MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 243

Cập nhật lúc: 2026-02-15 03:57:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sầm Tứ đang định đưa điện thoại cho Thời Nguyệt, Bạch Nhược hỏi: "Sầm Tứ, chuyện Nguyệt Nguyệt là bỏ trốn, là thế nào ?"

 

Sầm Tứ: "... Cái hỏi em ."

 

chắc chắn cô sắp linh tinh , thôi thì nhất đừng để cô chuyện.

 

Thế là khi Thời Nguyệt giơ tay đòi điện thoại, đều coi như thấy, đó Thời Nguyệt ánh mắt lạnh lùng của Sầm Tứ xua đuổi góc tường, hai đàn ông thì thầm to nhỏ hồi lâu.

 

Đợi Sầm Tứ xong, Thời Nguyệt mới chuyện với Bạch Nhược.

 

cũng bao lâu, Sầm Tứ xách cô rời , dẫn cô ăn sáng, dạo bách hóa tổng hợp.

 

Thành phố tỉnh lỵ ở đây rõ ràng tiếp nhận chính sách mới nhanh hơn, cũng là hộ kinh doanh cá thể, cơ sở hạ tầng hiện đại cũng ít.

 

Một tiếng , Thời Nguyệt ỉu xìu Sầm Tứ đưa về nhà khách.

 

mệt rã rời, nhưng vẫn chạy tắm nước nóng.

 

Sầm Tứ vội rời , cửa sổ đợi cô, khi đầu thấy cô với mái tóc dài ướt sũng bước , khuôn mặt càng trở nên nghiêm nghị hơn.

 

Ánh mắt dời xuống thấp hơn, bộ quần áo thu đông cô đang mặc .

 

tay đến, quần áo mới mua về, cô cũng chỉ thể mặc tạm .

 

Quần áo khá bó sát, cô bắt gặp ánh mắt , liền dùng hai tay che lấy , vẻ mặt như một con thỏ trắng nhỏ hoảng sợ: "Anh cứ như , thẹn thùng lắm đấy."

 

Sầm Tứ: "..."

 

"Anh thì cái gì chứ?" Anh hỏi ngược .

 

Thỏ trắng nhỏ lập tức xù lông, tức giận ném chiếc khăn lau về phía , thật là đau lòng quá mà.

 

Chương 87 Mỹ nhân xanh bệnh tật ở thập niên 80 (11)

 

Trong căn phòng vệ sinh nhỏ hẹp, Thời Nguyệt bịt lấy lỗ mũi đang chảy m.á.u, tay dùng nước lạnh rửa sạch vết m.á.u dính mặt.

 

Sau khi Sầm Tứ rời , một cô ở nhà khách vài ngày, so với vùng nông thôn lạc hậu khép kín, thành phố tỉnh lỵ thuận tiện và tự do hơn nhiều.

 

Tuy nhiên, vùng núi thì ẩm ướt lạnh lẽo, còn khí ở đây khô hanh vô cùng, cô nhất thời vẫn thích nghi .

 

Cảm thấy mũi cầm m.á.u, Thời Nguyệt mới buông tay, tiếp tục lau sạch vết m.á.u.

 

Cô lau tay, đút túi, lững thững ngoài, cổ còn treo một bình nước màu xanh lá cây.

 

Dạo gần đây ngoài việc ăn và ngủ, phần lớn thời gian cô đều ở hiệu sách Tân Hoa bên cạnh, nơi đó đủ ấm áp.

 

Trịnh Kỳ việc ở bên nên ngày nào cũng qua thăm cô.

 

Ban đầu nghĩ rằng, cho dù Sầm Tứ nhắc, nể mặt cô là em gái Bạch Nhược, cũng sẽ chăm sóc một chút, ai mà ngờ , cô nhóc cực kỳ chủ kiến, tự sắp xếp thứ thỏa, ngày tháng trôi qua khá là hưởng thụ.

 

Cô tiếp thu sự vật mới nhanh, nếu vì bộ quần áo quê mùa hỉ khí , cô chắc chắn thể hòa nhập đám đông thời thượng của thành phố.

 

Trong hiệu sách, Thời Nguyệt chiếc ghế xếp nhỏ màu xanh lá cây mang theo, lật xem cuốn sách về lý luận Trung y trong tay, thấy tiếng "tách" của màn trập, cô ngẩng đầu lên.

