MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 246
Cập nhật lúc: 2026-02-15 03:58:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai hiệu sách, Thời Nguyệt ôm xấp ảnh nghiên cứu một hồi.
George chụp, ghi bộ phong cảnh nhân văn của Cảng Thành.
Xu hướng thời trang của nội địa chủ yếu vẫn là học theo Cảng Thành.
Cô hờ hững với George: "Mấy tấm ảnh của , nếu để đến ba mươi bốn mươi năm , chắc chắn sẽ quý giá."
George mỉm , đôi mắt xanh lam vô cùng chân thành: "Đó là chuyện của , nhưng đối với , bây giờ chúng cũng quý giá."
Thời Nguyệt một cái, đưa trả ảnh, lật xem cuốn tạp chí trong tay.
Anh hỏi: "Cô hứng thú với thiết kế thời trang ?"
Anh phát hiện cô cũng chuyên chú quần áo.
Thời Nguyệt gật đầu: "Chắc là hứng thú với tiền hơn."
Cô khá là dung tục, nhưng George kỹ cô một cái, bỗng cảm thấy hiệu sách trở nên thần thánh hơn, cô gái chẳng cả, dường như cả ngày đều ở đây, nhưng cô luôn một sự bình tĩnh và thản nhiên như thể thấu hiểu hết sự đời ?
Ngày hôm , Vạn Quốc mới đến hiệu sách tìm Thời Nguyệt, nhưng cô ở đó, ông đợi hơn một tiếng đồng hồ, bóng dáng cô gái mới xuất hiện.
Hôm qua khi Vạn Quốc về xưởng phim, cùng mấy bộ phận nghiên cứu thâu đêm, xin ý kiến mấy vị lãnh đạo, cuối cùng cảm thấy kịch bản thể đưa sản xuất, ông thậm chí còn lùi bộ phim đang chuẩn để trực tiếp đạo diễn bộ .
Đối với kết quả , Thời Nguyệt chút bất ngờ, cô ngờ họ thảo luận xong nhanh như , dù cũng là nghệ thuật, tư tưởng vẫn khá tiến bộ.
"Bản thảo sơ khai vẫn còn khá thô, một chỗ cần cải thiện, cần cô đến ban văn học để thảo luận một chút, một thiết lập và tình tiết nhạy cảm cần báo cáo cấp , cuối cùng còn xem kết quả kiểm duyệt nữa." Vạn Quốc .
Thời Nguyệt gật đầu, khuôn mặt trắng nõn non nớt lộ vẻ bình thản già dặn: "Ông cứ xem mà ."
Vạn Quốc thấy biểu cảm của cô, trong lòng thầm kinh ngạc, thực sự là đó coi thường cô , nhưng ông cũng nỗi lo: "Nguyệt Nguyệt, cô mấy tuổi ?"
"... Mười tám, từ quê lên."
Thời Nguyệt nhất thời cảm thấy khó khăn, thời buổi khái niệm chứng minh nhân dân, chỉ sổ hộ khẩu, nhưng nó ở chỗ cô.
"Có giấy giới thiệu ?" Vạn Quốc hỏi.
Thời Nguyệt lắc đầu: " thể nhờ mở cho."
Vạn Quốc suy nghĩ một chút: "Thế , sẽ với xưởng trưởng, là cô đến ban biên tập của xưởng phim việc , lương bổng sẽ quyết định , thấy thế nào?"
"Như cũng ?" Thời Nguyệt chút hiểu cơ chế của xưởng phim họ, nhưng luôn cảm thấy hố.
Vạn Quốc như một con cáo già: "Được chứ, chứ."
Thời Nguyệt từ chối: "Sức khỏe , việc lao lực, thôi bỏ , khi nào các ông cần thì gọi ."
Vạn Quốc cảm thấy tiếc nuối, ông vốn cảm thấy khí chất cô đặc biệt, nếu đổi là cô đóng vai nữ chính trong kịch bản thì còn gì hợp hơn.
Ngặt nỗi tuổi còn nhỏ mà tâm tư khó đoán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-246.html.]
thể phủ nhận là, tư tưởng và tài năng sáng tác của cô cũng hề đơn giản.
Thời đại , quả nhiên vẫn thuộc về trẻ tuổi mà.
