hai ngày.
Trên đường về, gió lạnh thổi qua, đầu cô cứ như máy khoan liên tục khoan .
Đáng lẽ cô nên uống một viên t.h.u.ố.c giảm đau, nhưng cô đến sức để dậy cũng .
Cũng bao lâu trôi qua, khi cô mở mắt nữa, mắt là một mảnh tối tăm, cơn đau đầu của cô tan biến, chỉ còn cảm giác nặng nề.
Cô dậy bật đèn sợi đốt lên, rót một ly nước từ bình thủy , kết quả phát hiện cô ở đây hai ngày, nước nguội ngắt từ lâu...
【Huhu, Nguyệt Nguyệt tội nghiệp quá tội nghiệp quá...】 Hệ thống xanh nhịn mà rống lên.
Thời Nguyệt: "..."
"Thống t.ử, đau quá, rốt cuộc là bệnh gì ?" Thời Nguyệt khàn giọng hỏi, "Bác sĩ xem phim đều bảo ."
Hệ thống xanh: 【Đau đầu vận mạch?】
Thời Nguyệt thở dài một tiếng, hèn gì bác sĩ , cái bệnh đúng là sinh để hành hạ khác mà.
một lúc , Thời Nguyệt cảm thấy chiếc cốc sắt tráng men trong tay chút ấm áp, cô liếc , quả nhiên thấy nước trong cốc đang bốc nóng, hơn nữa cảm giác nặng nề trong đầu cô cũng giảm bớt đôi chút.
Người thể những việc , chỉ thể là hệ thống xanh mà thôi.
"Thống t.ử, đối với thật đấy, nếu hình hài, chắc chắn là một quý ông nhỉ, thật một bạn trai như quá ." Thời Nguyệt hai tay ôm lấy cốc, giọng điệu tràn đầy hạnh phúc.
Phản ứng của hệ thống xanh run rẩy một cách khó hiểu: "Cái đó, cái đó cần thiết , , chỉ thể bấy nhiêu thôi, nhiều hơn nữa thực sự !"
Thời Nguyệt: "Cậu bấy nhiêu đủ lắm , là phúc mỏng, cơ thể vô dụng như , chi bằng c.h.ế.t quách cho xong."
Hệ thống xanh: "..."
Ký chủ rõ ràng là sống!! Bây giờ còn giả vờ kiểu cách cho ai xem chứ!
Hệ thống xanh sáng suốt giữ im lặng, nhưng âm thầm hâm nóng nước trong bình thủy một chút.
Sau đó nó mới bắt đầu thông báo tin tức: 【Độ hảo cảm của Sầm Tứ tăng lên 83%!】
【"Trọng thương của Sầm Tứ" kích hoạt, mời ký chủ tiếp nhận cốt truyện mới!】
Thời Nguyệt xong, cơ thể xuống đột ngột dậy.
Vì dậy quá nhanh, cô một phen ch.óng mặt hoa mắt: "Sao sớm?! Đồ ngốc !"
Hệ thống xanh: "?" Vừa là ai còn gả cho hả!!
Thời Nguyệt tựa đầu giường, vì tiếp nhận cốt truyện, đầu bắt đầu căng tức.
May mà cảm giác khó chịu cũng kéo dài bao lâu, Sầm Tứ khi nhiệm vụ trúng đạn ở vai, khi chuyển viện đến Bệnh viện Quân y Tây Thành thì kẻ thù ác ý trả thù, Sầm Tứ vì bảo vệ con tin mà hy sinh.
Cho nên Trịnh Kỳ hỏi như là nguyên do cả, Sầm Tứ chiều nay chuyển đến bệnh viện đó, cô lúc đó trở về.
Thời Nguyệt liếc đồng hồ, từ từ trượt xuống giường.
Sự kiện kẻ thù trả thù xảy ba ngày , cô cứ nghỉ ngơi một chút , ngày mai hãy .
——
Trịnh Kỳ bệnh viện, tiên đến quầy tiếp đón để hỏi thăm chuyện của Thời Nguyệt.
Thời Nguyệt đó ngất xỉu đưa bệnh viện, nhất quyết chịu liên lạc với , nên ít y tá từng gặp cô đều ấn tượng.