 

Người đàn ông tóc vàng mắt xanh ôm chiếc máy ảnh phim, "tách" với cô một cái, thấy cô sang, dùng tiếng Trung bập bẹ : "Xin , phiền cô ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-243.html.]

 

Ánh mắt tò mò của Thời Nguyệt dừng chiếc máy ảnh của : "Hình như gặp tàu hỏa , nhân viên đường sắt kéo hỏi chuyện."

 

Người đàn ông kỹ cô một cái, ngạc nhiên : "Cô là Chiếc mũ đỏ!"

 

Hôm đó tàu rõ, ảnh cũng chỉ chụp đầy nửa khuôn mặt, nên nhận .

 

trông cô chút bệnh tật xanh xao, rõ ràng tuổi còn nhỏ, nhưng một sức quyến rũ nên lời, là khuôn mặt thể khiến kinh ngạc và ghi nhớ mãi mãi.

 

"Anh gọi kiểu kỳ quái gì ?" Thời Nguyệt quan sát .

 

"Hì hì, tên là George, là một nhiếp ảnh gia." George lúng túng lấy từ trong túi đeo chéo màu đen một xấp ảnh lớn.

 

Thời Nguyệt lặng lẽ hành động của , cho đến khi đưa cho cô một tấm, là ảnh cô và Sầm Tứ tàu hỏa.

 

Lúc đó cô ngủ say, Sầm Tứ ôm trong lòng, mũ đỏ, khăn quàng đỏ, áo bông đỏ, chỉ để lộ một chút làn da trắng nõn, còn Sầm Tứ trong bộ quân phục màu xanh ô liu, đó hiên ngang như cây tùng, nhưng trong lòng ôm một hình bóng đỏ rực như lửa, sự xung kích của khung cảnh đó thể tưởng tượng .

 

Thời Nguyệt nắm c.h.ặ.t bức ảnh, với George: "Bức ảnh , cho đàn ông của ."

 

phận của Sầm Tứ cũng rành rành đó, hành vi của hai trong ảnh tuy gì mờ ám, nhưng do hạn chế của thời đại, rơi mắt một , lẽ sẽ biến tướng .

 

George dường như hiểu , lúc cũng chút ngượng ngùng: " thích chụp ảnh để sưu tầm, dùng mục đích khác, nếu cô để ý, phim âm bản và ảnh thể đưa cho cô."

 

"Được, đưa cho ." Thời Nguyệt trực tiếp đút ảnh túi.

 

"..." George phần nỡ, "Phim âm bản ở đây, ngày mai cô còn đến , mang đến cho cô."

 

Thời Nguyệt gật đầu.

 

George truy hỏi: "Cô sợ chuồn mất, hoặc lén giữ ảnh ?"

 

" cũng quản ."

 

Lời nhẹ tênh của cô gái khiến George khá cạn lời: "... Cô đúng là thản nhiên thật đấy."

 

George còn bắt chuyện thêm, nhưng thấy đàn ông với dáng cao lớn đang tới, gãi gãi gáy, lẳng lặng rời .

 

Sầm Tứ liếc bóng lưng , định thần phía Thời Nguyệt.

 

"Người đàn ông của em?"

 

Giọng quen thuộc vang lên từ đỉnh đầu, Thời Nguyệt mới ngẩng đầu , miệng reo hò vui vẻ: "Anh Tứ~ chẳng đàn ông của em đến ~"

 

Trên cổ cô treo bình nước màu xanh, là chiếc áo bông màu đỏ, hôm nay nhiệt độ thấp lắm, cô ngay cả mũ và khăn quàng cũng đội, khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn lộ , mái tóc dài đến thắt lưng cũng chỉ b.úi gọn đầu.

 

Sầm Tứ mấy ngày gặp cô, lúc tiếng gọi của cô, chỉ cảm thấy trong lòng ngứa ngáy, nhưng mặt biểu lộ chút gì khác thường.

 

"Nói bậy bạ!" Anh mắng một câu, chìa tay về phía cô, thấp giọng : "Đưa xem."

 

Thời Nguyệt dậy, cúi đầu lòng bàn tay rộng lớn , cô nhướn mày liếc mặt , khóe miệng ngậm , đặt bàn tay trái của lòng bàn tay .

 

Sầm Tứ ngẩn : "Anh bảo đưa ảnh cho ."

 

Thời Nguyệt dùng cả hai tay nâng lấy tay của : "Ảnh chứ? Chẳng em đang ở đây ?"

 

 

Loading...