Xét thấy Vạn Quốc mời cơm, hôm đó Thời Nguyệt còn cùng ông đến ban văn học một lúc, thể , khí sáng tác ở đây nồng nhiệt, những đến từ khắp nơi bất kể danh tiếng , mang theo kịch bản của đến, cùng lên ý tưởng, góp ý cho , đạo diễn biên kịch diễn viên quây quần thành một đoàn.
Thời Nguyệt theo Vạn Quốc, cũng đều tưởng cô là diễn viên, còn những đạo diễn khác đến bắt chuyện, kết quả phát hiện cô cư nhiên là biên kịch, nhất thời tất cả đều xôn xao.
Dù lướt qua, nữ nhà văn, nữ biên kịch thực sự quá ít.
Thời Nguyệt ở lâu, cảm thấy đầu óc lùng bùng, liền rời .
——
Gió xuân lạnh lẽo, một đợt khí lạnh nữa tràn về, Thời Nguyệt trốn ở trong nhà ngoài.
Trịnh Kỳ đến một , Thời Nguyệt hỏi thăm chuyện của Sầm Tứ, trả lời lảng tránh, rõ ràng là thể , thế là cô liền hỏi nữa.
"Thế Tần Ngọc và Lâm Lâm là ai ạ?" Cô hỏi.
Trịnh Kỳ sững : "Họ đến tìm em ?"
Thời Nguyệt gật đầu.
"Thì là của đoàn văn công thôi." Trịnh Kỳ giải thích, "Lần họ hỏi đến, nhắc qua một câu, ngờ họ đến tìm em, họ... gì với em ?"
Trịnh Kỳ cảm thấy khá khó xử, Tần Ngọc ý với lão Sầm, em ai cũng , nhưng lão Sầm thì cứng nhắc vô cùng, căn bản ý đó .
Thời Nguyệt thật thà gật đầu: "Họ em giáo d.ụ.c, còn cho em tiền, nhưng em lấy."
Trịnh Kỳ cạn lời: "... Sau em đừng để ý đến họ là ."
Thời Nguyệt đồng ý: "Vâng ạ, Trịnh, em ở đây thích nghi , thực sự cần phiền thường xuyên qua đây , em sẽ thấy áy náy lắm."
"Hầy, chuyện đó đáng gì ?"
Trịnh Kỳ xua tay rời .
Sau đó Vạn Quốc ngày nào cũng đến tìm Thời Nguyệt, ông chọn vài nhóm sáng tác, tập trung bộ những ý tưởng độc đáo, thế những nội dung quá táo bạo và tiên phong thể qua kiểm duyệt trong kịch bản của Thời Nguyệt.
Câu chuyện xảy một chuyến tàu hỏa dài hơn hai nghìn cây từ Côn Thành đến Thanh Thành, cô sinh viên đại học hoạt bát yêu đời tình cờ gặp nam chính cổ hủ trầm mặc rời quê thuê, hai coi như là gặp yêu, nữ chính nhiệt tình tích cực, chủ động tiếp cận, nhưng nam chính nhiều e dè, lúc nào cũng kìm nén tình cảm của .
Họ cho dù là tính cách tư tưởng đều ở hai thái cực, trong thời gian ba ngày xe, ngừng ma sát và va chạm, tình cảm hai nhanh ch.óng nóng lên, đồng thời bộ phim còn thể phô diễn phong cảnh tươi dọc đường của đất nước, hai quen hiểu và yêu mùa hoa sơn nở rộ, nhưng khi mùa hoa kết thúc, họ cũng theo đó mà ly tán.
Thời Nguyệt vốn còn đến những chủ đề khá nhạy cảm, chính là về sự va chạm giữa tư tưởng cũ và mới chính sách cải cách, tuy nhiên Vạn Quốc khi bàn bạc với lãnh đạo xưởng phim sửa đổi đoạn tình tiết đó.
Dĩ nhiên, những cảnh hôn hít ôm ấp bồng bế mà Thời Nguyệt cũng còn nữa.
Lúc xẩm tối, Thời Nguyệt từ xưởng phim , lên xe buýt.
Cô vịn cột, cơn ch.óng mặt trong đầu vẫn tan, thậm chí bắt đầu đau âm ỉ, cô đưa tay mò túi một chút, sờ thấy kẹo, viên cuối cùng cô ăn mất, trong gian cũng hết sạch từ lâu.